Thân Thế Bị Đánh Tráo

Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh

Thân Thế Bị Đánh Tráo

Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gia đình Bạch Kim Thời mở tiệm đậu phụ, trong nhà còn có bốn đệ đệ, muội muội. Từ năm ba tuổi, cậu đã phải gánh vác việc trông nom các em nhỏ; khi lớn hơn một chút, cha mẹ giao hẳn việc xay đậu, làm đậu phụ cho cậu lo liệu một mình.
Cuộc sống của cậu còn vất vả hơn cả một con lừa, ăn uống không đủ chất, quanh năm thiếu dinh dưỡng. Thế mà khi lớn lên, cậu lại sở hữu dung mạo xinh đẹp, khiến mọi nam nhân trong huyện đều dòm ngó. Ngay cả người ở huyện bên cũng thường xuyên ghé qua chỉ để được nhìn Bạch Kim Thời một lần.
Bạch Kim Thời vô cùng chán ghét ánh mắt soi mói và những lời lẽ tục tĩu buông ra, chỉ muốn nôn mửa. Nhưng cha mẹ cậu lại chẳng hề để tâm đến cảm xúc của con mình, ngược lại còn ép cậu đứng trước tiệm mời chào khách mua đậu.
Về sau đến tuổi, không ít người đến hỏi cưới, nhưng cha mẹ lại chẳng đồng ý mối nào. Bạch Kim Thời vô tình nghe lén cuộc trò chuyện của cha mẹ, họ không định gả Bạch Kim Thời đi, cứ giữ lại trong nhà, vừa có người làm không công, lại vừa thu hút khách đến tiệm. Nếu gả đi rồi, còn kiếm được bao nhiêu nữa chứ?
Những ca nhi khác còn chưa đến tuổi, cha mẹ đã vội vàng định hôn sự, chẳng kéo dài lấy một ngày. Thế mà đến lượt cậu thì lại hoàn toàn trái ngược, lẽ nào cậu không phải con ruột của họ?
Cho đến khi cậu được đưa về kinh thành, vào phủ công chúa, mới biết sự thật rằng cậu là con ruột của trưởng công chúa, năm xưa bị ôm nhầm. Cứ ngỡ rằng thân phận được khôi phục rồi thì sẽ được sống trong yêu thương; thế nhưng câu đầu tiên mẫu thân ruột nói với cậu lại là: "Đây thật sự là con ta sao? Có khi nào nhầm lẫn rồi chăng?"
Những người khác ai nấy đều nhìn cậu bằng ánh mắt đầy nghi hoặc, như thể đang nhìn một kẻ lừa đảo. Cậu đứng ngẩn ra, tay chân luống cuống không biết làm gì, nhớ đến những ánh nhìn soi mói khi còn bán đậu phụ ở nhà, khiến cậu cảm thấy khó chịu.
Ngay sau đó, trưởng công chúa gọi người đưa cậu đi tắm rửa, thay xiêm y.
Tuy Bạch Kim Thời mặc áo vải thô, nhưng ngày nào cũng phải chuẩn bị đồ ăn, cơ thể lúc nào cũng sạch sẽ, sẽ không có chấy. Nhưng trưởng công chúa vẫn sai người thiêu sạch bộ y phục cậu mặc khi đến phủ rồi thay cho cậu một bộ mới. Cậu vốn đã xinh đẹp, khi khoác lên người bộ y phục tinh xảo, càng khiến người ta không thể rời mắt, thái độ của mấy nha hoàn cũng vì thế mà trở nên tốt hơn hẳn.
Cậu muốn tìm lại tay nải mình mang từ quê lên nhưng không thấy đâu. Trong đó có dược liệu. Trên núi có nhiều dược liệu, cậu đã hái một ít thuốc bổ muốn biếu cha mẹ, nhưng tay nải ấy đã bị đám hạ nhân thiêu cùng y phục cũ rồi.
Đó đều là dược liệu cậu đã lên núi hái ròng rã mấy ngày liền, không nhịn được cãi vã với bọn nha hoàn. Mấy vị đường ca trong phủ nghe thấy ồn ào bèn tìm đến.
Từ nhỏ, đám đường ca này vốn thân thiết với thiếu gia giả Bạch Ngạn Thần. Bạch Ngạn Thần vừa mới đến chỗ mấy vị đường ca diễn cảnh đáng thương, bóng gió rằng người thật đã trở về, trong phủ này từ nay chẳng còn chỗ cho hắn nữa, bản thân đang tính rời đi.
Đám đường ca ban đầu còn nghi ngờ, cho rằng Bạch Kim Thời là kẻ lừa đảo. Nghe nói cậu vừa vào phủ đã gây ầm ĩ với hạ nhân, ai nấy đều nghĩ cậu có tính tình khó chiều, sau này kiểu gì cũng sẽ đuổi Bạch Ngạn Thần đi. Nhưng khi vừa bước chân vào sân, nhìn thấy dung mạo của Bạch Kim Thời, những lời định nói lập tức nuốt xuống. Đại đường ca quay sang quát đám hạ nhân: "Đệ đệ mới trở về nhà ngày đầu tiên, các ngươi lại dám chậm trễ như vậy?"
Nhị đường ca bước tới ôm lấy bả vai cậu, nói: "Đệ đệ đừng giận, xảy ra chuyện gì thì nói với nhị ca, nhị ca sẽ thay đệ dạy dỗ các nàng."
Bạch Kim Thời thấy đám nha hoàn quỳ xuống đất xin tha, xua xua tay: "Thôi, cũng chỉ là ít dược liệu thôi. Vốn định mang biếu cha mẹ, tiếc thay, để các nàng đền là được."
"Dược liệu à? Bên ta có nhiều lắm, để ta sai người mang đến cho." Tam đường ca sai người mang tới một đống lớn thuốc quý, đưa đến tay cậu, nói: "Đệ xem thử, nếu ổn, ta sẽ thay đệ đưa qua."
Bạch Kim Thời còn chưa kịp từ chối, số dược liệu đã được tặng đi rồi.
Bạch Ngạn Thần đứng sau cánh cửa nhìn trộm, cắn răng nghiến lợi. Ngày Bạch Kim Thời mới vào phủ mặt mũi xám xịt, đầu cúi gằm, y phục quá khổ che kín người, khó trông thấy diện mạo, nhưng chỉ cần nhìn cách ăn mặc đã thấy quê mùa. Thiếu gia giả Bạch Ngạn Thần nhìn thấy bộ dạng của cậu bèn nhẹ nhõm thở ra. Hắn cứ tưởng các đường ca vì xả giận cho mình, ai ngờ lại chứng kiến cảnh này.
Thái độ của nhóm đường ca thay đổi nhanh như vậy, không biết cha mẹ sẽ phản ứng ra sao. Gã vừa mới vất vả giả bộ đáng thương xin cha mẹ giữ gã lại, nếu giờ cha mẹ lại không ưa gã nữa, đuổi hắn đi thì phải làm sao?
Nghe nói cha mẹ ruột của gã bán đậu phụ, quanh năm thức khuya dậy sớm, gã nào muốn sống khổ như lừa. Nhất định phải nghĩ cách khiến cha mẹ ghét bỏ Bạch Kim Thời.
Đến bữa cơm, cha mẹ thấy sự thay đổi của Bạch Kim Thời, thái độ cũng trở nên khác đi. Bạch Ngạn Thần ra vẻ u sầu, ăn không ngon miệng, bảo rằng gần đây Quốc Tử Giám có quá nhiều công khóa, hỏi trước đây Bạch Kim Thời từng học ở đâu, học được những gì.
Quả nhiên, khi nghe cậu trả lời rằng mình không biết chữ, cha mẹ liền tỏ rõ sự ghét bỏ, nói thẳng ra là cậu lười biếng, không cầu tiến, chưa từng nếm trải khổ cực học hành. "Trước kia phụ mẫu nuôi nuông chiều ngươi thì thôi, giờ về đây không thể như thế nữa. Ngày mai, ngươi theo tiểu Thần đi học, học nhiều chữ nghĩa hơn mới tốt."
Bạch Kim Thời vừa định mở miệng giải thích rằng cha mẹ nuôi chưa từng tính toán cho cậu đi học, Bạch Ngạn Thần đã chen lời: "Đến Quốc Tử Giám học cũng phải, chỉ là tốt nhất đừng để người khác biết thân phận của đệ ấy. Chẳng may có ai biết đệ ấy từng bán đậu phụ ngoài phố, dùng sắc để mời chào khách thì..."
Hắn không nói hết câu, nhưng bàn ăn đã chìm vào yên lặng, nhất là công chúa, bà vô cùng sĩ diện. Trước đây nghe nói nhà cha mẹ nuôi Bạch Kim Thời mở tiệm đậu phụ, nhưng bà có nghe được vài tin đồn nhảm nhí, nói cậu dựa vào gương mặt mà giữ chân khách, thế thì mất mặt quá. Nếu người đời biết con ruột bà từng làm loại chuyện như vậy, thể diện của bà còn đâu?
Nếu để chuyện ôm nhầm hài tử bị truyền ra ngoài, nhất định sẽ có người tra xét quá khứ của Bạch Kim Thời. Đến lúc đó bị họ tra ra được, thể diện sẽ mất hết.
Chẳng ai hỏi Bạch Kim Thời một câu rằng lời đồn kia là thật hay giả, tình huống thật sự là như thế nào. Công chúa trực tiếp hạ quyết định: Bạch Kim Thời sẽ lấy danh nghĩa thân thích xa của phò mã đến Quốc Tử Giám học tập.
Trước khi Bạch Kim Thời vào Quốc Tử Giám, Bạch Ngạn Thần đã sớm lan truyền lời gièm pha với đồng môn, trong đó còn có vị hôn phu của gã – Lâm Uyển.
Lâm Uyển là con trai của thủ phụ, từ khi hai đứa trẻ còn chưa ra đời, hôn ước đã được hai nhà định sẵn. Bạch Ngạn Thần vốn không phải cốt nhục thật sự của trưởng công chúa, nếu Lâm Uyển biết rõ sự thật, nhất định sẽ hủy hôn để quay sang cưới Bạch Kim Thời.
Gã nhất định phải tranh thủ trước khi Lâm Uyển trông thấy Bạch Kim Thời, khiến y chán ghét cậu. Gã ở trước mặt Lâm Uyển thêm thắt đủ điều giả dối về Bạch Kim Thời, còn nói cậu tính tình ngang ngược, có lần còn chém tay một nha hoàn chỉ vì sơ ý làm bẩn y phục cậu, có hạ nhân lỡ miệng liền bị cắt đầu lưỡi. Ngày thường hay lấy việc đánh người làm thú vui, phá phách đến mức cả phủ khổ không nói nổi.
Lâm Uyển ghét nhất loại người vũ nhục kẻ khác, nghe xong liền mất hết hảo cảm với cậu. Nhưng khi thật sự nhìn thấy Bạch Kim Thời, y không nhịn được hỏi Bạch Ngạn Thần: "Có phải có hiểu lầm không? Ta thấy cậu ấy không giống loại người đó."
Thái độ của đồng môn với Bạch Kim Thời cũng rất tốt, tranh nhau nói với cậu quy định của thư viện. Ngay cả tiên sinh biết chuyện cậu trước đây không có cơ hội đọc sách cũng thêm phần kiên nhẫn, sắp xếp bài học được đơn giản hóa. Gặp công chúa phò mã còn khen Bạch Kim Thời nghiêm túc, chăm chỉ đến nhường nào.
Bạch Ngạn Thần chứng kiến Bạch Kim Thời cướp hết tất cả hào quang của gã, ngày càng bất mãn. Trong lòng hắn lúc này có hai ý tưởng: một là giết chết Bạch Kim Thời để dứt khoát mọi chuyện, nhưng hậu quả quá lớn; hai là hủy hoại thanh danh Bạch Kim Thời, khiến cậu thân bại danh liệt, không còn mặt mũi nào sống tiếp, như thế mới giúp mình xử lý bớt không ít phiền phức.
Đại đường ca có vài người bạn tốt, thường xuyên tới phủ công chúa làm khách, ngâm thơ đối chữ. Phủ công chúa lại lớn nên buổi tối họ thường ngủ lại.
Trong số đó có một vị làm người chính trực, diện mạo bất phàm, là phu quân trong mộng của nhiều ca nhi, nữ tử kinh thành. Nghe nói trước kia từng có con gái một quan viên lớn mật mua chuộc lão bản tửu lâu, hạ dược rồi đưa hắn về nhà.
Vị công tử đó vừa tỉnh liền thà chết không theo, làm ầm ĩ đến mức dư luận xôn xao, cuối cùng cô nương ấy thắt cổ tự vẫn.
Bạch Ngạn Thần nhân lúc các đường ca say rượu, sai người hạ dược vị công tử kia, sau đó đưa Bạch Kim Thời bị chuốc thuốc mê tới.
Tính toán thời gian kỹ càng, gã cố tình mời cả công chúa, phò mã lẫn đám đường ca cùng vào phòng. Trước khi mở cửa phòng, khóe miệng gã gần như đã không kìm được mà cong lên.
Thế nhưng, sau khi bị đánh thức, vị công tử kia nhìn thấy gương mặt của Bạch Kim Thời, câu đầu tiên lại là: "Đều do ta, chuyện này không liên quan tới cậu ấy. Ta sẽ chịu trách nhiệm."
Bạch Ngạn Thần: "?"
Bạch Ngạn Thần lập tức chạy qua nắm tay công chúa, kéo bà nói chuyện riêng: "Mẫu thân y vốn nổi tiếng thích truyền miệng, nếu để bà ta biết Bạch Kim Thời dùng thủ đoạn gì, ắt sẽ loan tin khắp kinh thành, rằng ca nhi phủ công chúa dùng thủ đoạn gả cho nhi tử của bà. Đến lúc đó, không chỉ làm xấu danh tiếng mẫu thân mà thể diện hoàng gia cũng sẽ bị ảnh hưởng."
Công chúa vốn dĩ đã cực kỳ coi trọng mặt mũi, ngay cả một vết bẩn nhỏ trên xiêm y cũng khiến bà trằn trọc mất ngủ mấy đêm, trong đầu đều ảo tưởng người khác chỉ trỏ cười nhạo sau lưng, huống hồ là chuyện con nàng chủ động làm ra cái việc câu dẫn người khác.
Bạch Ngạn Thần tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa: "Hắn trước kia vẫn thích dùng sắc để mời chào khách, không biết sau này còn dụ dỗ ai nữa. Ở Quốc Tử Giám, đến cả tiên sinh mà hắn cũng thông đồng được, nếu không, sao phu tử cứ luôn khen hắn trước mặt cha chứ?"
Gã thở dài, giả vờ đau lòng: "Con vốn không định nói những lời này, như thể con chia rẽ tình cảm mọi người. Con cũng đã nhiều lần ngầm khuyên hắn đừng như vậy nhưng hắn không nghe. Cũng là lỗi ở con, nếu hắn từ nhỏ đã lớn lên ở phủ thì cũng không học thói hư tật xấu."
Gã càng nói như vậy, công chúa càng xót xa, còn ôm gã an ủi: "Không phải lỗi của con. Ta nhìn con lớn lên, tâm tính thế nào ta làm mẫu thân còn không rõ sao? Lẽ ra năm xưa không nên đón nó về. Cây cong từ gốc, làm sao uốn cho thẳng lại được?"
Người bạn tốt kia tuy một lòng muốn cưới Bạch Kim Thời, nhưng gia đình kiên quyết phản đối. Công chúa và phò mã quyết định gả Bạch Kim Thời đến một huyện thành hẻo lánh, không ai biết thân phận của cậu. Phò mã quen một người bạn cũ cùng trường có con trai làm huyện lệnh, mấy năm trước người bạn ấy qua đời, chỉ còn lại mẫu thân mù lòa. Hơn nữa bọn họ còn có thể gả Bạch Kim Thời đi với thân phận con của cha mẹ nuôi, về sau nếu Bạch Kim Thời có làm ra chuyện gì mất mặt, cũng không liên quan gì tới phủ công chúa nữa.
Bạch Kim Thời cảm thấy cuộc đời mình chẳng khác gì một trò hề, chưa từng có ai thật sự để tâm đến suy nghĩ của cậu, cũng chẳng ai hỏi cậu rốt cuộc muốn gì. Từ lúc xảy ra những việc này, cũng chưa có một ai nghe cậu giải thích, cứ vậy sắp xếp xong xuôi tương lai của cậu.
Trước khi đi, công chúa gặp cậu, tháo chiếc vòng ngọc đang mang, đeo vào cổ tay cậu: "Sau này nếu có khó khăn gì, cứ viết thư cho ta, có thể giúp được, ta sẽ cố gắng giúp."
"Đừng bày ra vẻ không đành lòng ấy nữa, không phải người vẫn luôn mong ta đi sao? Từ lúc ta về phủ đến giờ, người đã nói với ta được mấy câu? Người hiểu ta là người thế nào sao? Ta nói chuyện với người, người lúc nào cũng ngắt lời, chê ta khẩu âm không giống kinh thành. Khi ta bị oan, người có từng tra rõ sự tình chưa? Có từng đứng ra vì ta mà nói một câu công bằng? Nếu hôm ấy chuyện kia rơi vào người Bạch Ngạn Thần, người cũng sẽ qua loa như vậy sao?" Thấy công chúa muốn nói, Bạch Kim Thời vội đưa tay ngăn lại, cậu rất sợ nghe được lời phản bác của bà, nói rằng Ngạn Thần không phải loại người như vậy.
Chẳng lẽ cậu chính là loại người ấy ư? Trước kia cha mẹ nuôi cũng giống vậy, rõ ràng là những tên đàn ông đó chủ động sáp vào quấy rầy cậu, vậy mà người bị nói là không biết liêm sỉ lại là cậu.
Cậu tháo chiếc vòng tay xuống, tiện tay ném vào chiếc rương chứa của hồi môn, nói: "Tuy rằng người và mẫu thân trong tưởng tượng của ta cách xa nhau quá, nhưng những ngày ở đây, người không bắt ta làm việc nặng, còn cho phép ta học chữ, ta đã cảm kích lắm rồi. Lần này đi, chúng ta từ nay đừng gặp lại."
Công chúa nhìn vẻ mặt Bạch Kim Thời, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn im lặng, sai người chuẩn bị thêm của hồi môn cho cậu.
Ngày Bạch Kim Thời xuất giá, trời quạnh quẽ. Cậu bị người ta lén lút đưa ra khỏi phủ, lên thuyền xuôi một đoạn đường, rồi đổi sang xe ngựa. Càng đi càng hoang vu, đến khi vào huyện thành, cậu thậm chí ngỡ mình đang vào một thôn làng nào đó, nơi đây còn nghèo khổ hơn cả quê nhà trước kia.
Cổng lớn nha môn mục nát, nhà cửa thì xiêu vẹo. Vừa mới qua cửa phủ, đã nghe nói huyện lệnh bị va đầu choáng váng, hôn mê chưa tỉnh, e rằng chẳng sống được bao lâu. Trong phủ chỉ còn lại một bà bà mắt mù, thoạt nhìn dễ ở chung, còn khuyên cậu nhân lúc chưa thành thân mau quay về, đừng ở lại chịu khổ với họ. Ngược lại cậu thấy nhẹ nhõm, về sau cái nhà này không có ai có thể trái phải sắp đặt cuộc đời cậu nữa.