Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què
Chương 12: Trứng chiên vàng giòn
Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng sớm trời vừa mưa xong, dù giờ nắng đã lên, nhưng mặt đất vẫn còn ẩm ướt, không tiện kê bàn ăn nhỏ ngoài sân. Bởi vậy, mọi người chuyển sang dùng bàn tròn trong sảnh phụ của nhà chính. Trước đây, vào những ngày trời lạnh, Cố gia cũng thường dùng bữa ở đây.
Bốn người ngồi quây quần bên nhau. Giữa bàn ăn đặt một tô sứ lớn, đựng đầy bánh canh trứng cà chua. Trước khi múc ra, Triệu Xuân Mai đã nhỏ vài giọt dầu mè và rắc thêm chút hành lá thái nhỏ, khiến hương thơm nồng nàn lan tỏa khắp phòng.
Cạnh tô bánh canh là đĩa sứ đựng trứng gà chiên. Trước đây, Cố gia không nuôi gà, trứng gà là do đổi lấy từ hàng xóm bằng thực phẩm khác, hoặc mua ở chợ. Triệu Xuân Mai không phải người keo kiệt, nhưng gia cảnh cũng chẳng mấy khá giả, nên chi phí sinh hoạt vẫn phải tính toán kỹ lưỡng.
Trong bánh canh đã đập hai quả trứng. Trứng gà chiên cũng chỉ làm cho ba đứa nhỏ, hai mặt vàng rực, rìa ngoài xốp giòn, bên trong lòng đào, vẫn còn óng ánh một lớp dầu.
Triệu Xuân Mai dùng muỗng múc bánh canh, nói: “Làm vội nên hơi đơn giản một chút.”
Cố Tri Hi nhận lấy chén, vùi đầu húp một ngụm lớn: “Bánh canh mẹ làm là ngon nhất, sao lại đơn giản được.”
“Ăn chậm thôi, nóng đó.” Triệu Xuân Mai đưa chén bánh canh cho Thẩm Liễu, rồi nói tiếp: “Mẹ có chiên trứng gà, ăn nóng mới ngon, con mau gắp một miếng nếm thử xem.”
“Dạ.” Thẩm Liễu vội gật đầu, nhìn đĩa trứng gà, không nhịn được nuốt nước miếng.
Thứ này rất quý. Trước đây khi còn ở nhà cũ, chỉ khi ốm nặng đến mức không đi nổi nữa, mới được đập một quả vào chén, đổ nước sôi vào làm thành canh trứng. Chưa từng được chiên với mỡ heo mà ăn như thế này.
Cố Quân Xuyên biết tính phu lang của mình, dù có vui vẻ đến đâu cũng sẽ không động đũa trước, y bèn gắp một miếng vào chén Thẩm Liễu.
Quả nhiên, tiểu ca nhi tròn xoe mắt, nhìn miếng trứng chiên một hồi lâu, rồi quay đầu nhìn Cố Quân Xuyên, mặt mày cong cong nở một nụ cười.
Trên đĩa chỉ còn hai miếng trứng, Cố Quân Xuyên gắp một miếng vào chén Cố Tri Hi, rồi gắp miếng cuối cùng cho Triệu Xuân Mai.
“Ôi, không cần, không cần đâu, mẹ không thích ăn trứng chiên đâu.” Triệu Xuân Mai từ chối: “Mẹ đã tính rồi, ba đứa con, mỗi đứa một miếng là vừa.”
“Mẹ ăn đi ạ.” Thẩm Liễu bỗng nhiên lên tiếng, cậu chia miếng trứng chiên trong chén ra làm đôi, gắp nửa lớn hơn vào chén Cố Quân Xuyên: “Con, con và tướng công ăn chung một miếng ạ.”
Nửa câu sau lí nhí như tiếng muỗi kêu, nhưng mọi người trên bàn đều nghe thấy. Cố Tri Hi nhai ngon lành, nhưng cũng không quên liếc mắt nhìn hai người một cái, cười đến mức tít cả mắt.
Triệu Xuân Mai vốn còn đang từ chối cũng đặt chén xuống, nói: “Được, được, vậy mẹ không từ chối nữa, bé ngoan và tướng công sẽ ăn chung một miếng.”
Vừa nghe lời này, Cố Tri Hi cười phá lên thành tiếng. Nhưng Thẩm Liễu bên cạnh lại đỏ bừng từ tai đến mặt rồi lan xuống tận cổ, cậu gần như vùi đầu vào chén, nhỏ giọng nói: “Bảo muội đừng trêu ta nữa.”
Cố Quân Xuyên mím môi mỉm cười, nhịn cười hồi lâu, khẽ xoa đầu ngón tay, rồi nhẹ nhàng nhéo gáy tiểu ca nhi.
Từ khi mua gà con, Thẩm Liễu trở nên bận rộn hẳn lên.
Lũ gà con còn nhỏ, sợ đặt bên ngoài sẽ bị chồn vàng bắt đi, Thẩm Liễu bèn nuôi chúng tạm trong phòng chứa củi.
Triệu Xuân Mai nói chờ thêm hai ngày nữa bà rảnh rỗi sẽ dẫn cậu lên núi đốn củi, rào một khu đất ở sân sau để làm chỗ nuôi gà, rồi nhặt thêm đá để xây một cái chuồng gà, để ban đêm gà cũng có chỗ ngủ.
Mấy ngày nay nuôi tạm trong phòng chứa củi, phòng chứa củi lại không có cửa sổ. Sợ gà con ngột ngạt, Cố Tri Hi dời một tảng đá lớn chặn ngang cửa, chừa lại một khe hở nhỏ ở cửa, đủ để thông gió, mà cũng không lo gà con chạy lung tung ra ngoài.
Ánh trăng treo cao trên bầu trời đồng bằng, sao trời lấp lánh, tựa như chỉ sau một cơn mưa, trời đã chuyển mùa. Đêm hè hôm trước hãy còn oi bức, hiện tại gió đêm đã se lạnh, như thể mùa thu đã đến.
Thẩm Liễu lại cho gà con ăn. Sợ gà con không ăn được, cậu còn dùng cối xay nghiền nát ngô. Nhưng đám gà con này dường như không biết no là gì, ăn ngô xong còn chưa chịu ngừng lại, duỗi cổ đuổi theo cậu đòi ăn thêm.
Thẩm Liễu vươn tay vỗ nhẹ lên cái đầu xù lông của một chú gà con: “Không thể ăn nữa đâu, nếu không sẽ bị bệnh đó.”
Cậu lót thêm một lớp cỏ khô lên chiếc sọt, chuyển sọt vào phòng chứa củi, rồi xoay người ra ngoài.
Thấy giờ cũng không còn sớm lắm, nước nóng trên bếp cũng đã sôi sùng sục rồi.
Thẩm Liễu đảm nhận việc mang nước rửa chân cho Cố Quân Xuyên, thật ra là vì tiện thể. Sau khi cậu tắm xong thì nấu một nồi nước, rồi đi thăm gà con. Lúc quay lại thì nước cũng đã sôi vừa.
Dùng tay thử nhiệt độ của nước, vì cho hơi nhiều nước lạnh nên nước có vẻ hơi nguội. Cậu lại thêm một ít nước nóng, lúc này mới mang ra ngoài.
Cố Quân Xuyên đã quay về phòng ngủ từ sớm. Do buổi chiều không ra ngoài, nên mái tóc dài vẫn luôn được cột gọn gàng sau lưng. Nghe thấy tiếng mở cửa, y đặt sách sang một bên, tự giác dịch chuyển đến mép giường.
Thẩm Liễu biết y không thích người khác chạm vào chân mình, nên chỉ đặt chậu gỗ dưới chân y, rồi đặt khăn vải ở vị trí thuận tiện. Sau đó, cậu ngồi xuống cạnh mép giường, chờ y rửa xong thì đi đổ nước.
Ánh nến mờ ảo, bao phủ căn phòng bằng sắc vàng ấm áp. Hai người ở gần nhau đến vậy, tình cảm cũng dần nảy nở.
Cố Quân Xuyên đặt chân vào nước. Y chỉ còn một chân có cảm giác, nhưng cũng cảm thấy cả người ấm lên: “Gà con thế nào rồi?”
“Ăn thêm một ít vụn ngô rồi.” Vừa nhắc đến gà con, Thẩm Liễu nói nhiều hẳn lên: “Gà con mua lần này đều đã hơn nửa tháng tuổi rồi, bụ bẫm, đáng yêu lắm.”
Cố Quân Xuyên nhìn vẻ mặt hớn hở của tiểu ca nhi, không hiểu sao cũng vui theo: “Đuổi theo ngươi đòi ăn à?”
“Sao huynh biết? Chúng ăn như thể không đủ no ấy, nhưng ta không cho nhiều quá, sợ chúng no quá sẽ bị bệnh.”
Cố Quân Xuyên nhìn tiểu ca nhi, nhẹ giọng nói: “Ăn càng nhiều, lớn càng nhanh.”
Thẩm Liễu gật đầu: “Lớn nhanh một chút là có thể đẻ trứng, đến lúc đó trong nhà sẽ có nhiều trứng đến mức ăn không xuể, mẹ cũng không cần phải tiết kiệm nữa.”
“Ngươi và mẹ rất hợp nhau.”
“Mẹ là người tốt, đối xử với ta cũng tốt.” Thẩm Liễu cười tươi rói: “Mẹ còn nói đợi khi nào rảnh rỗi sẽ dẫn ta lên núi nhặt đá, xây một cái chuồng gà ở sân sau, gà con không cần phải chen chúc trong phòng chứa củi nữa.”
Nghe vậy, Cố Quân Xuyên khẽ nhíu mày, chậm rãi nói: “Con gái của nhị muội của đại bá vừa mới sinh con, mẹ phải giúp khâu giày đầu hổ, chắc không rảnh đâu.”
“À…” Thẩm Liễu dùng ngón tay chạm vào vạt áo: “Vậy ta đi tìm Bảo muội.”
Tìm người này, tìm người kia, nhưng lại không nói tìm y.
Cố Quân Xuyên mím môi lại thành một đường thẳng: “Từ nhỏ đến lớn muội ấy chưa từng làm những chuyện đó, ngươi tìm nàng thì có ích gì chứ?”
Thấy Thẩm Liễu không nói lời nào, Cố Quân Xuyên làm như không thèm để ý: “Sao không tìm ta?”
“Huynh bận viết chữ, không muốn làm phiền huynh, với lại cũng không phải chuyện gì gấp.”
“Ồ.” Nam nhân thở dài một hơi: “Bức thư pháp ta đang viết sắp xong rồi, không phải là không thể dành ra chút thời gian…”
Thẩm Liễu vui đến mức thẳng lưng lên: “Thật không?”
Cố Quân Xuyên cố tình nén khóe môi xuống, nhàn nhạt đáp: “Ừ.”
Nhân tiện đi đổ nước, Thẩm Liễu lại ghé sang phòng chứa củi nhìn đàn gà con.
Dưới ánh trăng mờ ảo, đám gà con tụm năm tụm ba dựa vào nhau, ngủ ngon lành, thỉnh thoảng phát ra tiếng kêu chiêm chiếp, như thể đang nói mớ.
Thẩm Liễu không dám nhìn lâu, sợ đánh thức chúng. Cậu nhón chân ra khỏi cửa, để lại một khe hở rồi dùng tảng đá lớn chặn lại.
Thời tiết thật sự đã trở lạnh, đặc biệt là khi có gió thổi tới, lạnh cóng cả cánh tay.
Thẩm Liễu xoa xoa cánh tay, đẩy cửa bước vào. Cố Quân Xuyên đã trải sẵn chăn, nam nhân chỉ mặc một bộ áo lót màu trắng như tuyết, dây cột tóc không biết đã tháo ra từ lúc nào, vài sợi tóc rủ xuống trước ngực.
Thẩm Liễu quay người đóng cửa, mãi vẫn chưa dám xoay người lại.
Cậu quay mặt vào ván cửa bình tĩnh một hồi lâu, nghĩ bản thân đúng là sắc đảm bao thiên, nhớ nhung vẻ đẹp trai của Cố Quân Xuyên đã nhiều năm rồi, mà nay nhìn thấy y thu lại vẻ sắc sảo thường ngày, lại dịu dàng như… Cậu suy nghĩ một lúc lâu, chỉ nghĩ tới những miếng đậu phụ mềm mại trong tô sứ trắng, trong lòng càng thêm bồn chồn.
Cố Quân Xuyên thấy Thẩm Liễu đã lâu mà vẫn chưa quay lại: “Ngươi úp mặt vào tường sám hối à? Sao không tới đây?”
“À, tới ngay đây ạ.” Thẩm Liễu nuốt nước bọt, nhanh chóng dẹp bỏ những suy nghĩ không nên có, kéo vạt áo xuống che đi hình ảnh không đứng đắn, nhích qua nhích lại rồi trèo lên giường.
Trên mặt nóng, trên người cũng nóng bừng, Thẩm Liễu vô cùng cẩn thận ngồi nép vào một góc, dùng góc chăn che kín eo mình.
Mấy động tác nhỏ vụng về của cậu gần như chẳng thể che giấu khỏi mắt Cố Quân Xuyên. Y cũng không vạch trần, chậm rãi nói: “Sao đi lâu thế?”
Thẩm Liễu không dám nhìn y, chỉ quay đầu gãi gãi lỗ tai: “Đi nhìn gà con, chúng ngủ hết rồi.”
“Bận cả một ngày rồi, có mệt không?”
Thẩm Liễu trông thì gầy yếu, nhưng quả thật là một đứa nhỏ miền núi. Cậu từng làm cu li dọn ngô, khi đói từng giành đồ ăn với chó, mấy việc hiện tại chẳng thấm vào đâu: “Cũng không làm việc gì nặng, không mệt.”
“Vậy… giúp ta đấm bóp chân nhé?”
Cố Quân Xuyên hiếm khi chủ động nhờ người khác giúp đỡ. Tuy vẻ mặt của y bình tĩnh, nhưng đầu ngón tay lại lặng lẽ siết các khớp xương.
“À… dạ.”
Thẩm Liễu đồng ý không chút do dự, cậu thay đổi tư thế: “Vẫn nằm như hôm qua ạ?”
“Cứ như vậy đi.”
Như vậy… Hai người đều ngồi thì làm sao đấm được? Thẩm Liễu cảm thấy không duỗi hết tay thì không có đủ sức lực. Cố Quân Xuyên lại dùng tay nâng đầu gối lên, đặt chân trái tàn phế lên đùi Thẩm Liễu.
Thẩm Liễu không dám nhúc nhích, cậu nghi hoặc nhìn sang y.
Sắc mặt Cố Quân Xuyên vẫn như bình thường, y giơ tay giữ chặt ống quần, kéo nhẹ lên, để lộ cẳng chân thon gầy, y chậm rãi nói: “Sợ không?”
Thẩm Liễu hơi giật mình, lắc đầu: “Không sợ.”
Cố Quân Xuyên nhìn cậu hồi lâu, như thể muốn nhìn ra chút dấu vết ngụy trang nào đó từ khuôn mặt bình tĩnh ấy, nhưng lại chẳng có gì cả. Ánh mắt của Thẩm Liễu trong vắt như nước.
Cố Quân Xuyên cụp mắt xuống, đường nét vốn nghiêm túc trên gương mặt cũng mềm mại hơn. Yết hầu của y khẽ nhúc nhích, ngón tay nắm chặt ống quần, kéo cao ống quần như hoàn toàn phơi bày bản thân mình ra.
Thẩm Liễu nhìn vết sẹo méo mó, chằng chịt ngang dọc trên làn da, lông mày nhíu chặt lại. Cậu hít hít mũi: “Sau này ta sẽ đấm chân cho huynh, ta xoa bóp giỏi lắm.”
Chân của Cố Quân Xuyên đã bị thương hơn nửa năm. Y từng suy sụp, từng oán hận, từng khóc lóc thảm thiết trong đêm khuya thanh vắng. Sau khi ổn định lại cảm xúc, y đã có thể bình tĩnh đối mặt, nhưng khi nhìn thấy biểu cảm của Thẩm Liễu, vẫn cảm thấy đau lòng.
Y chống tay hai bên người, ngả thân trên ra sau, nghiêng đầu cười rộ lên: “Xoa bóp giỏi lắm à?”
“Dạ!” Tiểu ca nhi nghiêm túc nhìn y: “Nếu huynh cảm thấy không ổn… ta có thể tìm người học!”
Cố Quân Xuyên nghiêm túc trở lại, nghiêng người sang, giơ tay đặt lên gáy Thẩm Liễu, đầu ngón tay vuốt ve, yết hầu của y khẽ nhúc nhích, giọng nói khàn khàn: “Chúng ta… có phải cũng nên viên phòng không em?”
Ánh nến lập lòe, mặt Thẩm Liễu đỏ bừng, căng thẳng đến mức lông mi cũng run lên.
Cậu quay đầu đi không dám nhìn y, chỉ lí nhí trong họng: “Dạ.”
Ngay sau đó, tay bị Cố Quân Xuyên nắm chặt. Kế đến là hơi thở ấm áp quen thuộc, cùng ánh nến bị thổi tắt, chìm vào màn đêm vô tận.
Cố Quân Xuyên cũng không biết bản thân sẽ gấp gáp đến vậy. Y chỉ cảm thấy vừa nóng vừa khô, như thể có một ngọn lửa đang dần bùng lên, thiêu đốt toàn bộ lý trí.
Gió núi thổi tan lớp sương mù, bóng cây đung đưa, đêm hãy còn dài lắm.