14. Chương 14: Ở nhà không có đổi

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què

Chương 14: Ở nhà không có đổi

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Liễu tuổi còn nhỏ, hồi phục rất nhanh, chỉ nghỉ ngơi chưa đến hai ngày đã hoàn toàn khỏe mạnh. Ở Cố gia, cậu được ăn uống đầy đủ nên gương mặt nhỏ nhắn cũng dần tròn trịa hơn.
Khi chân trời vừa hửng sáng, tiếng gà gáy đầu tiên vang lên không biết từ nhà ai, rồi những tiếng gà khác nối tiếp nhau, đánh thức cả không gian.
Thẩm Liễu mở mắt, Cố Quân Xuyên vẫn còn say giấc. Hai người nằm sát bên nhau, cậu chỉ cần khẽ nghiêng đầu là có thể chạm môi lên má nam nhân.
Nhưng Thẩm Liễu không dám cựa quậy. Cậu nín thở ngắm nhìn hồi lâu, rồi không kìm được mím môi bật cười. Nam nhân này quả thật rất tuấn tú, dù vì bị ngã mà chân bị thương, gầy đi nhiều, nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp trai. Bóng dáng y dần trùng khớp với hình ảnh trong ký ức của cậu, khiến cậu như quay về ngôi chùa trên núi năm xưa. Hai người họ từng cách xa nhau đến thế, giờ lại ở gần nhau đến vậy.
Hôm qua Cố Quân Xuyên vì gấp rút hoàn thành công việc nên ngủ rất muộn. Mẫu thân nói đây là công việc đòi hỏi trí óc, vô cùng mệt mỏi.
Thẩm Liễu không dám quấy rầy y, nhẹ nhàng xuống giường.
Trấn Bạch Vân nằm sát cạnh núi, sương mù bao phủ khắp nơi, ánh nắng ban mai khó lòng xuyên qua. Đặc biệt là khi gần vào thu, cả đất trời chìm trong một màu trắng xóa.
Thẩm Liễu xoa xoa cánh tay, rồi vào nhà bếp rửa mặt. Nước giếng lạnh buốt, cậu vỗ nhẹ lên gương mặt tê cóng, sau đó lấy vụn bắp đến phòng chứa củi cho gà con ăn.
Hai ngày nay trời trở lạnh, Cố Tri Hi nói cửa phòng chứa củi vốn không kín lắm, không cần chừa lại khe hở. Thẩm Liễu liền dỡ tảng đá chặn cửa ra, cài then thật chặt.
Vừa đến cửa, cậu đã nghe tiếng gà con ríu rít. Trước đây, Cố Quân Xuyên còn trêu rằng gà con đã nhận cậu làm mẫu thân rồi, cứ thế chạy theo cậu kiếm thức ăn.
Thẩm Liễu kéo cửa ra, ngồi xổm xuống cạnh sọt. Nắng xiên chéo chiếu vào bên trong, chia phòng chứa củi thành hai mảng sáng tối.
Dưới ánh nắng ấm áp, lũ gà con lông xù nghe thấy động tĩnh, thò cái đầu nhỏ ra khỏi sọt, vỗ cánh phành phạch kêu chiêm chiếp.
Vào thời điểm này, gà con lớn đặc biệt nhanh. Cứ cách một hai ngày là có thể thấy rõ sự thay đổi, lớp lông tơ vàng nhạt ban đầu đã dần được thay thế bằng lớp lông vũ trắng như tuyết. Với dáng vẻ này, chỉ vài ngày nữa thôi, cái sọt nhỏ sẽ chẳng thể nhốt nổi chúng.
Thẩm Liễu vươn tay bế gà con ra khỏi sọt. Có lẽ vì bị bế lên không thoải mái, gà con duỗi dài cổ, móng vuốt cào loạn xạ, còn chưa kịp đặt xuống đất đã vỗ cánh chạy ra ngoài.
Một cảnh tượng hỗn loạn, lông bay tứ tung. Thẩm Liễu phủi nhẹ quần áo, rồi cầm một nắm bắp trong chén rải xuống đất.
Tiếng mổ lạch cạch hòa lẫn với tiếng lộc cộc tranh giành, mấy cục bột trắng dẩu cái mông đầy lông lên, liên tục xông ra tranh thức ăn trên mặt đất.
“Đừng tranh giành, đừng giành giật, còn nhiều mà.”
Thẩm Liễu vung một nắm sang bên cạnh, những móng vuốt nhỏ xông đến như mưa, hệt như đàn ong vỡ tổ.
Khi đã ăn no, lũ gà con không còn làm ầm ĩ nữa, tụm năm tụm ba dựa vào nhau, mệt mỏi chớp chớp đôi mắt nhỏ như hạt mè đen, rỉa lông cho nhau, trông vô cùng lười biếng.
Thẩm Liễu khom lưng, cất tiếng dài đuổi gà con ra sân sau.
Mấy cục bột trắng đã ra sân sau vài lần, giờ đây chúng đã nhớ đường. Chúng dẩu mông, vỗ cánh, vừa chạy vừa bay.
Đến sân sau, Thẩm Liễu liền yên tâm. Mấy ngày trước, Triệu Xuân Mai và Cố Tri Hi đã dựng một hàng rào tre trong sân, gà con biết nhà, cũng không chạy lung tung.
Mặt trời dần lên cao, ánh nắng xuyên qua tán cây trên sườn núi, nhuộm vàng rực rỡ. Sương mù dần tan, bầu trời trở nên sáng sủa.
Thẩm Liễu quay về phòng chứa củi. Trong sọt tre nồng nặc mùi gà con, cậu lấy tấm đệm lót bên dưới ra giũ sạch, rồi mang sọt và đệm ra phơi nắng. Sau đó, cậu quay lại phòng chứa củi, tỉ mỉ quét tước sạch sẽ, mở cửa phòng ra để thông gió.
Lúc Triệu Xuân Mai mở cửa ra ngoài, Thẩm Liễu đã mang củi lửa cần dùng vào nhà bếp, đang quét rác trong sân.
Gió thổi lá rụng đầy sân, tiểu ca nhi quét chúng thành từng đống. Nghe tiếng mở cửa, vội quay đầu gọi: “Mẫu thân.”
Triệu Xuân Mai hơi giật mình, bước nhanh tới, nhíu mày hỏi: “Con dậy từ khi nào vậy?”
Thẩm Liễu gãi gãi đầu: “Con mới dậy ạ.”
Triệu Xuân Mai thính tai, nghe thấy tiếng gà con chiêm chiếp từ xa, lại thấy cánh cửa phòng chứa củi rộng mở: “Đứa nhỏ này, con dậy sớm thế làm gì, trong nhà cũng đâu có nhiều việc cần con làm.”
Thẩm Liễu khẽ cắn môi, ngón tay nắm chặt cán chổi.
Trong thôn của họ, tức phụ và ca nhi đã xuất giá đều phải chăm lo việc nhà. Mẫu thân cậu qua đời sớm, cậu cũng hiếm khi qua lại với họ hàng, nhưng cậu lại biết rất rõ thím ở nhà bên cạnh. Bà ấy trời chưa sáng đã phải dậy làm việc, làm xong cơm canh cho cả nhà già trẻ, còn phải chà nồi rửa chén, rồi giặt giũ quần áo bẩn thỉu.
Cậu gả đến Cố gia, vốn đã không có công ăn việc làm. Nếu cứ suốt ngày ngủ dậy muộn, trong lòng cậu sẽ cảm thấy áy náy.
Thẩm Liễu mím môi: “Con không biết mẫu thân và Bảo muội thích ăn gì, nên chưa nấu cơm…”
Nhà cậu nghèo, chủ yếu ăn bắp và khoai lang, hiếm khi được ăn gạo thô, nên thực ra cậu không biết cách nấu cơm.
Triệu Xuân Mai thở dài: “Không sao đâu, cứ để mẫu thân làm.”
Bà nhìn cánh tay gầy gò của Thẩm Liễu, gió thổi qua một cái đã lạnh đến mức nổi da gà. Hôm kia bà còn định đi mua vải may quần áo cho tiểu ca nhi, nào ngờ trời lại trở lạnh nhanh đến thế.
Lòng bàn tay thô ráp xoa lên cánh tay lạnh lẽo của Thẩm Liễu, Triệu Xuân Mai lấy cái chổi, dựng nó ở ven tường, sau đó kéo cậu vào nhà.
Đây vẫn là lần đầu tiên Thẩm Liễu vào phòng bà. Cậu không dám nhìn ngó nhiều, cứ để bà kéo mình ngồi xuống ghế.
Trong phòng bày trí đơn giản. Ven tường đặt một cái giường, đối diện là một cái tủ dài bằng gỗ táo, chính giữa kê một chiếc bàn vuông cùng một chiếc ghế dựa.
Triệu Xuân Mai mở tủ, định tìm quần áo của mình cho cậu mặc tạm: “Vốn định hai ngày nữa sẽ ra tiệm mua vải cho con, ai ngờ trời lại trở lạnh nhanh đến vậy.”
“Không cần đâu mẫu thân.” Thẩm Liễu sợ lãng phí tiền. Cậu chẳng mang bất kỳ của hồi môn nào đến Cố gia, ngay cả xiêm y trên người cũng là do người ta chuẩn bị sẵn, làm sao có thể tiêu tiền nữa chứ. “Con mặc cái này là được rồi ạ.”
Triệu Xuân Mai khựng lại, xoay người, thấy tiểu ca nhi nhíu chặt mày, rụt rè nhìn sang.
Bà biết Thẩm Liễu là một đứa trẻ thật thà, không nỡ nhìn cậu như vậy, bèn nhẹ giọng nói: “Đây là quần áo mùa hè, dù sao đến mùa thu cũng phải thay. Lúc con còn ở nhà chẳng phải cũng thế sao?”
“Không… Không phải vậy đâu ạ.” Thẩm Liễu cúi đầu, nhẹ nhàng xoa xoa hai tay, “Ở nhà con không có thay.”
“Cả năm bốn mùa đều không thay sao?”
Thẩm Liễu khẽ cắn môi, e dè gật đầu.
Thôn Thạch Đông của bọn họ hẳn là nơi nghèo nhất làng trên xóm dưới. Nơi đây núi nhiều mà dốc, thường xuyên xảy ra thiên tai, lúa mì cũng khó lòng sinh trưởng.
Mấy nhà phú hộ trong thôn chiếm giữ nhiều ruộng tốt nhất, còn những nhà nghèo khó như cậu chỉ có thể dựa vào việc làm cu li để miễn cưỡng duy trì kế sinh nhai. Cơm còn ăn không đủ no, nói chi đến ăn mặc ấm áp.
Ai trong thôn không chịu nổi đều sẽ chạy nạn đến nơi khác, nhưng trời đất bao la, nơi có thể định cư đã ít ỏi lại càng khan hiếm.
Nếu không phải cậu vượt qua mấy ngọn núi tìm đến trấn Bạch Vân để kiếm tiền mua quan tài cho phụ thân, nếu không phải Tô phu nhân dẫn cậu vào thành, e rằng cậu vẫn còn quỳ ngoài cổng trấn.
Trong lòng Triệu Xuân Mai cảm thấy khó chịu. Bà hiểu được tâm tư của Thẩm Liễu, cậu đã sống trong cảnh nghèo đói quá lâu rồi, chỉ cần dùng đồ tốt một chút thôi cũng sẽ thấy nặng lòng. Bà không nói thêm lời an ủi nào nữa, chỉ quay người tìm trong ngăn tủ.
“Xuyên Nhi lớn nhanh, mấy bộ quần áo này mặc mới nửa năm đã chật.” Triệu Xuân Mai lấy ra hai bộ áo dài, “Đều là chất liệu tốt, chỉ là khuỷu tay hơi cũ nên bị rách. Nếu con không chê, mẫu thân sửa lại cho con mặc nhé?”
Thẩm Liễu ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh: “Không chê ạ! Bộ này đẹp lắm ạ.”
Triệu Xuân Mai trải quần áo lên bàn, gấp một ống tay áo lại: “Mẫu thân sẽ vá một miếng vải ở đây, rồi thêu thêm một con hổ cho con.”
Thẩm Liễu gật đầu. Cậu nhìn Triệu Xuân Mai, trong lòng vừa chua xót vừa ngọt ngào, cậu nhớ mẫu thân.
Những ký ức xa xôi đã chẳng còn rõ ràng nữa, nhưng cậu vẫn nhớ rõ giọng nói của mẫu thân và vòng tay ấm áp của bà.
Thấy tiểu ca nhi hít mũi, Triệu Xuân Mai vội đặt quần áo xuống: “Cục vàng sao thế?”
Chẳng hỏi thì còn giữ được, vừa hỏi là đã không kìm nén được.
Thẩm Liễu lắc đầu. Rõ ràng là đang rất vui, nhưng nước mắt vô thức lăn dài trên má. Cậu sợ người khác chê cười, vội che mặt lại.
Triệu Xuân Mai đại khái có thể hiểu được tâm tư của Thẩm Liễu. Một ca nhi từ nhỏ đã không còn mẫu thân ruột thịt, nhất định đã phải chịu nhiều tủi thân. Lòng bà thắt lại, nhẹ giọng nói: “Cục vàng đừng khóc, sau này đều sẽ là những ngày tháng tốt đẹp.”
Lòng bàn tay thô ráp ấm áp xoa đầu Thẩm Liễu. Bỗng dưng, tiểu ca nhi ôm chầm lấy Triệu Xuân Mai, hai cánh tay gầy gò ôm chặt eo bà: “Mẫu thân ơi…”
“Ơi, mẫu thân đây.”
Triệu Xuân Mai vỗ nhẹ lên bả vai run rẩy của Thẩm Liễu. Thấy cậu đã khóc đủ rồi, bà mới chậm rãi nói: “Giúp mẫu thân nấu bữa sáng nhé.”
Thẩm Liễu lau mặt: “Dạ.”
Lúc này, tuy trời đã có nắng nhưng ánh sáng vẫn yếu ớt, còn vương chút hơi lạnh.
Triệu Xuân Mai tìm một cái áo ngắn đưa sang: “Con mặc quần áo của mẫu thân trước đi, bên ngoài lạnh.”
Thẩm Liễu dùng hai tay nhận lấy. Trên quần áo có hương thơm bồ kết. Cậu mặc vào, tuy hơi rộng, nhưng cánh tay lạnh buốt đã lập tức không còn lạnh nữa: “Ấm quá đi.”
Triệu Xuân Mai nhìn gương mặt tươi cười của tiểu ca nhi, dịu giọng nói: “Ấm là được rồi.”
Lúc hai người đẩy cửa ra ngoài, Cố Tri Hi vừa mới rửa mặt xong. Nàng xoa nhẹ mặt, ngái ngủ nói: “Mẫu thân, con nấu cháo nha.”
Sáng sớm hôm nay nấu cháo bắp. Bắp được ngâm từ tối hôm qua, đến sáng thì rửa sạch rồi nấu. Sau khi dùng lửa lớn nấu sôi thì hạ lửa nhỏ để hầm, chưa đến nửa canh giờ là có thể ăn.
Ăn cháo không đủ no, vẫn phải làm thêm chút lương khô.
Triệu Xuân Mai bảo Thẩm Liễu đến sọt lấy hai quả trứng. Bà quay đầu nhìn Cố Tri Hi: “Huynh trưởng của con dậy chưa?”
“Dậy rồi.” Cố Tri Hi bỏ dược liệu vào trong nồi thuốc nhỏ, múc một gáo nước rửa sạch: “Huynh ấy ra ruộng rau rồi ạ, nói là hái một ít rau mang về.”
Triệu Xuân Mai không rảnh tay, múc nửa chén bột mì, định làm bánh trứng: “Sáng sớm đi làm gì, cũng đâu có gấp gáp.”
Cố Tri Hi đặt nồi thuốc đến cạnh bệ bếp: “Ca phu, huynh nhóm lửa cái bếp này giúp muội nhé.”
“Được, ta tới ngay đây.”
Nhà bếp có hai cái bếp. Ngày thường chỉ nhóm một cái, khi nào cần dùng gấp mới có thể nhóm cả hai cái.
Cố Tri Hi đặt nồi thuốc ngay ngắn: “Huynh trưởng nói chữ viết xong rồi, phải ra hiệu sách một chuyến. Ăn sáng xong sẽ đi ngay, nếu không về kịp thì buổi trưa sẽ ăn tạm rau hái được trước.”
Nghe tiếng, Thẩm Liễu ngẩng đầu khỏi bếp: “Định ra ngoài sao?”
“Ừm, khoảng nửa tháng sẽ phải đi một lần.”
Lửa bùng lên, tiếng nổ lách tách vang vọng, ngọn lửa nhẹ nhàng bập bùng, hơi nóng ập vào mặt.
Thẩm Liễu thêm chút củi, rồi nghe Cố Tri Hi nói: “Trước đây muội sẽ đi thay cho huynh ấy, nhưng ông chủ tiệm muốn sắp xếp công việc mới, huynh ấy nói phải tự mình đi thì mới yên tâm. Đúng rồi, huynh ấy còn hỏi huynh có bận không, muốn huynh đi cùng đó.”