Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què
Chương 17: Hai cái bánh trà
Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giấy Tuyên Thành rất đắt, người bình thường không thể mua nổi, chỉ những gia đình có chút phú quý mới có thể sử dụng.
Mà Cố Quân Xuyên vốn chỉ quen viết những bài văn ngắn, chưa từng chép bản thảo nào dài đến thế. Y trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Trong tiệm của ngài chắc cũng có mấy thợ chép sách, sao không để họ làm?”
Chu Nho Phương xua tay: “Chép rồi chứ, nhưng tiểu thiếu gia Tôn gia xem qua lại không vừa mắt, đúng là phí công. Chữ của ngươi theo phong cách Nhan thể rất đẹp, nét chữ ngay ngắn thanh nhã, rất phù hợp với công việc này.”
Cố Quân Xuyên cảm thấy hơi hứng thú: “Sách gì thế?”
“Khó nói lắm.” Chu Nho Phương đưa một tay che miệng, nói ra cái tên. Thấy Cố Quân Xuyên nhíu mày, ông ta vội vàng nói thêm: “Ngươi chỉ phụ trách sao chép thôi, ta trước nay vẫn luôn giữ kín chuyện này, tuyệt đối không để người khác biết là do ngươi chép, hơn nữa số tiền công cũng không nhỏ đâu, còn nhiều hơn gấp mười lần số tiền ngươi kiếm được khi chép chữ bình thường đấy.”
Một lúc lâu sau, Cố Quân Xuyên thở dài nói: “Tuy ta vẫn cần tiền, nhưng cũng là quân tử, biết điều gì nên làm, điều gì không nên làm. Nhị gia đã coi trọng ta, ta rất có lòng nhưng thật sự không thể giúp được.”
Chu Nho Phương thấy thái độ y kiên quyết, cũng không ép nữa. Mua bán không thành nhưng tình nghĩa vẫn còn, ông ta nhấp một ngụm trà rồi nhắc lại chuyện cũ: “Vậy chuyện trước đây chúng ta từng nói, ngươi đã suy nghĩ đến đâu rồi?”
Cố Quân Xuyên vỗ nhẹ vào chân mình, cười tự giễu: “Có lòng nhưng không có sức.”
Chu Nho Phương thở dài: “Cũng không cần gấp. Cứ chờ ngươi nghĩ kỹ, dàn xếp ổn thỏa rồi nói với ta cũng chưa muộn.”
Ông ta thanh toán tiền công lần này, rồi hẹn ngày giao bản thảo lần sau, sau đó tiễn y ra ngoài.
Cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra, tiếng chuông đồng vang lên. Sau khi hai người khách sáo vài câu ở cửa, Cố Quân Xuyên bảo Chu Nho Phương dừng bước, rồi bước ra ngoài.
Tiếng gậy chống gõ nhè nhẹ xuống phiến đá xanh trên đường vang lên cộp cộp. Ánh nắng trải dài trên mặt đất, để lại hai cái bóng ngắn ngủn.
Đi được một lúc lâu, tiểu ca nhi mới mở miệng hỏi: “Lời ban nãy Chu Nhị gia nói là có ý gì thế ạ?”
Cố Quân Xuyên cụp mắt nhìn cậu. Thẩm Liễu cũng ngẩng đầu nhìn sang. Khi bốn mắt chạm nhau, tiểu ca nhi rụt rè quay đầu đi, nhỏ giọng hỏi: “Có phải ta không nên hỏi không?”
Cố Quân Xuyên trầm mặc một lát. Y đã quen với việc sống một mình, hệt như lời mẹ y nói, có chuyện gì cũng không chịu chia sẻ với người khác. Nếu bắt y làm gì cũng phải thông báo thì thật sự sẽ không được tự nhiên.
Nhưng giờ đã thành hôn, có phu lang rồi, nên phải như cây liền cành.
Y chậm rãi mở miệng: “Chu Nhị gia nói chép sách đó không có thu nhập cao, nhưng Tôn tiểu công tử trả rất nhiều, tính ra thì số tiền đó đủ để mẹ may vá y phục trong hai ba năm.”
Y cười khổ một tiếng: “Là ta làm bộ thanh cao.”
Thẩm Liễu mím môi, mày nhíu chặt lại. Cậu không đọc nhiều sách, không biết nói sao cho phải nhưng vẫn hiểu đạo lý. Cậu suy nghĩ kỹ một lát rồi nói: “Không phải làm bộ thanh cao đâu, là… Ta không biết nói thế nào nữa, nhưng ta biết trong lòng huynh chắc chắn có điều quan trọng hơn tiền bạc.”
Cố Quân Xuyên hơi giật mình. Một lúc lâu y vẫn không lên tiếng, chưa bao giờ nghĩ tới sẽ nghe được những lời này từ miệng phu lang mình. Y rũ mắt, khẽ cười rồi nhẹ giọng đáp lại cậu: “Ừ.”
Thẩm Liễu kéo tay áo y: “Vậy chuyện sau đó Nhị gia nói là gì thế?”
Cố Quân Xuyên xoa nhẹ đầu tiểu ca nhi, thở dài nói: “Nhị gia giới thiệu cho ta một công việc.”
“Công việc?”
“Trường tư thục Sùng Nguyên ở phố Tây đang thiếu một tiên sinh, muốn ta đến đó dạy học.”
“Dạy học sao? Chuyện này được đó.”
Đôi mắt Thẩm Liễu sáng lấp lánh. Ở thôn của bọn họ trước kia, phàm là nhà nào có trẻ con đi học đều sẽ được mọi người nhìn bằng ánh mắt kính trọng.
Còn các tiên sinh dạy học đều toát ra khí chất uy nghiêm, ngày lễ ngày Tết còn có học sinh đến thăm hỏi nữa.
Cậu hỏi: “Vậy huynh có đi không?”
Đầu ngón tay Cố Quân Xuyên nhẹ nhàng vuốt ve chiếc trâm bạc trên tóc tiểu ca nhi: “Tiền công không nhiều lắm, hơn nữa đường đi cũng hơi xa, ta vẫn đang cân nhắc.”
Thẩm Liễu nhớ đến lúc ở hiệu sách, nam nhân đã vỗ vào chân mình rồi nói “Có lòng nhưng không có sức”.
Cậu nuốt nước bọt, bỗng nhiên không biết nên nói gì cho phải, chỉ đành ngửa đầu nhìn y. Thấy nét mặt bình tĩnh của y, trong lòng cậu khó chịu như bị dao cứa.
Gió dần nổi lên, những đám mây trôi trên bầu trời xa xăm. Hiệu sách cách đó không xa vang lên tiếng chuông đồng, leng keng leng keng.
Cố Quân Xuyên nhìn Thẩm Liễu, dịu giọng nói: “Đói bụng không? Em muốn ăn gì?”
Hiện giờ đã quá chính ngọ, bụng cậu sớm đã đánh trống réo rồi.
Thẩm Liễu nhớ đến lúc còn ở nhà, mẹ từng dặn cậu bảo Cố Quân Xuyên mua thêm chút đồ ăn cho cậu. Cậu không nhịn được cười híp mắt nói: “Ta cũng không biết ăn gì nữa.”
“Vậy để ta chọn nhé.”
“Dạ.”
Đi qua con hẻm này, cách đó không xa chính là khu phố sầm uất với đủ loại cửa hàng. Vẫn đang là giờ cơm, nhiều tiểu nhị đứng ở cửa mời chào khách, trên vai vắt mảnh vải trắng, tiếng rao nghe như bài vè.
Trước đây Cố Quân Xuyên đi giao bản thảo xong sẽ đến tiệm ăn gần đó gọi một chén mì chay. Nếu được trả nhiều tiền công, y sẽ gọi thêm một quả trứng.
Lúc hai người vào cửa, sảnh chính đã đông nghịt khách, không chỉ có những người buôn bán nhỏ, mà còn có nhiều học sinh từ các tiệm văn phòng tứ bảo gần đó đến ăn.
Vì không đủ chỗ ngồi, hai người đành phải ngồi ở một cái bàn nhỏ kê thêm ngay sát cửa. Tiểu nhị vô cùng ngượng ngùng xin lỗi: “Thực sự là đông khách quá, đành phải sắp xếp để ngài ngồi ở chỗ này. Lát nữa ta sẽ mang thêm một món ăn kèm cho hai vị, ngài cứ tự nhiên dùng bữa.”
Cố Quân Xuyên cũng không nghĩ nhiều, ngồi gần cửa không chỉ thoáng đãng mà còn có thể nhìn thấy cửa hiệu đối diện.
Y đặt cái rương đựng sách lên bàn, gọi hai chén mì thịt, rồi gọi thêm một quả trứng cho Thẩm Liễu. Nhân lúc mì vẫn chưa được dọn lên, y dẫn tiểu ca nhi sang tiệm đối diện mua thức ăn.
Buổi trưa là lúc phố xá náo nhiệt nhất, tiếng rao của người bán hàng rong vang lên hết đợt này đến đợt khác.
Tiệm bánh ngọt vừa mới cho ra lò một mẻ bánh trà mới. Bà lão lớn tuổi hét to: “Bánh trà! Bánh trà nóng hổi mới ra lò đây!”
Hơi nóng bốc lên ngùn ngụt từ nồi, hương thơm ngọt ngào của bánh trà từ từ lan tỏa.
Cố Quân Xuyên nhẹ giọng nói: “Mua chút điểm tâm nhé?”
Thẩm Liễu chưa từng ăn thức ăn tinh xảo như vậy. Cậu ngẩng đầu nhìn cánh cửa xa hoa, lo lắng đến giá cả, bèn tiến sát bên cạnh Cố Quân Xuyên nói nhỏ: “Chắc là mắc lắm…”
“Hôm nay kiếm được tiền, mua một ít đi.”
Thẩm Liễu nghe vậy gật đầu. Đến khi bước tới trước cửa tiệm, cậu mới thấy rõ bên dưới lồng hấp lót một chiếc lá trúc xanh biếc, bên trên là những miếng điểm tâm nhỏ xanh như ngọc, trên bánh có rắc vụn hạnh nhân, còn có một lớp mật ong đông lại thành vụn đường màu hổ phách đang từ từ tan chảy.
Đẹp quá đi.
“Lấy hai cái bánh trà.”
“Được thôi.” Bà lão lấy một tờ giấy dầu, gắp hai miếng điểm tâm, sau khi gói kỹ thì dùng dây thừng buộc chặt rồi mới đưa cho họ.
Cố Quân Xuyên biết tiểu ca nhi vui vẻ, nên không nhận mà khẽ nâng cằm. Thẩm Liễu vui mừng vươn tay xách lấy bao giấy.
Lúc hai người quay về, mì thịt đúng lúc được dọn ra. Tiểu nhị còn bưng thêm một đĩa dưa leo trộn, xem như “xin lỗi” vì họ phải ngồi sát cửa: “Chúc ngài ngon miệng.”
Cố Quân Xuyên mở bao giấy đựng điểm tâm ra. Kỹ thuật đóng gói rất tốt, bánh trà không mềm cũng không bị xẹp, ngay cả vụn hạnh nhân bên trên cũng không hề rơi ra.
Y đặt nó trước mặt Thẩm Liễu: “Ăn lúc còn nóng.”
Tiểu ca nhi liếm môi. Lúc cậu vừa nghe bà lão nói giá, trái tim hẫng một nhịp, ba văn một cái, hai cái phải mất sáu văn! Món tào phớ mà cậu và Bảo muội ăn ở buổi họp chợ chỉ có một văn, một cái bánh trà có thể mua được ba chén! Nhân lúc đũa còn sạch, Thẩm Liễu vô cùng cẩn thận gắp một miếng, đưa lên miệng cắn một ngụm.
Bánh trà vừa mềm vừa ngọt, còn thoang thoảng hương thơm trà.
Vụn đường vừa vào miệng đã tan thành mật, cắn nhẹ một ngụm còn cảm nhận được vị ngọt dịu của hạnh nhân.
“Ngon không em?”
“Ngon lắm!” Thẩm Liễu nhoẻn miệng cười, “Huynh cũng ăn đi.”
Cố Quân Xuyên đáp lại, dùng đũa chẻ ra làm hai, cắn một miếng. Bánh vào miệng mềm mại, tuy ngọt nhưng không ngán, vẫn chấp nhận được.
Nhưng y không thích đồ ngọt cho lắm, vốn dĩ điểm tâm cũng là để Thẩm Liễu được ngọt miệng, bèn đẩy nửa cái còn lại đến trước mặt tiểu ca nhi.
Thẩm Liễu ăn vô cùng nghiêm túc, ngay cả nước đường dính trên bao giấy cũng dùng đầu đũa vét sạch sẽ.
Cố Quân Xuyên sợ mì vón cục nên trộn đều cho cậu. Khi đôi đũa cuốn sợi mì còn tỏa ra một mùi thơm nồng.
Trên nước súp màu tương có nổi một lớp váng dầu. Mì sợi được cán bằng tay, cực kỳ dai ngon. Miếng thịt đan xen nạc mỡ được chiên trước khi bỏ vào súp, nóng đến mức ngoài rìa hơi cong lên.
Thẩm Liễu ăn xong bánh trà, vùi đầu hớp một ngụm canh. Nước lèo vừa đậm đà vừa tươi mới, thơm ngon vô cùng.
Cậu thấy trong chén mình có thêm một quả trứng, bèn dùng chiếc đũa tách đôi. Lòng đào màu hoàng kim trào ra, cậu gắp một nửa vào chén Cố Quân Xuyên.
Nam nhân nhìn quả trứng, rồi duỗi tay nhéo nhẹ vào gáy Thẩm Liễu, sau đó gắp ăn một cách tự nhiên.
Đang ăn, ngoài cửa có tiếng nói vọng vào: “Cố huynh?”
Người đến là một thư sinh mặc áo vải bông màu chàm. Gã cũng mang theo một rương đựng sách bằng tre, cực kỳ kinh ngạc khi nhìn thấy Cố Quân Xuyên.
Nghe tiếng, hai người cạnh bàn đồng thời ngẩng đầu lên. Cố Quân Xuyên nhíu mày, chậm rãi nói: “Phương huynh, đã lâu không gặp.”
Y nghiêng đầu nhìn về phía Thẩm Liễu, thấy vẻ mặt hoảng hốt của tiểu ca nhi, bèn giới thiệu hai người với nhau: “Phương Thuấn Cử, bạn học cũ của ta. Còn đây là Thẩm Liễu, phu lang của ta.”
Bạn học của Cố Quân Xuyên chắc hẳn cũng là một công tử văn hay chữ tốt… Thẩm Liễu sợ làm nam nhân mất mặt, vội ngồi thẳng lưng. Đang định hỏi thăm thì cậu thấy đối phương nhíu chặt mày, nét mặt rõ ràng không vui nhưng rồi lại vô cùng miễn cưỡng nhịn xuống.
Phương Thuấn Cử nhìn về phía Cố Quân Xuyên, hỏi thẳng: “Sao Cố huynh lại đến đây?”
Cố Quân Xuyên im lặng không đáp, y quả thật không định nói thêm với gã. Phương Thuấn Cử là một kẻ ngoan cố, bướng bỉnh, cả người toát ra khí chất cứng cỏi, không chịu khuất phục của văn nhân. Gã trước nay khinh thường những kẻ dính dáng đến tiền bạc, lúc ở thư viện thường có ý kiến khác nhau với y.
Y tôn trọng sự chính trực thanh cao của gã, nhưng không có cách nào đồng ý với gã. Hai người đều không phải cùng một kiểu người, bởi vậy y chỉ đáp cho có lệ: “Tới làm chút chuyện.”
Nhưng Phương Thuấn Cử cực kỳ thông minh. Gã nhìn rương đựng sách chiếm nửa cái bàn của Cố Quân Xuyên, rồi liếc nhìn con hẻm nhộn nhịp, cách đó không xa chính là cầu Quan Âm.
Gã bóp cổ tay thở dài: “Hiệu sách Tế Hiền rặt một lũ làm ăn mờ ám, ngươi nhất định phải kiếm số tiền bẩn thỉu đó à? Uổng cho ngươi đã đọc sách thánh hiền nhiều năm như vậy!”
“Đạt tắc kiêm thiện thiên hạ, cùng tắc độc thiện kỳ thân. Phương huynh không cần phải nói nhiều.”
Nhưng Phương Thuấn Cử không hề có ý định bỏ qua. Gã “ôi trời” một tiếng, rồi bỗng cả giận nói: “Cố gia còn chưa nghèo đến mức không có gì ăn, sao ngươi lại bỉ ổi đến vậy? Kết giao với thương nhân đã làm mất hết thể diện! Khiến những người đọc sách trên thiên hạ phải hổ thẹn!”
Lời này thẳng thừng lại rất khó nghe, như nhát dao đâm sau lưng người khác. Ngay cả người không được học hành nhiều như Thẩm Liễu cũng nghe hiểu.
Cố Quân Xuyên rõ ràng đã tức giận, nhưng vẫn nghĩ đến thể diện. Y nắm chặt các đốt ngón tay, đang định mở miệng thì nghe thấy một tiếng động lớn. Thẩm Liễu đứng bật dậy, mặt đỏ bừng bực tức nói: “Ngươi nói bậy!”