16. Chương 16: Một ngày kiếm được tám chín đồng

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què

Chương 16: Một ngày kiếm được tám chín đồng

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Rương tre đựng đầy những bản thảo cần phải giao, sau khi thu dọn xong, Cố Quân Xuyên gọi Thẩm Liễu, chống gậy đi ra ngoài.
Chân y không tiện lắm, toàn bộ sức nặng nửa người dồn vào cây gậy chống bên trái, Thẩm Liễu bèn định giúp mang rương: “Để ta mang cho, cũng không nặng lắm.”
Cố Quân Xuyên không trả lời mà dừng bước, y vươn bàn tay to với khớp xương rõ ràng ra: “Lại đây.”
Thẩm Liễu nghe lời đưa tay ra, dưới ánh nắng chói chang, mu bàn tay thô ráp, chi chít vết sẹo của cậu càng thêm nổi bật. Cố Quân Xuyên nắm chặt, nói: “Đi thôi.”
Thẩm Liễu không nói gì nữa. Kể từ đêm họ thành thân, người đàn ông này chưa từng để cậu phải vất vả. Dù là ngủ dưới đất hay là mang vác đồ vật, trước giờ y đều tự mình làm.
Thẩm Liễu rũ mắt, nhẹ nhàng liếc nhìn đôi tay nắm chặt của hai người, mím chặt môi, trong mắt lại hiện ra ý cười.
Đúng vào giữa giờ Thìn, ánh nắng rực rỡ chiếu xuống người cảm thấy ấm áp dễ chịu, có không ít thím ngồi làm việc ngoài cửa nhà, lột đậu phộng, nhặt đậu que, chuẩn bị nguyên liệu để nấu cơm trưa. Lúc nhìn thấy hai người từ xa, họ bèn hỏi han đôi câu: “Dẫn phu lang ra ngoài đấy à.”
Cố Quân Xuyên đáp lại từng người một, kéo tay Thẩm Liễu tiếp tục lên đường. Thẩm Liễu vốn da mặt mỏng, biết các thím nhất định đã nhìn thấy hai người nắm chặt tay nhau. Thấy người đàn ông không có ý định buông ra, cậu cũng nắm lại chặt hơn một chút.
Hiệu sách nói xa cũng không phải quá xa, người bình thường đi bộ đến đó thì cũng phải mất hơn nửa canh giờ. Mà chân Cố Quân Xuyên không tiện, vừa đi vừa nghỉ cũng mất chưa đầy một canh giờ.
Thế nên mỗi lần y đến hiệu sách, đa phần đều sẽ đến cửa hàng lương thực ngoài đầu ngõ, trả vài đồng, đi nhờ xe bò chở gạo của tiểu nhị tiện đường đến đó.
Vì thường xuyên đi lại, Cố Quân Xuyên quen mặt với mấy tiểu nhị. Trước đây tiệc thành thân của y, bọn họ cũng đến ăn tiệc.
Lúc Cố Quân Xuyên đến nơi, xe bò trước đã đi xa rồi, chỉ còn lại một chiếc đang chất gạo. Tiểu nhị vội vàng gọi to: “Xuyên ca, đưa phu lang ra ngoài đấy à?”
“Ừ, đến cầu Quan Âm, đưa em ấy đi cho biết đường.”
Cố Quân Xuyên móc túi tiền ra, định đưa thì bị Khâu Tử ngăn lại: “Mấy bữa trước còn đến nhà huynh uống rượu, hôm nay không lấy tiền đâu.”
“Việc ra việc, chúng ta ngồi trên xe cũng chiếm không ít chỗ của ngươi.”
Khâu Tử cười rộ lên: “Chiếm thêm chỗ thì ta đi thêm chuyến nữa thôi, không sao đâu.” Hắn sợ đối phương vẫn đòi trả tiền, bèn xoay người cất cao giọng hét: “Tứ gia ơi, hôm nay miễn tiền xe cho Xuyên ca nhé, bữa trước con còn đến nhà huynh ấy ăn tiệc đó!”
Người được gọi là Tứ gia là một ông lão đã có tuổi, cửa hàng lương thực là của nhà ông ấy. Ông ta thò nửa đầu ra ngoài cửa: “Ấy, miễn đi, miễn đi, con không cần phải nói với ta.”
Khâu Tử phất tay: “Huynh thấy chưa, bị mắng rồi đó, mau lên xe đi, lần sau thu tiền của huynh là được.”
Cố Quân Xuyên cười gật đầu, cất túi tiền đi.
Dù sao cũng là xe bò kéo lương thực, ngồi cũng không quá thoải mái.
Khâu Tử tìm một chỗ khá rộng rãi, Cố Quân Xuyên đỡ Thẩm Liễu lên xe, rồi vịn hai tay vào thành xe, bước lên ngồi.
Khi đã ngồi vững, Khâu Tử giơ roi lên, quất nhẹ vào mông con bò già. Nó khẽ “mu mu” hai tiếng, xe từ từ lăn bánh.
Ánh nắng nhẹ chiếu lên đường đất nông thôn, xe bò chậm rãi đi về phía trước, để lại những vết bánh xe quanh co trên đường đất. Con bò già đong đưa cặp sừng, hơi thở ẩm ướt phả ra thành sương trắng.
Khâu Tử vẫn chưa ăn sáng, khi xe bò đi vững rồi, hắn mở bao giấy ra, bên trong có hai cái màn thầu bột thô. Hắn trước tiên bẻ cái màn thầu ra, rồi nhét đầy giá và dưa muối cay vào.
Hắn cắn một miếng, tiện miệng hỏi: “Xuyên ca và ca phu đã ăn sáng chưa?”
“Ăn rồi, phu lang làm từ sáng sớm.”
Khâu Tử “ha ha” cười rộ lên: “May mắn quá, có ca phu chăm sóc, sau này ngày tháng sẽ vô cùng thuận lợi.”
Thẩm Liễu thấy người ta nhắc đến mình, nhẹ giọng nói: “Ta không chăm sóc được nhiều, chủ yếu là do mẹ và Bảo muội.”
“Sao mà giống nhau được chứ.” Khâu Tử phồng má nhai, tiếng giá đỗ giòn rụm vang lên “rộp rộp”, “Dù người trong nhà có chăm sóc tốt đến mấy, cũng đâu thể vào phòng chăm sóc.”
Hắn là người thô lỗ, nói chuyện cũng cộc cằn, nhưng nét mặt không hề có chút ý xấu nào.
Mặt Thẩm Liễu ửng đỏ, Cố Quân Xuyên nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu: “Khâu Tử, ngươi định khi nào cưới vợ?”
“Ta đâu có may mắn như vậy.” Khâu Tử bắt đầu ăn cái màn thầu thứ hai, hắn làm việc tốn sức, lượng cơm lớn, nhưng tay chân lại trông rất gầy, “Nếu cưới được vợ, người ta cũng coi thường gia cảnh nhà ta, mà ta cũng chưa tích cóp đủ tiền sính lễ.”
Cố Quân Xuyên vỗ nhẹ lên vai hắn, không nói thêm gì nữa.
Ba người vừa đi vừa trò chuyện, cũng không thấy buồn chán mấy.
Khi tới nơi thì cũng đã gần trưa, Khâu Tử biết chân Cố Quân Xuyên không tiện, cố ý đi thêm một đoạn về phía trước rồi mới quay đầu xe bò đi tiếp.
Hai người xuống xe, Cố Quân Xuyên phủi sạch bụi bám trên người Thẩm Liễu, y nói: “Khâu Tử nói chuyện hơi khó nghe, nhưng không có ý xấu.”
Dọc đường đi, Khâu Tử nói đủ thứ chuyện tầm phào mà chẳng hề kiêng dè. Thẩm Liễu không đáp lại được, đành để Cố Quân Xuyên nói đỡ cho qua, nhưng cũng không đến mức không chịu nổi.
Thẩm Liễu nhẹ giọng đáp lại y: “Ta hiểu mà, trước đây theo cha vác bao tải thuê, họ nói đủ thứ chuyện.”
Da mặt cậu mỏng, không chịu được những lời nói cộc cằn đó, đều do cha giúp cậu đáp lại.
Bàn tay của Cố Quân Xuyên khẽ khựng lại: “Vác bao tải?”
“Dạ.” Tiểu ca nhi khẽ gật đầu, “Nhà không có đất, lúc được mùa thì đi cắt lúa mạch thuê cho nhà giàu, có mấy năm thiên tai mất mùa thì đi vác bao tải thuê.”
Vác bao tải là cách nói trong thôn, thật ra là đi làm phu khuân vác. Giọng Thẩm Liễu không hề thay đổi, cậu vẫn rất vui vẻ: “Sức ta lớn, cuối cùng ngay cả cha ta cũng không vác khỏe bằng ta.”
Cố Quân Xuyên mím chặt môi, rũ mắt tiếp tục phủi bụi cho Thẩm Liễu. Y nhìn bàn tay nhỏ chi chít vết sẹo của tiểu ca nhi buông thõng bên người, làm như vô tình hỏi: “Vác một bao có thể kiếm được bao nhiêu tiền?”
“Còn phải xem là vác cái gì, vác bắp thì tám bao kiếm được một đồng, một ngày ta có thể kiếm được tám chín đồng đó.”
Cơ thể gầy gò như vậy mà một ngày phải vác mấy chục bao… Cổ họng Cố Quân Xuyên nghẹn ứ, tay cũng khẽ run lên.
Y hiểu rõ mình đang đau lòng, tựa như có ai đó đang siết chặt trái tim y, đau đến mức sắp vỡ tung.
Im lặng một lúc lâu, Cố Quân Xuyên đứng thẳng dậy, khẽ xoa đầu Thẩm Liễu, y không nhịn được thở ra một hơi, dịu giọng nói: “Tiểu Liễu Nhi giỏi quá.”
“Chứ sao nữa chứ.” Thẩm Liễu cười híp mắt, “Vậy nên huynh cũng có thể đưa rương cho ta mang, ta mang được mà.”
Cố Quân Xuyên nắm chặt tay cậu: “Được, để lần sau đi.”
Miệng thì người đàn ông nói vậy, nhưng Thẩm Liễu nào biết, từ nay về sau, hễ khi cậu muốn xách giỏ hay vác vật nặng, chỉ cần có Cố Quân Xuyên ở đó, y sẽ luôn nhanh hơn cậu một bước.
Mỗi khi cậu hỏi, người đàn ông sẽ đưa bàn tay to xoa đầu cậu, dịu giọng nói: “Lần sau nhé.”
*
Cách đó không xa chính là cầu Quan Âm.
Cả con hẻm này đều bán sách hoặc giấy bút mực. Khác với phố phường ồn ào, nơi này rất yên tĩnh.
Con đường lát đá xanh, trên mái ngói đen xám phía trước cửa hiệu treo một tấm biển gỗ sồi cũ màu nâu đỏ. Hai ba học sinh mặc áo dài xanh đi ngang qua, đa phần đều nhỏ giọng nói chuyện với nhau, trông rất trang nghiêm.
Thẩm Liễu chưa từng đến nơi như thế này, theo bản năng nép sát vào người Cố Quân Xuyên. Người đàn ông chú ý tới, nắm tay cậu thật chặt.
Hiệu sách nằm ở căn nhà đầu tiên của cầu Quan Âm. Khi đẩy cửa vào, chuông đồng leng keng vang lên, mùi thơm thảo mộc đặc trưng của giấy Tuyên Thành lâu năm xộc thẳng vào mũi.
Ba gian nhà được thông nhau thành một sảnh lớn, kệ sách bằng gỗ đặt ở góc tường, mỗi tầng đều lót cửu lý hương chống ẩm. Phía Đông Nam đặt một chiếc bàn dài bằng gỗ hoàng hoa lê (*), bên trên còn những trang sách chưa đóng xong.
(*)
Nghe thấy động tĩnh, tiểu nhị đang gà gật cố gắng chớp chớp mắt, đến khi thấy rõ người tới thì vội gọi một tiếng “Cố công tử”, rồi mời hai người vào phòng trong: “Ngài nghỉ ngơi một lát trước đi ạ, ta đi gọi chưởng quầy của chúng ta ngay.”
Hai người được mời vào phòng trong, tiểu nhị pha một ấm trà xanh, sau khi khách sáo vài câu thì vội vàng đi ra ngoài gọi chủ quán.
Gian phòng vuông vức được đốt hương, trên kệ gỗ dài ở góc phòng bày một chậu trúc xanh, những phiến lá thon dài nhẹ nhàng rũ xuống, trông rất nên thơ.
Không bao lâu sau, chưởng quầy đẩy cửa bước vào là một ông lão ngoài năm mươi, bên mép có hai chòm râu, ông ta tươi cười thân thiết: “Ôi trời Cố công tử, để ngài chờ lâu rồi.”
Cố Quân Xuyên đứng dậy, hơi khom người hành lễ, rồi nghe Chu Nho Phương vội xua tay nói: “Ngồi đi, ngồi đi, đừng bận tâm mấy chuyện đó.”
Sợ bản thảo bị gấp lại, Cố Quân Xuyên dùng một ống trúc để đựng, trong lúc chờ đợi thì lấy ra rồi trải thẳng, hiện tại đã giao hết cho người ta. Lần này viết hơi nhiều loại, có bài trau chuốt văn cho từ đường của nhà giàu, vì còn phải khắc lên bia nên bút tích có hơi qua loa; có lời chúc thọ lão gia Tần gia, được viết trên nền giấy đỏ rắc vàng, nét chữ nghiêm trang ngay ngắn, cực kỳ đẹp mắt…
Chu Nho Phương chỉ xem lướt qua vài cái, rồi để sang một bên: “Chúng ta đều là bạn cũ, ta đương nhiên tin tưởng vào nét chữ của Cố công tử.”
Ông ta nhìn sang Thẩm Liễu: “Sớm đã nghe nói trong nhà ngài có hỉ sự, vị này chính là…”
Cố Quân Xuyên gật nhẹ đầu: “Phu lang của ta.”
Thẩm Liễu ngồi trên ghế dựa lập tức vô cùng căng thẳng, căn phòng này không nhuốm bụi trần lại còn có hương thơm, chẳng hề phù hợp với một người thô lỗ, dốt đặc cán mai như cậu. Nếu không ở cạnh người đàn ông này, e là cả đời cậu cũng không dám bước vào nơi như thế này.
Cố Quân Xuyên biết cậu không được tự nhiên, y duỗi tay khẽ xoa lưng cậu, giới thiệu: “Vị này là Chu Nhị gia.”
Thẩm Liễu vội cúi người, cung kính nói: “Chào Nhị gia.”
Chu Nho Phương thoáng nhíu mày. Ông ta đã sống nửa đời người, đã từng gặp đủ loại người, tầm nhìn của ông ta rất già dặn, tinh tường và xảo quyệt.
Ông ta và Cố Quân Xuyên thực sự là bạn cũ, quen thân từ khi đối phương còn đi học, ông ta coi trọng người trẻ tuổi này, vốn còn định giới thiệu cháu gái họ cho y, nhưng sau khi biết y có hôn ước với Tô gia thì từ bỏ.
Chu Nho Phương có mạng lưới quan hệ rộng rãi, biết rất nhiều chuyện nội bộ. Trải qua nhiều rắc rối như vậy, vậy mà bây giờ y lại cưới một phu lang có xuất thân thấp kém đến vậy.
Ông ta nặng nề thở dài một hơi, đáp lại một tiếng qua loa lấy lệ, rồi giải thích những việc tiếp theo cần làm cho Cố Quân Xuyên.
“Vợ thứ tư của Ngô lão gia tử ở phố Đông sinh một đứa con trai, nửa tháng sau sẽ tổ chức tiệc đầy tháng, cần viết một lời chúc mừng.”
“Cần viết văn tế cho ngày giỗ của lão gia nhà họ Tần của tiệm Bảo Khí, phần ký sự cuộc đời ở đây, cần phải trau chuốt lại.”
……
Nói xong một ít việc lặt vặt, Chu Nho Phương nhỏ giọng nói: “Mấy việc đó chỉ kiếm được chút tiền thôi, tiểu thiếu gia nhà họ Tôn muốn sưu tầm một quyển sách, chép tay trên giấy Tuyên Thành, trả con số này.”