Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh
Chương 5
Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người hầu gái bên cạnh bà nội gọi hai người vào ăn cơm, còn nói biết đêm qua họ mệt mỏi nên cứ ăn trong phòng, sau này vợ chồng son cứ sống tốt, không cần phải qua viện bà nữa.
Cố Thanh Nam vừa nghe, vội vã giải thích: "Ta không có, chúng ta không phải! Này! Ngươi đừng có cười!"
Cô người hầu nhỏ căn bản không lọt tai, chỉ khúc khích cười rồi chạy biến ra khỏi cửa.
Bạch Kim Thời mang thân phận con của cha mẹ nuôi để gả đi. Công chúa nói con của thương nhân nhỏ thì không cần người hầu hạ, còn nói cậu đã từng chịu khổ nhiều năm, sớm đã hình thành thói quen tự chăm sóc bản thân. Nàng ta chỉ cho một đội người hộ tống cậu đến rồi về, rõ ràng là muốn phủi sạch quan hệ.
Bữa sáng nhà Cố Thanh Nam rất đơn giản, có cháo trắng, màn thầu và dưa muối, bà nội còn luộc cho mỗi người một quả trứng gà.
Trông có vẻ đạm bạc, nhưng Bạch Kim Thời từ nhỏ đã không được ăn gạo và trứng gà. Nếu khi bé ai cho cậu ăn một chén cháo trắng, cậu sẽ vui mừng khôn xiết mà nhảy cẫng lên.
Cố Thanh Nam đã lâu không ăn sáng, sợ rằng nếu không ăn thì cơ thể càng gầy yếu sẽ khó giữ được trinh tiết.
Sáng sớm nay hắn đã ấn nút thoát game rất nhiều lần, nhưng vẫn y hệt hôm qua. Hắn còn dò hỏi những người xem trực tiếp, ai cũng nói hắn xuyên không rồi, không hề đùa chút nào.
Nhìn những lời đó, Cố Thanh Nam từ hoài nghi biến thành tin đến tám chín phần.
Mỗi khi hắn nhìn vào phần bình luận trực tiếp, luôn ở trong trạng thái thất thần. Mỗi lần Bạch Kim Thời nhìn thấy vẻ mặt này của hắn đều cảm thấy sầu muộn. Tuy nhiên, một người có vẻ ngốc nghếch như thế này, ít nhất còn tốt hơn những kẻ từng nhìn cậu như muốn ăn sống nuốt tươi.
Cố Thanh Nam tắt phần bình luận trực tiếp đi, quay đầu nhìn Bạch Kim Thời đang nhìn mình chằm chằm với ánh mắt trìu mến. Hắn lại đờ người ra, vội vàng muốn thoát khỏi bầu không khí ám muội đó: "Ngươi lát nữa định làm gì?"
Hắn vốn định rủ cùng làm nhiệm vụ dọn cỏ, dù sao một mình hắn làm cũng không thể hoàn thành. Mà nhìn Bạch Kim Thời da thịt non mềm trắng trẻo, xinh đẹp mịn màng, không biết cậu có chịu làm việc nặng không.
"Dọn dẹp khu đất trồng rau ở sân sau, buổi chiều ra ngoài mua mấy loại mầm rau về." Bạch Kim Thời không nghĩ tới việc hắn sẽ hỗ trợ, "Ta đã hỏi bà nội rồi, bà đồng ý để ta làm."
"Hai chúng ta thật là tâm đầu ý hợp... không đúng, chúng ta không phải tâm đầu ý hợp, mà là trùng hợp nghĩ đến cùng một việc thôi. Ta cũng vừa đúng lúc muốn dọn dẹp vườn rau."
"Ngươi là người đọc sách, những việc nặng đó cứ để ta làm được rồi." Bạch Kim Thời thấy dáng vẻ hắn ốm đau bệnh tật, không muốn hắn mệt nhọc.
Cố Thanh Nam cảm thấy bản thân bị ghét bỏ. Cơm nước xong xuôi, hắn đi theo Bạch Kim Thời ra sân sau, tiện tay túm lấy một gốc cỏ dại, dùng sức nhổ mãi mà không nhúc nhích. Ngẩng đầu nhìn sang bên cạnh, chỉ thấy Bạch Kim Thời nhẹ nhàng một tay rút thẳng một khóm cỏ cao đến tận eo mình.
Cố Thanh Nam chỉ cảm thấy toàn thân run lên. Cứ tưởng Bạch Kim Thời yếu ớt, nào ngờ người yếu ớt lại là mình.
Cố Thanh Nam nhìn cơ thể hiện tại của mình. Trước kia tuy hắn là một streamer game, nhưng mỗi ngày đều rèn luyện, có đủ cơ ngực, cơ bụng, dáng người đẹp đến nỗi có thể làm người mẫu.
Nhưng bộ dạng hiện tại này lại là một thư sinh yếu ớt, quá nguy hiểm, nhất định phải rèn luyện thật tốt.
Bạch Kim Thời liếc hắn một cái: "Ngươi dù sao cũng là huyện lệnh, có nhiều chuyện lớn hơn phải lo. Mấy việc nặng này cứ để ta làm là được."
"Đây là nhà của hai ta, ta cũng phải góp sức chứ." Cố Thanh Nam lấy bao bố quấn quanh tay rồi nắm lấy cỏ dại, làm vậy đỡ hơn.
Bạch Kim Thời nhìn bộ dạng đó của hắn, nhẹ nhàng lắc đầu, thật sự sợ hắn mệt chết trên mặt đất. Cậu đi tới một bên cầm cào để Cố Thanh Nam theo mình học. Bạch Kim Thời làm việc nhanh nhẹn, Cố Thanh Nam trước mặt cậu giống như một đứa trẻ tập tễnh học đi, nhất là hiện tại không có thể lực, sự đối lập càng thêm rõ ràng.
Nhưng Bạch Kim Thời cũng không ghét bỏ hắn. Trước kia ở nhà, mọi việc đều cậu làm, bất kể làm đậu phụ, trồng rau, chăm em nhỏ hay ra ngoài bán hàng. Cố Thanh Nam tuy rằng làm không tốt, nhưng hắn sẽ không nhân cơ hội đó mà lười biếng. Nhất là Cố Thanh Nam không phải cố ý thể hiện để đạt được điều gì từ cậu, điều này làm Bạch Kim Thời cực kỳ hài lòng.
Tốc độ của cậu nhanh dần, bó cỏ khô lại, định bụng ôm đến nhà bếp để nhóm lửa. Cố Thanh Nam thấy thế bèn chen lên: "Để ta, ngươi đã làm lâu vậy rồi, nghỉ ngơi đi."
Hắn vốn định thể hiện khí phách đàn ông, nhưng cuối cùng lại thở hồng hộc, lảo đảo ôm cỏ tới nhà bếp.
Phần bình luận trực tiếp ngập mùi châm biếm.
【Bình luận trực tiếp:
Thật sợ ông lăn ra chết ngay trên màn hình của tôi luôn đó!
】
Cố Thanh Nam tủi thân: "Nếu là cơ thể ban đầu của tôi, mười bó cũng không thành vấn đề nhé!"
【Bình luận trực tiếp:
Ông cứ gáy đi.
】
【Bình luận trực tiếp:
Tôi chứng minh ảnh nói thật. Lần trước gặp ở buổi offline, dáng người anh ấy ngon lắm. Mọi người đều khen 'mlem mlem, chảy nước miếng', mau sớm xuyên không về đi! Muốn gặp anh ở buổi họp fan.
】
Cố Thanh Nam cũng muốn quay về, nhưng vì Bạch Kim Thời ở bên cạnh nên không tiện mở miệng. May thay lúc này, thông báo nhiệm vụ hoàn thành đã kéo sự chú ý của hắn đi.
【
Nhiệm vụ "Làm cỏ sân sau" đã hoàn thành, phần thưởng nhiệm vụ đã phát.
】
Trước mắt hắn xuất hiện từng luồng sáng trắng, đó là thông báo về phần thưởng nhiệm vụ.
【
Nhận được: 50 điểm kinh nghiệm, 50 đồng tiền. Nhiệm vụ tân thủ hoàn thành, quà tân thủ x3.
】
Điểm kinh nghiệm được cập nhật, hắn đã thăng lên cấp 2.
【
Đã mở khóa cửa hàng, mau mau tới mua vật phẩm ngài muốn đi.
】
Hắn nhìn thấy mấy chữ cửa hàng, mắt liền sáng lên. Mở giao diện ra, hắn nhận ra cửa hàng đa số đều là màu xám, chỉ có vài món là sáng lên.
【
Thuốc diệt cỏ cấp 1
: Có thể diệt sạch cỏ dại trên một luống đất. (15 đồng vàng/túi)】
【
Xẻng cấp 1:
Có thể xới một khoảnh đất cứng. (20 đồng vàng)】
Ấn giữ vào vật phẩm trong cửa hàng, phía sau còn có phần giới thiệu. Mảnh đất trồng rau của hắn khoảng sáu luống, nếu dồn hết tiền mua một cái xẻng thì không đủ cho bọn họ dùng.
Phía dưới còn có hạt giống, nhưng phải lên cấp 3 mới mua được.
Hạt giống khá tiện lợi, các loại hạt giống khác nhau cũng yêu cầu cấp bậc mở khác nhau, giá cả cũng vậy. Lúa mì cấp 3, mười hai canh giờ là chín. Còn có thể mua phân bón hóa học để đẩy nhanh thời gian chín, nhưng chỉ có loại trồng ở đồng ruộng của hắn mới có thể dùng. Nếu hắn bán hạt giống thì chúng sẽ sinh trưởng theo quy luật tự nhiên.
Hiện tại hắn không đủ tiền mua nhiều xẻng, còn muốn tự mình cào đất, nhưng quà tân thủ thường tặng thêm rất nhiều. Hắn phấn chấn mong đợi bấm mở quà tân thủ, suýt nữa bị ánh sáng rực rỡ làm chói mắt.
【
Quà tân thủ 1: 100 đồng tiền, 5 thuốc diệt cỏ cấp 10, 3 thuốc diệt cỏ cấp 20, 1 thuốc diệt cỏ cấp 30
】
【
Quà tân thủ 2: 100 đồng tiền, 50 hạt giống lúa mì, 30 hạt giống lúa nước, 20 hạt giống đậu nành, 10 hạt giống khoai tây, 5 hạt giống ngô, 5 khoai lang
】
【
Quà tân thủ 3: 5 cái xẻng cấp 10, 3 cái xẻng cấp 20, 1 cái xẻng cấp 30
】
Từ 50 đồng tiền tăng thành 250, hắn cảm thấy mình giàu to rồi. Hơn nữa nhiều xẻng và hạt giống như vậy, buổi tối nhất định có thể trồng xong vườn nhỏ ở sân sau, mỹ mãn thăng cấp.
Chỉ là nhiệm vụ yêu cầu hai người cùng làm, nếu hắn dùng xẻng thì phải nói với Bạch Kim Thời thế nào đây?
Hắn mở quy tắc nhiệm vụ ra lần nữa, phát hiện quy tắc không biết từ khi nào nhiều thêm một dòng: một người hoàn thành nhiệm vụ tốn 10 đồng tiền.
"Một dòng này có từ khi nào vậy?" Cố Thanh Nam mơ hồ tự hỏi.
【Bình luận trực tiếp:
Mắt mù thường xuyên, làm fan lâu năm đã thành thói quen.
】
【Bình luận trực tiếp:
Là fan nên giải thích một chút, bình thường ông ấy cũng vậy, từng gây ra không ít chuyện hài hước.
】
【Bình luận trực tiếp:
Làm sao mà ông ấy có nhiều fan được vậy?
】
【Bình luận trực tiếp:
Có thể nói là nhờ hài hước đó.
】
Cố Thanh Nam: "...Tôi bây giờ có thể cứu vãn tình hình không?"
Trong lúc hắn xem cửa hàng, Bạch Kim Thời mở lu gạo, vốn định tự mình lo liệu bữa trưa, ai dè lại không có gạo.
Ngày thường, bạn bè thân thích biết Cố Thanh Nam bị bệnh, bà nội thì mù lòa, nên thường xuyên lấy đồ từ nhà họ Cố về. Bạch Kim Thời vì hôn lễ mà mua không ít thứ, cậu nhớ rõ hôm qua còn dư lại khá nhiều, xem ra phải mua khóa mới được, nếu không e là của hồi môn cũng sẽ mất hết.
"Trưa nay chúng ta qua chỗ bà nội ăn đi." Bạch Kim Thời ôm chút cỏ khô, "Một mình Tiểu Thúy nấu ăn khó mà lo liệu được hết. Ta qua giúp đỡ, buổi chiều mua đồ cũng mua thêm cho bà nội nhiều hơn một chút."
"Được, ta đi với ngươi." Cố Thanh Nam chống tường đứng lên, giật lấy cỏ khô trong tay cậu: "Thực ra ta khỏe lắm."
"Ta biết, nhưng ngươi đang bệnh, đừng ép mình quá." Bạch Kim Thời giành lại một nửa, hai người một trước một sau đi về phía sân của bà nội. Vừa mới vào trong đã nghe thấy giọng một người phụ nữ nào đó đang ồn ào bên trong.
Hai người theo hướng âm thanh phát ra, đi vào nhà bếp, trông thấy bà nội chống gậy ngồi ở cửa. Một người phụ nữ hơn 40 tuổi một bên lớn giọng nói chuyện việc nhà với bà, một bên múc gạo trong lu đổ vào túi.
Ngày thường, nhị bá mẫu hay chạy qua nhà họ, thấy bà nội mù lòa, không ít lần lấy đồ từ nhà họ Cố mang về nhà mình. Nhỏ thì có nồi chén gáo bồn, gạo và mì lương thực, lớn thì có trang sức của bà nội, sách vở giấy bút của Cố Thanh Nam. Nếu không phải do bà ta thì nhà họ Cố cũng sẽ không nghèo đến thế.
Bà nội cũng là người ba phải. Mỗi lần cô bé Tiểu Thúy phát hiện ra, cãi nhau với nhị bá mẫu, bà nội lại ở bên cạnh nói đỡ, bảo là chính mình cho người ta, đừng cãi nhau nữa, nhà cửa êm ấm mới tốt.
Bà nội nghe thấy tiếng bước chân: "Có phải cháu trai ta tới không? Con à, hôm nay Tiểu Thúy xin về nhà, nhị bá mẫu con sang đây giúp ta nấu cơm. Hai đứa con chắc là chưa ăn đúng không, để nhị bá mẫu làm nhiều thêm một chút."
Nhị bá mẫu xấu hổ buông bát xuống, giấu túi ra sau lưng, như thể bọn họ không thấy gì, làm ra vẻ tự nhiên: "Bà nội của ngươi là một bà lão mù lòa cũng thật đáng thương. Hiện tại có cháu dâu rồi mà còn bị đói bụng, nếu không phải ta sang đây thì bà nội của ngươi đã đói chết rồi."
Bà ta vừa nói vừa liếc Bạch Kim Thời một cái: "Tuổi cũng không còn nhỏ, đã thành thân rồi thì cũng nên học cách nấu cơm, chăm sóc người lớn tuổi."
"Ta có thể hiểu rằng ngươi nói lảng sang chuyện khác là để che giấu chuyện ngươi trộm đồ phải không?" Cố Thanh Nam đi qua liếc nhìn bữa cơm nhị bá mẫu nấu. Bà ta chỉ hâm lại cháo trắng buổi sáng, cũng không nấu thêm đồ ăn nào. Hắn lại nhìn cái túi kia, ngoài gạo ra còn có cả trứng gà. Không để nhị bá mẫu kịp ngăn cản, hắn lấy trứng gà ra, đổ hết gạo về lại lu.
Nhị bá mẫu nóng nảy. Bà ta nhiều lần làm như vậy, sớm đã coi đây như phòng bếp nhà mình, chẳng khác nào Cố Thanh Nam đang giật đồ của bà ta. Bà ta tức muốn hộc máu nói: "Ta giúp bà nội của ngươi nấu cơm nhiều lần như vậy, lấy có chút gạo nhà các ngươi thì có sao? Bệnh vừa mới đỡ hơn chút đã khắc nghiệt thế? Ngài Diêm Vương thấy ngươi nhỏ nhen vậy, rồi sẽ sớm đưa ngươi đi cho xem."
Bạch Kim Thời nghe thấy lời này bèn nhíu mày. Bà ta biết rõ Cố Thanh Nam vất vả lắm mới thoát chết, vậy mà còn nói những lời nguyền rủa hắn như vậy, chẳng khác nào thành tâm mong hắn sớm chết. Chẳng qua Bạch Kim Thời từ bé đã lớn lên trong tiếng mắng chửi của cha mẹ nuôi. Nếu cãi lại sẽ bị đánh no đòn, điều này khiến cậu từ nhỏ đến lớn, dẫu có gặp chuyện gì uất ức đến mấy cũng sẽ không mở miệng giải thích. Nếu có biện hộ thì cũng lắp bắp không nói được trọng điểm.
Cố Thanh Nam cười nhìn nhị bá mẫu: "Diêm Vương nếu thật sự đến, ta nhất định sẽ để ngài dẫn ngươi đi. Chuyện tốt như vậy sao có thể rơi vào tay người khác chứ."