Hôn Lễ Biến Cố

Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước ngày cưới, Bạch Kim Thời đã hỏi bà bà đôi điều về phu quân tương lai của mình. Phu quân tương lai của y tên là Cố Thanh Nam, nhậm chức huyện lệnh hai năm trước. Căn phủ họ đang ở do Cố Thanh Nam mua sau khi nhậm chức, ngốn hết hơn phân nửa gia sản tích góp của hắn. Sau khi hắn gặp nạn, trong nhà không còn nguồn thu nào. Bà nói bà có thể đan chiếu kiếm tiền, sẽ không trở thành gánh nặng cho y.
Bạch Kim Thời nhìn đôi bàn tay chai sạn, nứt nẻ của bà, thầm nghĩ cả hai đều là những kẻ mệnh khổ. Y nói: “Không sao đâu, chúng ta còn chưa nghèo đến mức phải dựa vào đan chiếu mà sống đâu.”
Y dành thời gian quan sát căn nhà một lượt. Có mấy gian phòng, sân thì hoang vắng, cỏ mọc um tùm. Hậu viện có thể khai khẩn trồng rau, trước cửa thì cỏ dại ngập lối, nóc nhà có phần dột nát. Nhưng những chuyện ấy, sau khi thành thân xong, y có thể tìm người tu sửa.
Trong phủ, ngoài Cố Thanh Nam đang nằm thoi thóp trên giường, còn có một nha hoàn độ mười lăm, mười sáu tuổi chuyên chăm sóc bà bà. Cô bé trông có vẻ là người từ nông thôn tới, tay nghề nấu ăn tạm ổn.
Sau khi hiểu sơ tình hình trong phủ, Bạch Kim Thời quyết định sớm thành thân. Một quả phụ như y, một mình sinh sống ở đây thật sự rất nguy hiểm. Cùng bà bà nương tựa lẫn nhau, ngày tháng trôi qua ít nhiều cũng sẽ đảm bảo hơn đôi phần.
Tiệc rượu do y tự tay sắp đặt, mời một vài người trong tộc và bạn bè thân thích. Bọn họ cũng không biết thân phận thật của Bạch Kim Thời, chỉ hay cha y và phụ thân quá cố của Cố Thanh Nam là bạn cũ. Cha của Cố Thanh Nam là người tốt, được người trong tộc đánh giá không tồi, nên bạn cũ của ông hẳn cũng vậy. Hơn nữa, hôn lễ đều do Bạch Kim Thời sắp xếp, nên bọn họ cũng có ấn tượng tốt với y.
Đêm thành thân, bởi Cố Thanh Nam vẫn còn nằm bất tỉnh, nên lễ bái đường phải dùng một con gà trống thay thế. Trong nhà vốn không có ai ngoài người bệnh và bà bà mắt mù. Bạch Kim Thời thân là phu lang lại không thích hợp chiêu đãi khách khứa, bèn để thúc bá trong tộc thay mặt chủ trì.
Sau khi bái đường xong, Bạch Kim Thời vào trong động phòng. Nhóm thúc bá còn ở trong bữa tiệc khen ngợi y là một phu lang tốt, nói rằng có y ở Cố gia chăm sóc Cố Thanh Nam và mẹ chồng, họ cũng yên tâm.
Kết quả là Bạch Kim Thời vào trong chưa được một nén nhang đã hốt hoảng chạy ra, nói rằng tình hình của Cố Thanh Nam không ổn.
Cả nhà vội buông chén đũa. Trong tiệc có một vị Trần đại phu, liền lập tức được mọi người giục vào khám bệnh.
Trần đại phu sờ mạch, xem đồng tử, hạ châm, đưa thuốc, nhưng cuối cùng vẫn chẳng có cách nào giữ được mạng Cố Thanh Nam.
Trần đại phu thở dài: “Trước đây ta đã từng nói, với thương thế này của hắn, sống được một tháng đã là may mắn. Chỉ tiếc, vừa mới bái đường xong liền không gắng thêm nổi nữa…”
Khách khứa tỏ vẻ tiếc hận, cả bữa tiệc rượu hóa thành tang lễ. Mọi người ăn xong đều ở lại giúp thu dọn.
Mấy thúc bá trong tộc cùng vài vị đường ca, đường đệ và Bạch Kim Thời bàn chuyện hậu sự. Bạch Kim Thời chưa từng lo toan tang sự. Hơn nữa, hôm nay cũng là lần đầu y chứng kiến người c-h-ế-t, trong lòng vẫn còn sợ hãi. Đến khi lấy lại tinh thần thì mấy người vừa mới khen ngợi y là phu lang tốt, đã bắt đầu tranh đoạt nhà cửa với y.
Một vị bá bà nói thẳng rằng, trông diện mạo này thì y chính là loại không thủ tiết được, sau này chắc chắn sẽ tái giá. Khi đó, tòa nhà Cố gia bọn họ phải làm sao? Gả đi rồi, mẹ chồng sẽ thế nào? Chi bằng đưa bà đến nhà bọn họ phụng dưỡng, bọn họ sẽ quản lý nhà cửa lẫn gia sản của Cố Thanh Nam.
Một vị nhị bá khác âm thầm tính toán: Bạch Kim Thời đã gả vào nhà họ Cố, tất sẽ trở thành người của Cố gia. Dáng dấp lại xinh đẹp, nếu tái giá, ắt sẽ nhận được không ít sính lễ. Thà giữ lại rồi để bọn họ gả đi thì hơn.
Các vị thúc bá lòng mang ý xấu, lật mặt nhanh như trở bàn tay. Bạch Kim Thời nghe bọn họ nháo nhào đến đau đầu. Đương lúc y đang nghĩ cách đối phó, Cố Thanh Nam bước ra từ buồng trong. Tam bá nhát gan gào lên vì sợ hãi, đại bá vội nhảy lên ghế, mấy đường huynh đệ thì chạy ào ra sân viện, còn Bạch Kim Thời cũng cứng đờ đứng sững giữa nhà.
Mười phút trước, Cố Thanh Nam nằm trên giường đột ngột mở mắt, giơ tay lên nắm vào mở ra. Hắn lẩm bẩm: “Trò chơi này làm không tồi, cảm giác thật quá mức, đúng là đại chế tác.”
Cố Thanh Nam là một trong những streamer hàng đầu trong giới game thủ. Gần đây, hắn nhận lời quảng bá cho một trò chơi thực tế ảo hoàn toàn mới. Để tăng hiệu quả phát sóng, hắn không xem trước nội dung trò chơi, trực tiếp “chơi mù” từ lúc đăng nhập để có được cảm giác chân thật nhất.
Hắn nhúc nhích tay chân: “Cảm giác đau mỏi khi vừa tỉnh dậy, thật sự rất chân thực. Độ phản hồi cơ thể cũng không khác gì ngoài đời.”
Sau đó, hắn giơ tay, mở giao diện trò chơi: “Ở đây có nhà của mình, có ba lô, thanh nhiệm vụ, bản đồ, cũng không khác gì game chúng ta thường chơi. Đầu tiên phải xem bản đồ đã.”
Cố Thanh Nam click mở bản đồ. Chỉ có huyện thành hắn ở là phát sáng, những nơi khác đều một màu xám trắng. Hắn nói: “Địa phương chúng ta ở là “Tiểu huyện thành rách nát”, hẳn là Thôn tân thủ, phải thăng cấp mới có thể mở thêm bản đồ…”
Hắn vừa nói vừa liếc qua làn bình luận, nhận ra làn bình luận có phần kỳ lạ.
【Làn bình luận: Người anh em, cậu xuyên rồi!】
【Làn bình luận: Thân thể ông đã được đưa đi nghiên cứu, không đùa đâu!】
【Làn bình luận: Chúng tui đã thấy nhân vật trong trò chơi của ông nằm vài ngày trời ở phát sóng trực tiếp, thật đó, không lừa ông đâu.】
Cố Thanh Nam đỡ trán, cười khổ: “Mọi người thật là, muốn gạt tôi nên cùng dùng chiến thuật cao cấp. Được rồi, được rồi, tôi xuyên rồi, tôi xuyên vào trong trò chơi rồi. Bây giờ chúng ta ra ngoài xem thử, có thể kích hoạt thêm cốt truyện không nhé.”
Cố Thanh Nam ra khỏi phòng, thấy gian ngoài đầy người đang ngồi. Hơn nữa, cảnh tượng này nhìn cũng không giống cảm giác của trò chơi thực tế ảo, mà như thế giới thực. Hắn nhìn quanh một vòng, nói với người xem livestream: “Đông NPC thật đấy, để tôi xem nhiệm vụ tiếp theo là gì nào.”
Hắn đưa tay ra ấn ấn vài cái, một bảng tin nhảy ra. Hắn đọc lên nội dung bên trên.
【Cốt truyện hiện tại: Màn đêm ngày tân hôn buông xuống. Nhóm thúc bá nhân cơ hội ta qua đời, cướp đoạt gia sản với tân phu lang của ta, thậm chí còn thấy diện mạo phu lang ta đẹp đẽ, muốn cưỡng ép hoặc bán đi. Mà bọn họ lại không biết rằng, Diêm Vương nói dương thọ ta chưa tận, nên đã đưa ta trở về...】
Hắn đứng đó đọc nội dung cốt truyện với giọng không cảm xúc, dọa đám người xung quanh vốn đã sợ nay càng thêm hoảng. Nhị bá thậm chí trợn trắng mắt ngất xỉu, người đang giúp việc bên ngoài cũng vây lại xem, tình cảnh trong nháy mắt rối như tơ vò.
Tộc trưởng chạy vội tới giảng hòa: “Cháu trai cả à, chúng ta cũng là lo lắng phu lang của ngươi không thủ tiết được, gia nghiệp của ngươi sẽ rơi vào tay người khác. Các ngươi vừa mới thành thân cũng chưa có con cái, mà hắn lại là người ngoài. Gia nghiệp này vốn là do cha ngươi mua, thay vì rơi vào tay kẻ khác, chi bằng để cho người thân giữ. Nếu hiện tại ngươi đã ổn, chúng ta cũng yên tâm rồi. Ngươi cứ nghỉ ngơi đi, qua vài ngày nữa chúng ta lại đến thăm.”
Lúc này đến lượt Cố Thanh Nam rơi vào trạng thái mờ mịt, đại não trống rỗng. Phu lang? Thành thân? Hài tử? Hắn quay đầu nhìn về phía Bạch Kim Thời đang mặc hỉ phục. Đây là lần đầu tiên hắn gặp một nam nhân xinh đẹp đến thế. Hắn là đại chủ bá nổi danh trong giới, từng tham gia không biết bao nhiêu hoạt động offline, gặp qua hàng tá ngôi sao. Thế nhưng, chưa có nam minh tinh nào có giá trị nhan sắc lóa mắt như Bạch Kim Thời. Trò chơi này đúng là chịu chi, tạo hình đến mức ấy!
Hắn quay đầu nhìn về phía mấy vị thúc bá. Những người này trông có vẻ thô ráp, hẳn là thuộc dạng vai phụ, thân thích cực phẩm của vai chính. Gặp loại nhân vật này, hắn bèn mở miệng dỗi: “Phu lang của ta có thủ tiết hay không, liên quan gì đến các người? Ta c-h-ế-t, tài sản vốn nên để lại cho y. Phu lang ta mà là người ngoài thì còn ai là người nhà nữa? Mấy người ư? Mấy người là cha mẹ ruột của ta sao? Là thúc bá ruột thịt của ta sao? Nếu phải thì nào có lý gì đuổi phu lang ta đi.”
Các vị thúc bá trong tộc vốn chỉ cùng họ, bối phận cách xa hắn, không phải thúc bá ruột thịt. Lúc nguyên chủ bệnh nặng không đủ tiền chữa bệnh, bọn họ cũng không có ai đứng ra hỗ trợ. Ngược lại, bọn họ chỉ chờ hắn qua đời để chia chác gia sản. Sau lại nghe nói nhà hắn cưới một phu lang về xung hỉ, còn lo lắng một thời gian. Trông thấy Bạch Kim Thời xinh đẹp dễ nạt, mang theo nhiều của hồi môn tới, bọn họ thậm chí còn vọng tưởng nuốt luôn cả Bạch Kim Thời lẫn của hồi môn. Bây giờ nhìn Cố Thanh Nam tỉnh lại, nghĩ tới thân phận huyện lệnh của hắn, mặt mũi bọn họ đều biến sắc.
Mấy người vừa đi khỏi, Cố Thanh Nam hoảng hốt nói: “Anh em ơi, hôm nay tôi thành thân rồi. Đây là phu lang của tôi. Thế nên nhân vật này là nữ hả? Lát nữa tôi phải tìm cái gương nhìn thử xem mình là mỹ nữ đẹp đến cỡ nào.”
Bạch Kim Thời vừa rồi nghe hắn không chút do dự bảo vệ mình, trong lòng còn dâng lên một tia cảm động. Nhưng khi thấy hắn đang tự lẩm bẩm với khoảng không, như thể đang làm gì đó, y thấy trông hắn vô cùng quỷ dị.