Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què
Chương 13: Hoành thánh thịt và chay
Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mặt trời ló rạng, tia nắng ban mai xuyên qua tầng mây, len qua khe hở cửa sổ, vỡ thành vòng tròn trên mặt đất.
Cố Quân Xuyên mở mắt ra, Thẩm Liễu trong lòng y vẫn còn ngủ. Tiểu ca nhi này trước giờ vẫn luôn chăm chỉ, dù ban ngày đã đi bộ hai dặm đường, cũng hiếm khi ngủ nướng, chưa từng lười biếng như hôm nay, chắc hẳn đêm qua đã rất mệt.
Cố Quân Xuyên vén những sợi tóc mái lòa xòa trước trán cậu sang bên cạnh. Tiểu ca nhi ngủ ngon vô cùng, chẳng hề có chút phản ứng nào.
Nhớ đến cảnh tượng mất kiểm soát đêm hôm qua, Cố Quân Xuyên không nhịn được hôn nhẹ lên trán Thẩm Liễu, rồi xoay người lấy một cái hộp gỗ to bằng bàn tay cạnh giường sang.
Nhẹ nhàng mở ra, bên trong đúng là vòng ngọc gia truyền của nhà họ Cố dành cho “con dâu”. Đêm tân hôn, tiểu ca nhi đã tự mình tháo xuống, đưa lại cho y.
Cố Quân Xuyên lấy vòng tay ra, kéo cổ tay Thẩm Liễu, chậm rãi đeo lên.
Triệu Xuân Mai và Cố Tri Hi đã thức dậy từ lúc sáng sớm. Lúc Cố Quân Xuyên ra rửa mặt, Cố Tri Hi đang ngồi xổm ở nhà bếp rửa hành. Hành lá vẫn còn đọng sương sớm, tươi non, xanh trắng rõ ràng. Nàng gọi một tiếng “Ca”, nghiêng đầu hỏi: “Sao không thấy ca phu của muội vậy? Ngày thường huynh ấy dậy sớm nhất cơ mà.”
“Vẫn còn ngủ.” Cố Quân Xuyên múc nước rửa mặt, “Này, muội đừng làm phiền em ấy.”
Cố Tri Hi nhổm nửa người lên: “Sáng nay ăn cháo với bánh hành, huynh ấy thích ăn lắm, muội đi gọi huynh ấy.”
“Cứ chừa lại cho em ấy đi, lát nữa huynh sẽ mang vào.”
“Huynh ấy sao thế? Bị bệnh à?” Cố Tri Hi đứng thẳng dậy, “Muội đã bảo mà, hôm qua trời mưa lạnh quá, huynh ấy lại thay quần áo sau muội, nhất định là đã bị lạnh rồi.”
Cố Quân Xuyên mím môi, nuốt nước bọt. Y nghĩ mình học rộng tài cao, một bụng chữ nghĩa, nhưng lúc này lại không biết nên nói gì cho phải.
Triệu Xuân Mai đang nhào bột, nghe thấy hai người nói chuyện, cũng lên tiếng: “Vậy thì đừng gọi nó nữa, lát nữa mẹ nấu một chén canh gừng, nếu vẫn chưa đỡ thì ra tiệm mua chút thuốc.”
Vừa nói, Triệu Xuân Mai vừa lấy một miếng gừng trong sọt ra. Trong đất trồng rau nhà họ Cố không có trồng loại này, miếng gừng này là do thím cách vách cho cách đây mấy ngày, vừa mới đào lên khỏi đất, tươi đến nỗi vừa bẻ đã tứa nước.
Cố Quân Xuyên dùng khăn vải lau mặt, im lặng hồi lâu, rồi cụp mắt xuống, chậm rãi nói: “Mẹ, người đừng vội.”
Triệu Xuân Mai dùng nước rửa sạch miếng gừng, không ngẩng đầu lên: “Không vội, tiện tay làm thôi mà.”
Cố Quân Xuyên bất đắc dĩ thở dài, trầm ngâm một lát rồi thì thầm với Triệu Xuân Mai. Một lúc lâu sau, Triệu Xuân Mai đặt miếng gừng trong tay lên thớt, bà bước nhanh ra ngoài cửa, nét mặt vô cùng vui mừng: “Bảo muội, đừng rửa hành nữa, đến nhà Tôn đồ tể ở đầu phố mua hai lạng thịt đi.”
Mấy ngày trước nhà họ Cố làm lễ, nhận được vô số quà mừng từ hàng xóm, nhưng mùa hè thịt không giữ được lâu, Triệu Xuân Mai đã mang ra cửa hàng đổi lấy lương thực. Thường ngày muốn ăn thịt đều phải mua mới.
Cố Tri Hi còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, quay đầu nhìn bà: “Không ăn bánh hành nữa ạ?”
“Ăn chứ.” Triệu Xuân Mai cười tươi, “Mẹ gói hoành thánh cho Tiểu Liễu, chờ nó dậy rồi ăn.”
Cố Tri Hi vẫy nước trên tay: “Có sang tiệm thuốc bên cạnh bốc thuốc không ạ?”
“Không cần, mua thịt là được.”
Tiểu cô nương gật đầu lia lịa, vào phòng Triệu Xuân Mai lấy tiền, rồi vội vàng chạy ra ngoài.
Nói ra chuyện này trước mặt người khác, Cố Quân Xuyên dẫu sao cũng cảm thấy có hơi không được tự nhiên, y ho nhẹ một tiếng: “Mẹ, không cần làm lớn chuyện như vậy đâu.”
“Mẹ vui lắm.” Triệu Xuân Mai rửa sạch tay, quay lại thớt tiếp tục cán bột, bà thở dài một hơi, chậm rãi nói: “Mẹ cũng không mong hai đứa sớm ngày sinh con. Thằng bé này, mẹ hiểu con, có chuyện gì trong lòng cũng không chịu nói ra.”
Chuyện kết thân với Tô gia là chuyện đã được quyết định từ lâu, không thể từ chối, nếu không, đứa con trai này của bà e rằng sẽ không kết hôn.
Cái chân kia của y, ngay cả mẹ và em gái ruột cũng không được nhìn kỹ, sao lại chịu để người khác nhìn. Triệu Xuân Mai vẫn luôn lo lắng y không vượt qua được nút thắt trong lòng… Nào ngờ hai người lại tốt đến vậy.
“Nó thương con, con thương nó, trong lòng sẽ không trống rỗng nữa, mà sẽ ấm áp.” Triệu Xuân Mai vừa làm vừa nói, nặn cục bột thành một đoạn dài, rồi chia thành nhiều đoạn nhỏ. Bà cười nhẹ nói: “Mẹ biết hai đứa có thể sống tốt. Thằng bé nó thích con mấy năm rồi, con cũng phải đối xử tốt với nó, đừng phụ lòng người ta.”
“Gì cơ?” Lòng Cố Quân Xuyên thắt lại.
“Mẹ nói con phải đối xử tốt với nó, đừng phụ lòng người ta.”
“Em ấy thích con mấy năm rồi?”
“…” Triệu Xuân Mai vụng về nhào bánh, đầu cũng không ngẩng lên.
Cố Quân Xuyên cuống lên: “Mẹ?”
“Ôi trời, mẹ đã hứa với Bảo muội là không nói rồi.”
*
Cuối giờ Thìn (7h-9h), ánh nắng gay gắt, chim sẻ nhỏ tụ tập trên ngọn cây hót líu lo, ầm ĩ vô cùng.
Thẩm Liễu tỉnh lại từ trong giấc ngủ say, duỗi tay dụi nhẹ mắt. Đầu óc còn chưa tỉnh táo đã nhìn thấy vòng ngọc trên cổ tay.
Vòng tay, là vòng tay của Cố gia.
Thẩm Liễu giơ tay sờ sờ, vòng ngọc trong suốt, xanh biếc, ấm áp trơn nhẵn. Cậu từng đeo nó suốt cả một ngày, khi lòng tràn đầy thấp thỏm ngồi trong phòng tân hôn, cậu đã mân mê chiếc vòng tay này… Nhưng rõ ràng cậu đã trả nó lại cho Cố Quân Xuyên, sao bây giờ nó lại quay lại cổ tay mình? Vừa định đứng dậy, cậu lập tức cảm thấy đau lưng, ngay sau đó, từ xương cụt đến đùi đều nhói đau theo.
Mặt Thẩm Liễu đột ngột nóng lên, cậu vội duỗi tay che mặt lại, rúc vào trong chăn. Đêm hôm qua, hai người đã viên phòng.
Cậu nghĩ ngợi một lát, không nhịn được cong môi lên. Là Cố Quân Xuyên, chính là Cố Quân Xuyên đó…
Cậu vui vẻ lăn lộn trong chăn, rồi đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa.
Từ bên ngoài ván cửa, giọng nói của Cố Tri Hi vang lên: “Ca phu, huynh dậy chưa?”
Thẩm Liễu vội bật dậy từ trong chăn, luống cuống mặc áo lót: “À… Dậy rồi!”
“Vậy muội vào được không?”
Cửa sổ sáng sớm thường mở. Cố Quân Xuyên sợ gió thổi lạnh, chỉ mở hé một góc nhỏ. Hiện tại mùi hương đã tan biến hết, không phát hiện ra điều gì.
Cố Tri Hi ngồi xuống mép giường, nhíu đôi lông mày mảnh mai lại: “Huynh đỡ hơn chút nào chưa?”
Mặt Thẩm Liễu đỏ như quả cà chua, ánh mắt trốn tránh: “Ổn rồi… Ta dậy ngay đây.”
“Không cần gấp đâu, huynh bệnh thì nên nằm nhiều một chút.” Cố Tri Hi nhìn mặt Thẩm Liễu, rồi giơ tay sờ trán cậu: “Chắc hôm qua trời mưa nên bị cảm lạnh, may là không nóng lắm.”
Thẩm Liễu mím môi: “À…”
“Mẹ gói hoành thánh rồi, bây giờ ăn được không? Muội sẽ bảo mẹ nấu.”
Nói xong, vậy mà thật sự có hơi đói. Thẩm Liễu gật đầu, rồi nhỏ giọng hỏi: “Ca của muội đâu?”
“Huynh ấy đi cho gà ăn rồi.” Cố Tri Hi nhìn Thẩm Liễu: “Huynh ấy vào thăm huynh vài bận nhưng huynh vẫn chưa tỉnh, nên đi cho gà ăn. Huynh ấy nói huynh quan tâm đến gà con nhất.”
Thẩm Liễu mím môi cười tươi: “Ta dậy ngay đây, ta đến phòng chứa củi tìm huynh ấy.”
“Được, vậy muội nói mẹ nấu hoành thánh trước.”
Thẩm Liễu đứng dậy mặc quần áo, dùng trâm bạc búi tóc. Lúc sắp ra đến cửa thì quay về, suy nghĩ một lát, vẫn nhẹ nhàng gỡ vòng tay xuống, đặt lên trên bàn.
Đồ vật quý giá quá, cậu không dám đeo, sợ làm vỡ.
Ánh mặt trời bên ngoài rực rỡ, gió núi mát mẻ, thổi lên mặt vô cùng thoải mái.
Cậu vốn tưởng rằng Cố Quân Xuyên vẫn còn ở phòng chứa củi, nào ngờ vừa mở cửa đã thấy y bước về phía mình.
Chân của y không tốt, bước đi có hơi khập khiễng, nhưng vẫn đến đón cậu.
Trong lòng Thẩm Liễu ấm áp, vội bước nhanh đến trước mặt y, nhỏ giọng nói: “Sao huynh lại đến đây?”
“Bảo muội nói em tỉnh rồi.”
“Dạ…” Thẩm Liễu không biết nên nói gì, chỉ cảm thấy đứng trước mặt nam nhân này thôi mà mặt cũng nóng lên.
“Gà con đã được cho ăn rồi, đang chơi ở sân sau. Sáng sớm mẹ bảo Bảo muội đi mua thịt, gói hoành thánh cho em.”
“Gói cho ta? Vì sao?”
Bàn tay to nhẹ nhàng xoa nhẹ sau lưng Thẩm Liễu: “Em nói xem, vì sao.”
“À… Huynh nói rồi à.”
Ánh mắt Cố Quân Xuyên dịu dàng, duỗi tay nắm lấy tay Thẩm Liễu: “Chỉ có mẹ biết thôi, nói với Bảo muội là em bị cảm lạnh.”
Sắc mặt Thẩm Liễu đỏ bừng, cậu tựa trán vào lồng ngực rộng lớn của nam nhân: “Trước đây ta từng hứa với muội ấy, không lừa muội ấy nữa.”
“Đâu phải em lừa nó, ta lừa.”
Thấy Cố Quân Xuyên nói một cách đúng lý lẽ đến vậy, Thẩm Liễu vùi trong lòng ngực y không ngừng cười khúc khích.
Tiếng cười khiến lòng người ngứa ngáy. Cố Quân Xuyên rũ mắt nhìn cậu, đôi mắt tiểu ca nhi cười híp lại, y cũng vui vẻ theo.
Nước trong nhà bếp đã được chuẩn bị sẵn. Triệu Xuân Mai đang bỏ hoành thánh vào nồi, nhìn người bước vào: “Đói bụng chưa? Mau đi rửa mặt đi, chờ lát nữa ăn hoành thánh.”
Thẩm Liễu gật đầu lia lịa, đến cạnh bồn múc nước. Đến khi rửa mặt xong thì hoành thánh cũng đã chín.
Sáng sớm Triệu Xuân Mai đã vô cùng bận rộn. Cố Quân Xuyên và Cố Tri Hi đều không giỏi việc bếp núc, đến giúp bà còn ngại vướng chân vướng tay. Chỉ là công việc trên tay nhiều quá, không thể chuẩn bị một bữa cơm trưa thịnh soạn, nên dứt khoát gói hoành thánh.
Mỗi nhà trong thị trấn đều trồng rau, dù không đa dạng chủng loại, nhưng cũng không phải lo lắng chuyện rau cỏ ăn uống. Giá rau rẻ nhưng thịt lại đắt. Tuy nhà họ Cố không quá khó khăn, nhưng vẫn còn nhiều chỗ cần dùng tiền, thịt mua được không nhiều lắm, nên hoành thánh được chia ra làm hai loại: nhân thịt và nhân chay.
Trên bàn cơm ở sảnh phụ nhà chính đặt hai tô hoành thánh lớn. Nước dùng trong vắt, thêm vào ít mỡ heo, hành cắt nhỏ, một chút nước tương, và vài cọng rau xanh, hương vị vừa tươi mới vừa đậm đà. Hoành thánh vừa mới múc ra khỏi nồi, vẫn còn bốc hơi nóng hổi. Cắn một miếng cùng nước dùng, nước canh ngon ngọt, nhân bánh thơm lừng.
Triệu Xuân Mai xào thêm một đĩa rau xanh, trước khi múc ra đĩa thì rắc một ít tỏi băm lên trên. Tỏi vừa mới nhổ dưới đất, hương vị cay nồng, xào xong hương thơm nức mũi, mùi tỏi ngập tràn ngôi nhà.
Cố Quân Xuyên kéo ghế dựa ra cho Thẩm Liễu, rồi đặt một tấm đệm mềm lên trên, vô cùng ân cần.
Triệu Xuân Mai và Cố Tri Hi liếc nhau, quay mặt đi khúc khích cười.
Cố Quân Xuyên cũng không để ý nhiều, múc hoành thánh cho Thẩm Liễu.
Triệu Xuân Mai cười tủm tỉm, nói: “Không mua nhiều thịt nên làm hai loại chay và mặn. Cái này thịt, múc nhiều chút.”
Thẩm Liễu sợ nếu mình ăn hết phần thịt thì những người khác sẽ không còn: “Con sẽ ăn hết.”
Cố Quân Xuyên im lặng múc mỗi loại một ít vào chén, rồi gắp vài miếng rau xanh, đặt trước mặt tiểu ca nhi.
Cố Tri Hi đẩy chén qua: “Ca cũng múc giúp muội với.”
Cố Quân Xuyên thuận tay nhận lấy, thấy tiểu cô nương che mặt, cười khúc khích nói: “Trước kia cũng không biết ca của muội giỏi chăm sóc người khác đến vậy.”
Tiểu cô nương thích ăn nhân thịt, Cố Quân Xuyên múc thêm vài miếng, rồi thêm hai cái nhân chay. Y cười hỏi: “Chăm sóc muội còn ít à?”
“Sao có thể giống nhau được.” Cố Tri Hi nhận lấy chén, liếc mắt nhìn Thẩm Liễu một cái: “Huynh rất ân cần với ca phu của muội.”
Thẩm Liễu bị chọc đến mức mặt đỏ bừng, mọi người ngồi cùng bàn đều mỉm cười, cả gia đình hòa thuận vui vẻ.
Bên ngoài nổi gió, thổi đến nhánh cây nhẹ nhàng đong đưa, lá cây rụng xuống.
Sau một cơn mưa to, có thể là do ở gần núi, thời tiết đột nhiên trở lạnh.
Triệu Xuân Mai nghĩ, phải ra tiệm ở đầu đường mua chút vải may quần áo cho Thẩm Liễu.
Tiểu ca nhi không nơi nương tựa, ngay cả một bộ quần áo tử tế dành cho mùa đông cũng chẳng có. Đến lúc đó sẽ làm một đôi giày để giữ ấm chân.