19. Chương 19: Tương đậu nành mặn

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què

Chương 19: Tương đậu nành mặn

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau một hồi lâu, nước trên bếp đã sôi từ lúc nào. Thẩm Liễu dùng móc gạt củi ra khỏi bếp, đợi lửa tắt thì múc hai gáo nước nóng vào chậu.
Khi cậu rửa mặt xong quay lại phòng, Cố Quân Xuyên đã lên giường. Thấy Thẩm Liễu bước vào đổ nước đi, y hơi ngượng ngùng nói: “Cảm ơn.”
Thẩm Liễu cười tươi rói: “Có gì đâu mà phải cảm ơn.”
Cậu kéo dài âm cuối, nghe vào tai mềm mại, ngọt ngào.
Ánh nến le lói chiếu lên gương mặt thanh tú của tiểu ca nhi, Cố Quân Xuyên hơi xao lòng, lặng lẽ dời ánh mắt đi.
Thẩm Liễu đổ nước xong thì cài then cửa nhà bếp cẩn thận, rồi không vội về phòng ngay. Cậu đứng trong sân, nhìn ánh trăng vằng vặc trên trời, hồi lâu không nhúc nhích.
Gió đêm lành lạnh thổi đến những cành cây đung đưa, lá rụng khắp nơi, mùa thu đã đến rồi.
Cậu biết bản thân không phải người thông minh, diện mạo bình thường, có thể gả vào Cố gia đã là vận may trời ban.
Cậu tự nhéo mình một cái thật mạnh, dù đau nhưng lại đau đến mức cậu bật cười thành tiếng.
Không phải mơ, là thật.
Tiếng mở cửa nhẹ nhàng vang lên. Cố Quân Xuyên đặt sách sang một bên, đặt ngọn nến ra phía trước. Không bao lâu sau, Thẩm Liễu đã bước vào.
Không biết có phải do đứng ngoài lâu quá không, dù đã mặc áo mặc ở nhà của mẹ, cậu vẫn cảm thấy lạnh, không nhịn được rùng mình một cái.
Cố Quân Xuyên thấy, nhẹ giọng hỏi: “Khi nào mẹ sửa xong quần áo?”
Thẩm Liễu thấy trên người mình lạnh, cậu không ngồi lên giường: “Mẹ nói nhanh thôi, đã cắt xong rồi, vừa vặn lắm.”
Thấy tiểu ca nhi cứ đứng mãi, Cố Quân Xuyên vỗ vỗ thành giường, ra hiệu cho cậu đến ngồi.
Thẩm Liễu lắc đầu: “Trên người ta lạnh.”
“Không sao.”
Thẩm Liễu nghe lời ngồi xuống, hai người dựa gần nhau. Cố Quân Xuyên vô cùng tự nhiên kéo tay cậu lại xoa bóp: “Chỉ có mỗi một bộ quần áo thì tắm rửa thế nào đây?”
Bàn tay nam nhân khô ráo và ấm áp, bàn tay lạnh lẽo của cậu nhanh chóng ấm lên. Thẩm Liễu nói: “Ta đã nghĩ rồi, phòng chứa củi rất nóng, ban đêm giặt sạch rồi treo lên, qua đêm là khô thôi.”
Ở Cố gia, cậu cũng đã học được sự cẩn thận. Nếu là trước đây, một bộ quần áo mặc quanh năm, dù có cũ rích cũng sẽ không đổi.
Nhưng Cố Quân Xuyên lại nhíu mày chặt lại. Dù Cố gia không giàu có, nhưng cũng không đến mức để phu lang mặc y phục cũ. Y liền kiếm cớ: “Phòng chứa củi không phải có gà con sao?”
“Sẽ đổi chỗ ngay.” Thẩm Liễu cười tươi rói: “Ta và Bảo muội đã bàn bạc rồi, sáng sớm ngày mai sẽ xây chuồng gà. Ngay cả đá nàng cũng đã nhặt hết rồi.”
……
Cố Quân Xuyên trầm mặc không nói, đầu ngón tay y xoa nhẹ khớp xương.
Những lời trước đây, tiểu ca nhi này một chút cũng chẳng ghi nhớ trong lòng.
Nhìn gương mặt tươi cười của cậu, Cố Quân Xuyên khẽ nhíu mày đến mức khó mà nhận ra.
Y dịch sang bên cạnh, nhường chỗ ấm áp y vừa nằm.
Thẩm Liễu nhìn sang: “Huynh muốn đi tiểu đêm thì sao?”
Cố Quân Xuyên trầm giọng nói: “Chưa ngủ mà.”
Thẩm Liễu hiểu ra y muốn cậu xoa chân cho mình: “Vậy ta thay quần áo rồi xoa chân cho huynh.”
Cậu liếc nhìn về phía nam nhân, thấy Cố Quân Xuyên không nhìn sang thì mới yên tâm. Tuy hai người đã từng ôm nhau, nhưng đó là sau khi thổi đèn. Nếu cậu thật sự bị nhìn thấy thay quần áo, cậu vẫn sẽ ngượng ngùng.
Cũng may nam nhân từ trước đến nay vẫn luôn giữ lễ nghĩa, dù cho có động phòng cũng sẽ hỏi ý cậu trước… Cậu không lo y sẽ nhìn lén.
Nhưng vừa mới định thay đồ, đã nghe thấy một chuỗi tiếng sột soạt vang lên. Thẩm Liễu còn chưa kịp phản ứng, đèn đã tắt ngấm.
Cậu sửng sốt: “Sao, sao lại… Ưm!”
Cố Quân Xuyên không lên tiếng, chỉ có hơi thở nặng nề, nóng bỏng trong đêm dài.
Thẩm Liễu bắt đầu khóc nức nở: “Không, không được đâu, ta đã bàn bạc với Bảo muội rồi, ngày mai còn phải xây, xây chuồng gà…”
“Ta xây cho em.”
*
Đã qua giờ Thìn, mặt trời treo cao, chút ánh sáng len vào qua cửa sổ hé mở, chiếu vào mí mắt nóng bừng.
Thẩm Liễu dụi nhẹ đôi mắt, nghe thấy giọng nói dịu dàng của Cố Quân Xuyên: “Tỉnh rồi à?”
Cậu nhớ tới gì đó, đột nhiên mở mắt ra: “Giờ nào rồi?”
Cố Quân Xuyên hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Thím hàng xóm gọi mẹ đi xay đậu hủ, Bảo muội giúp trông Tiểu Hổ, không có thời gian xây chuồng gà đâu.”
Thẩm Liễu gắng sức ngồi dậy, trên người đã mặc áo trong. Cậu tức giận vô cùng, trước kia cảm thấy hán tử này là chính nhân quân tử, nhưng thật ra lại là đồ không đứng đắn, cậu không còn tin y nữa: “Huynh đúng là hư hỏng!”
“Ừ.” Cố Quân Xuyên cũng không phủ nhận, đưa chén nước đến bên miệng tiểu ca nhi: “Uống chút nước cho nhuận họng đi, giọng khàn cả rồi.”
Thẩm Liễu cúi đầu uống một ngụm, nước ấm trôi xuống cổ họng, thoải mái hơn nhiều.
Cố Quân Xuyên nhận lấy chén, đặt sang một bên: “Đói bụng không? Ta hâm nóng cơm rồi mang vào cho em.”
Đã muộn như vậy rồi, ăn cơm trên giường thì kỳ cục lắm, Thẩm Liễu lắc đầu: “Ta dậy ngay đây.”
“Khó chịu không em?”
Người này cứ vậy, nghiêm mặt nói mấy lời khiến người ta đỏ mặt. Thẩm Liễu duỗi tay gãi cổ, ấp úng: “Không, không muốn nói chuyện với huynh.”
Cố Quân Xuyên buồn cười, phu lang nhà y rốt cuộc cũng học được cách giận dỗi. Y không chọc cậu nữa, duỗi tay lấy y phục sạch sẽ tới cho cậu. Lúc tiểu ca nhi định thay đồ thì chủ động xoay người đi: “Ta không nhìn đâu.”
Lần này Thẩm Liễu học được rồi. Cậu nhìn nam nhân một hồi lâu, thấy y thật sự không nhìn mới yên tâm thay áo lót.
Cơm đã để sẵn trong nhà bếp. Nồi sắt trên bếp đã đổ đầy nước, bên trên đặt một xửng tre. Trên xửng có hai cái bánh màn thầu, một chén cháo trắng, một đĩa nhỏ cà tím và khoai tây cắt hạt lựu xào tương. Thẩm Liễu chỉ cần nhóm lửa đun sôi chút nước là được.
Cậu kéo ghế nhỏ ngồi bên bếp, ngọn lửa bùng lên, mặt có chút nóng.
Thẩm Liễu xoa nhẹ lỗ tai, trong đầu không nhịn được nghĩ ngợi lung tung, đặc biệt là buổi sáng lúc nhìn thấy thuốc mỡ bôi mặt đặt trên bàn, cả người như muốn bùng nổ.
Nước trong nồi không nhiều lắm, chẳng bao lâu đã sôi, vang lên tiếng ùng ục. Chỉ là cháo đặc, nên phải nấu thêm một lát mới nóng hẳn.
Chỉ có mình cậu ăn, nên Thẩm Liễu không mang vào phòng, dứt khoát cầm đũa ngồi bên bếp nóng.
Những cái bánh màn thầu đều được hấp mới, bây giờ hâm nóng lại, vừa to vừa mềm. Cắn một ngụm, vị ngọt lan tỏa trên đầu lưỡi.
Cháo vẫn còn nóng, cậu cầm muỗng sứ múc một muỗng nhỏ dọc theo thành chén, đưa đến gần miệng thổi nhẹ hai cái rồi đưa vào miệng.
Cháo trắng tuy nhạt nhưng lại rất thơm ngon, dùng đũa gắp một miếng cà, Thẩm Liễu chép chép miệng, bên trong tràn đầy mùi thơm của tương.
Tương đậu nành đều được tự ủ tại nhà. Tốt nhất là ủ vào lúc mùa xuân và mùa thu, khi thời tiết không nóng không lạnh, để tương lên men tốt nhất.
Lúc ấy là tiết Cốc vũ, trời không nóng lắm, Triệu Xuân Mai vội vàng ra chợ sáng mua hai sọt đậu nành tươi, chọn những hạt to tròn, rửa sạch sẽ rồi ngâm nước suốt một đêm.
Đậu ngâm nở to gấp đôi so với ban đầu, vừa tròn vừa mập, rồi được bỏ vào nồi hấp đến khi mềm.
Chờ đến khi nguội bớt thì trộn đều với bột mì rang đã nghiền nát, sau đó rải đậu nành ở nơi thông gió, phủ một lớp cỏ khô bên trên để giữ ấm. Sau vài ngày, đậu nành sẽ dính kết lại thành một khối, bên trên mọc lên một lớp nấm dày đặc.
Từ nhỏ Cố Tri Hi đã thích hương vị tươi ngon, đậm đà này. Triệu Xuân Mai thường xuyên làm món này. Hai người cùng nhau bóp nát đậu nành đã phơi khô, rồi cho vào lọ tương, sau đó thêm nước và muối ăn, phơi ở nơi ấm áp.
Để quá trình lên men diễn ra nhanh hơn, mỗi ngày còn phải “đánh tương”, dùng chày đảo qua đảo lại cho đến khi sệt lại. Công việc này do Bảo muội đảm nhiệm, nàng làm vô cùng vui vẻ, thỉnh thoảng nhân lúc mẹ không để ý, nàng sẽ duỗi ngón tay chấm một chút để nếm.
Phơi hai ba tháng, tương đậu sẽ sậm màu, có mùi thơm đậu nồng đậm.
Thường ngày trộn mì hay xào rau đều ngon. Đặc biệt là khi trời nóng, dạ dày khó chịu, ăn một ít dưa muối, cả người sẽ thoải mái hơn hẳn.
Thẩm Liễu ăn mãi không ngừng. Đêm hôm qua cậu quả thực rất mệt, chẳng bao lâu đã ăn hết cháo, còn ăn nhiều hơn một nửa cái bánh màn thầu so với ngày thường.
Dọn dẹp xong, cất chén đũa đã rửa sạch vào trong ngăn tủ, Thẩm Liễu định sẽ sang nhà hàng xóm tìm Bảo muội một lát. Giờ Thìn đã qua được một lúc, nếu mẹ vẫn chưa về, cậu sẽ nấu cơm trước.
Nhà hàng xóm cách đó không xa. Trong đầu Thẩm Liễu rối bời, ban nãy cậu nói chuyện với Cố Quân Xuyên không mấy vui vẻ. Không biết nam nhân đã nói gì với Bảo muội, sáng nay dậy không nổi là vì trời lạnh, hay là lần trước bị cảm lạnh vẫn chưa khỏi hẳn, giờ lại tái phát…
Còn chưa vào cửa đã nghe tiếng gà mái kêu cục tác cục tác. Cánh cửa mở hé một nửa, ba bốn con gà mái đang mổ thóc. Cố Tri Hi và Trịnh Hổ đang ngồi xổm trong sân chơi đấu cỏ.
Hai người, mỗi người cầm một cọng cỏ, bắt chéo hai cọng cỏ lại với nhau tạo thành hình chữ “thập” (十), ra sức kéo sang hai bên. Nhánh cỏ của ai đứt trước thì người đó thua.
Một tiếng “bựt” giòn giã vang lên, nhành cỏ trong tay Trịnh Hổ đứt làm đôi. Cố Tri Hi khẽ nhếch môi, bật cười ha hả, sau đó gập ngón tay, búng một cái lên trán nhóc ấy.
Trịnh Hổ ôm trán, nói một cách không phục: “Lần nữa!”
Thẩm Liễu xem đến vui vẻ, cậu gõ nhẹ vào ván cửa: “Bảo muội.”
Nghe tiếng, Trịnh Hổ quay đầu lại trước, nhìn thấy Thẩm Liễu đứng ở cửa thì vội nói: “Tiểu Liễu ca, chơi đấu cỏ với chúng ta không?”
Cố Tri Hi duỗi tay xoa đầu Hổ Tử, nàng đứng dậy, bước đến trước mặt Thẩm Liễu: “Huynh dậy rồi à?”
Thẩm Liễu gãi nhẹ mặt: “Xin lỗi… Vốn đã bàn là xây chuồng gà.”
“Có gì đâu, cũng không trách huynh. Chẳng phải tại ca của muội sao.”
Vành tai Thẩm Liễu nóng lên, rồi cậu nghe Cố Tri Hi nói tiếp: “Thật ra lần trước cũng vậy đúng không? Chỉ có muội là ngốc nghếch, cứ tưởng huynh bị bệnh.”
Thẩm Liễu nhẹ nhàng “ừm” một tiếng, ngượng đến mức nói lắp: “Ta, ta ngại nói với muội.”
“Nhưng ca của muội không biết xấu hổ.”
Cố Tri Hi nhớ đến sáng sớm, nàng đang định tìm Thẩm Liễu cùng nhau ăn sáng, rồi xây chuồng gà, nhưng đã bị anh trai dậy trước ngăn lại.
Với cái tính ấy của anh trai nàng, nếu y thật sự muốn giấu nàng, thì có thể nghĩ ra hàng trăm lý do. Nhưng y lại chẳng nói gì cả, chỉ nghiêng đầu đứng ở cửa, cố gắng nhịn cười. Lần đầu nàng nhìn thấy dáng vẻ đó của y, như thể bị ai đó trêu chọc.
Cố Tri Hi nhìn mặt Thẩm Liễu đã đỏ bừng như ráng chiều, lắc nhẹ đầu, ca phu của nàng dễ thẹn thùng quá…
Nàng xoay người lại, kéo cái ghế đẩu trong sân tới: “Huynh ngồi lên đây đi, eo đỡ mỏi.”
“Không đến mức vậy đâu.”
Cố Tri Hi còn chưa kịp trả lời, Hổ Tử bên cạnh đã chạy tới, trong tay nhóc cầm hai cọng cỏ, nói với Thẩm Liễu: “Tiểu Liễu ca, chúng ta đấu cỏ đi!”
Cố Tri Hi xoa nhẹ cái đầu tròn vo của Hổ Tử: “Liễu ca của đệ mệt rồi, cần phải nghỉ ngơi, ta chơi với đệ còn chưa đủ hả?”
Khuôn mặt nhỏ của Trịnh Hổ suy sụp: “Nhưng đệ đấu không lại tỷ…”
Thẩm Liễu cười tươi rói: “Ta chơi cũng khá lắm đó.”
“Thật không?”
“Thật.”
Vốn Thẩm Liễu đến đây là muốn hỏi Cố Tri Hi buổi trưa làm món gì, nhưng bây giờ ba người lại bắt đầu chơi đùa.
Cố Quân Xuyên chờ lâu không thấy người về, nghĩ Thẩm Liễu chắc là đi tìm Bảo muội. Y đi ra sân, liếc mắt nhìn qua cánh cửa gỗ, thấy tiểu ca nhi chơi vô cùng vui vẻ, bèn không làm phiền nữa, xoay người quay về thư phòng.