Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh
Chương 6
Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bà bà đứng một bên sốt ruột, nắm chặt tay Cố Thanh Nam, "Không phải nhị bá mẫu con trộm đâu, là ta cho nàng ấy. Đừng cãi nhau nữa."
Nhị bá mẫu nghe vậy liền đắc ý cười ha hả, tay chộp lấy cái túi rồi chạy vội, "Đúng là đứa nhỏ không hiểu chuyện! Tức chết ta mất! Về sau muốn ăn cơm mà cầu ta, ta cũng không rảnh mà lo đâu."
Khi Cố Thanh Nam mới xuyên qua, nghe người khác nói đây là bà bà của hắn, hắn còn tưởng mình vào vai nhân vật nữ, sau đó mới biết là nãi nãi. Hắn cũng không biết đây là cách gọi địa phương của nơi nào.
Giờ nhìn lại, đây nào phải nãi nãi hắn, chẳng khác nào mẹ chồng, mình với người ta cãi nhau mà lại đi nói đỡ cho người ngoài? Vậy khác gì nâng chí khí người khác, hủy uy phong của mình chứ!
Bạch Kim Thời thấy vẫn nên mua thêm vài nha hoàn hạ nhân về thì hơn. Nếu cả ba người ở chung một viện tử thì còn được, nhưng phủ rộng lớn, một mình cậu khó lòng xử lý hết, không mua người thì thật sự sợ nhà bị trộm hết.
Nhị bá mẫu mang theo một bụng tức về, nói với nhị bá: "Cố Thanh Nam yếu ớt vô cùng, đi đường còn chẳng nổi, chẳng khác nào sắp chết."
Nhị bá nghe lời này, không nhịn được cười lớn, "Tìm một ca nhi xinh đẹp đến thế, có là người tốt cũng không chống đỡ nổi. Ca nhi kia cũng là một yêu tinh, chẳng lo nghĩ gì cho cháu trai cả của ta cả."
Con trai nhị bá, đường ca Cố Thanh Nam hùa vào cười: "Vậy không phải càng tốt sao? Đợi hắn chết, cha mua cho con cái chức quan. Giờ có thể mua bán chức rồi, hơn nữa tiểu yêu tinh nhà hắn cũng thật quá đẹp."
"Ngươi dám đem cái yêu tinh kia vào nhà thử xem? Ta đánh chết ngươi." Nhị bá mẫu nhéo tai con mình mà quát.
Nhị bá trợn mắt lườm hai người, "Đừng có làm ồn. Ta đều đã sắp xếp xong cả rồi. Cái huyện nghèo nát này ai cũng chê, ai ngờ hắn thi đậu, còn chủ động xin tới đây nhậm chức. Giờ chỉ cần hắn chết, vị trí này liền rơi vào tay con. Đợi ta tìm vài người phá hắn, nhanh thôi."
Cố Thanh Nam ra khỏi cửa, vốn tưởng sẽ nhìn thấy khung cảnh phường thị cổ đại náo nhiệt ồn ào thường thấy trong các trò chơi. Nhưng nhìn đi nhìn lại, hắn chỉ thấy một màu xám xịt tiêu điều. Người đi đường y phục vá chằng vá đụp, sắc mặt xanh xao, bước đi cũng uể oải không sức sống. Thậm chí có cả một nhóm khất cái kết bè kết nhóm, ánh mắt dại đi, trống rỗng như đã mất hết hy vọng vào nhân thế.
Mỗi khi có người nhìn thấy hắn đi ngang, đều sẽ hô Cố lão gia hoặc Cố đại nhân. Xem ra nhân duyên của hắn ở huyện thành này cũng không tệ.
Phát triển huyện thành này nhất định không dễ. Muốn khiến tòa thành này sống lại, phải có sản phẩm đặc trưng riêng của địa phương, hơn nữa phải có danh tiếng, có thể vang xa khắp nước. Hoặc làm du lịch, nhưng nơi này không có danh lam thắng cảnh, phòng ốc lụp xụp, chẳng có điểm nào hấp dẫn người tới. Muốn kiến thiết tất phải phát triển kinh tế trước.
Hắn nhìn quanh quất, nhà nhà cơm còn chẳng đủ no. Hắn muốn mở cửa hàng hay nhà xưởng cũng không có tiền vốn, nhưng hắn có thể hỗ trợ các phú thương địa phương, đầu tư xây nhà xưởng, cho bọn họ vài chỗ tốt...
Hắn còn đang ngẩn người thì đã bị Bạch Kim Thời kéo vào một cửa hiệu, là một tiệm môi giới. So ra, Bạch Kim Thời còn giống dân bản địa hơn hắn.
Chưởng quầy trong tiệm vừa thấy Bạch Kim Thời, đôi mắt lập tức phát sáng. Người này ngày thường làm ăn đứng đắn, không dám làm chuyện khuất tất, nhưng vừa nhìn thấy gương mặt tinh xảo như vẽ của Bạch Kim Thời, mấy ý nghĩ bất chính liền lục tục bò ra. Nếu mang tiểu ca xinh xắn này ra ngoài bán, phỏng chừng đổi được vạn lượng. Bán cho phú hộ hoặc phú thương nơi giàu có, hoặc bán cho thanh lâu làm hồng bài, chỉ cần mình cậu là đủ để nửa đời sau cơm áo không lo.
Nhưng vừa liếc thấy Cố Thanh Nam đi phía sau, hắn lập tức tỉnh táo, "Cố đại nhân! Đại nhân đại giá quang lâm!"
"Miễn lễ." Cố Thanh Nam và Bạch Kim Thời đi vào. Hắn chẳng khác nào trẻ con tò mò nhìn khắp nơi, đây không giống cửa hàng bán vật dụng thường ngày, kéo hắn đến đây làm gì?
Bạch Kim Thời chủ động mở lời, "Muốn mua vài người hầu nha hoàn, các ngươi ở đây có ai đáng tin thì chọn lấy mấy người, ngày mai đưa tới phủ."
Chưởng quầy biết tuy Cố gia nghèo thật, nhưng phu lang của huyện lệnh đại nhân gả tới mang theo mấy rương của hồi môn, đây là đại chủ hộ. Hắn vội vàng gật đầu nói: "Được được, nhất định ta sẽ chọn người tốt nhất, bảo đảm khiến ngài hài lòng. Ngài có cần thêm xe ngựa, xa phu không? Ta đều có thể sắp xếp."
Khi còn ở phủ công chúa, mỗi ngày Bạch Kim Thời đều có xe ngựa đón đưa. Ngày thường dạo phố, cậu thường xuyên bị nam tử dòm ngó bằng ánh mắt không đứng đắn, ngồi xe ngựa chí ít còn có chút an toàn.
"Ngày mai dẫn chúng ta đi xem, đừng có lừa gạt, phu quân ta là huyện lệnh."
"Không dám, không dám! Nếu ta dám lừa ngài, đại nhân cứ việc bắt ta lại!" Chưởng quầy mặt mày hớn hở nịnh nọt, đích thân tiễn bọn họ ra cửa. Bạch Kim Thời lại ngang qua cửa hàng gạo dầu, mua hai túi gạo và mì, cùng một ít dầu ăn: "Chưởng quầy, làm phiền đưa thẳng đến Cố phủ."
"Ngài muốn ghi sổ, hay trả tiền mặt?" Chưởng quầy tuy ngoài miệng khách khí, nhưng ánh mắt lại lo lắng. Trong huyện thành nhỏ thế này, nhà ai có bao nhiêu bạc, hắn đều biết rõ như lòng bàn tay.
Cố Thanh Nam nhìn ra tâm tư đối phương, móc túi tiền trong lòng ngực ra, ai ngờ trống trơn. Tiền hắn kiếm được từ nhiệm vụ chỉ có thể dùng ở cửa hàng trong game.
Bạch Kim Thời cùng lúc lấy túi tiền ra, nhìn túi của hắn một cái rồi trả tiền cho chưởng quầy. Chưởng quầy vô cùng vui vẻ tiễn bọn họ, còn nói lập tức sai tiểu nhị đưa đồ qua, đảm bảo khi họ về đã thấy đồ.
Ra đến cửa, cậu còn lặng lẽ nhét cho Cố Thanh Nam một ít bạc vụn, giống như trưởng bối phát tiền tiêu vặt cho hài tử.
Cố Thanh Nam: "...... Ta, ta thành tiểu bạch kiểm rồi à?!"
Bạch Kim Thời: "Ngươi có gì muốn mua, cứ cầm lấy mà mua."
Cố Thanh Nam: "Xong rồi, càng ngày càng giống tiểu bạch kiểm."
【Làn đạn:
Ông càng lúc càng giống đứa con ngốc nhà địa chủ.
】
【Làn đạn:
Từ lúc bước chân ra cửa, ông y như đứa con ngốc nhà địa chủ được ẻm dẫn đi ấy.
】
【Làn đạn:
Không chỉ tiêu tiền của mỹ nhân, còn không cho mỹ nhân chạm vào người, ông đúng là tra công chân chính!
】
【Làn đạn:
Đừng mắng ổng nữa, người ta còn đang sống trong ảo tưởng bản thân là thụ cơ mà.
】
Cố Thanh Nam ngơ ngác, "Cái gì công với thụ? Tôi là công? Ẻm là thụ? Có ai giải thích hộ một chút không?"
Bạch Kim Thời đứng trên phố, nhìn cửa hàng bên này, cân nhắc xem có bán không. Tuy cậu mang theo không ít tiền, nhưng vẫn luôn canh cánh chuyện miệng ăn núi lở, vẫn nên tìm nghề gì đó mới tốt.
Nếu là trước kia, Bạch Kim Thời tuyệt đối không dám làm những việc này. Cậu một thân một mình ra ngoài có khi cũng bị người ta lôi đi. Nhưng giờ bên cạnh có Cố Thanh Nam, khiến cậu an tâm lạ thường.
Lần này ra phố một chuyến, thu hoạch đầy tay. Đến lúc hai người trở về, đồ đạc cửa hàng gạo dầu đã được đưa đến, ngay cả tiểu Thúy cũng đã quay lại, giúp chuyển đồ vào phòng bếp.
"Đều là vừa mua về à? Tốn kém quá rồi." Bà bà cười kéo tay Bạch Kim Thời vỗ nhè nhẹ, "Con xem, để con tiêu nhiều tiền như vậy, nhà chúng ta nghèo quá, chẳng giúp được gì."
Bạch Kim Thời thầm nghĩ, cứ để người khác ra ngoài lấy đồ về nhà là đỡ nặng gánh thôi, nhưng thấy bà bà đã lòa thật sự đáng thương, không dám nói lời thật lòng, "Cứ để lương thực vào phòng bếp chính. Ngày mai ta sẽ thuê một đầu bếp nữ đến, giao cho nàng lo cơm nước ba bữa hằng ngày."
Bà bà cười cảm tạ Bạch Kim Thời. Chờ cậu về lại sân viện, bà giữ chặt Cố Thanh Nam lại hỏi, "Hôm nay mua nhiều đồ như vậy, con không phải bỏ tiền ra đấy chứ?"
Cố Thanh Nam đầy thắc mắc, sao bà bà này trước sau khác biệt nhiều thế?
"Ta có tiền hay không, chẳng phải ngài rõ nhất sao?" Cố Thanh Nam hỏi lại.
"Vậy thì được. Ta biết ngay tính nó mềm lòng, khi gả tới mang theo không ít tiền. Con phải đối xử với nó cho thật tốt, nhà chúng ta nhờ phúc nó mà đời này chẳng lo đói rét nữa rồi." Nói xong còn vỗ đầu hắn, "Về nghỉ sớm đi. Bữa tối để nó nấu, con đừng động tay vào mấy việc bếp núc làm gì. Con làm quan mà, đừng nhúng tay vào bếp núc."
Cố Thanh Nam không ngờ bà bà kia nhìn qua thì chất phác, khiến người ta có cảm giác đáng thương, hóa ra đều là giả vờ. Nếu không phải hắn xuyên qua đến, đoán chừng Bạch Kim Thời đã sớm bị cái nhà này vắt kiệt đến xương. "Hiện tại ta ở nhà làm tiểu bạch kiểm của người ta, không làm việc thì lòng cũng chẳng yên. Ngài yên tâm, ta nhất định sẽ chăm sóc hắn thật tốt, đảm bảo để hắn một ngón tay cũng không cần động."
Bạch Kim Thời từ sân ngoài bước vào, định hỏi đêm nay ăn cùng bà bà hay hai người ăn riêng. Cậu liền nghe thấy câu kia của Cố Thanh Nam, nháy mắt liền hiểu sai, trong mắt toàn là ý vị khó nói nên lời, "Nói mấy lời này với bà bà làm gì?"