20. Chương 20: Đậu hủ trắng mềm

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què

Chương 20: Đậu hủ trắng mềm

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mây trôi hững hờ, mặt trời lên cao. Nhà thím Ngụy ở cuối hẻm vô cùng náo nhiệt, phụ nữ và ca nhi tụ tập lại với nhau, vừa tán gẫu vừa xay đậu phụ, nhàn nhã thoải mái.
Quy trình làm đậu phụ khá rườm rà. Trước tiên phải dùng cối đá nghiền đậu nành đã ngâm thành sữa đậu nành, rồi đun sôi nước để làm đậu phụ. Cối đá chiếm diện tích lớn, nếu không thực sự cần dùng, các gia đình sẽ không mua về. Trong ngõ nhỏ này, chỉ có nhà thím Ngụy là có đầy đủ dụng cụ.
Mỗi lần làm đậu phụ là mỗi lần nghiền. Người trong Ngụy gia không nhiều lắm, không thể ăn hết trong một lần, để lâu cũng sẽ lên men. Thím Ngụy bèn sắp xếp để các chị em phụ nữ lớn tuổi đến cùng nhau làm đậu phụ.
Tổng cộng có bốn thím, một ca nhi, đều đã quen biết nhau từ lâu. Mỗi nhà góp một ít đậu nành, ai ở gần thì mang thêm hai bó củi. Mấy người thay phiên nhau xay cối, đến khi làm xong, mỗi nhà sẽ được chia ba đến năm miếng, vừa đủ để ăn, vừa không lo để lâu sẽ hỏng.
Đậu nành đã ngâm và nước giếng trong vắt được đổ vào miệng cối xay. Thím Lưu cầm cán gỗ của cối xay đá, chậm rãi xoay cối.
Mấy người vừa làm việc vừa trò chuyện, khá là náo nhiệt:
“Xay đậu mỏi tay quá, nếu không thì ngày nào tôi cũng muốn ăn đậu phụ cho mà xem.”
“Thật ra đầu phố có một nhà bán đậu phụ, không thì phải ra chợ.”
“Chỗ đầu phố không ổn đâu, lần trước Liên tỷ đến đó mua hai miếng, nói là đậu nhà đó không tươi lắm, phải tự mình xay mới yên tâm.”
Cối xay nhẹ nhàng chuyển động, thím Lưu vừa xay vừa đổ nước, thêm đậu. Trong tiếng lạch cạch chậm rãi, sữa đậu nành không ngừng chảy ra từ các rãnh, tựa như dòng suối từ từ chảy vào bồn gỗ.
Thấy bồn gỗ đã đầy, bà Khâu bên cạnh vội vàng hô: “Đủ rồi, đủ rồi, đầy bồn rồi.”
Sữa đậu nành mới xay từ cối đá có nhiều cặn, phải thêm nước vào khuấy đều, rồi lọc qua vải gạc hai ba lần mới xong.
Công việc này vất vả, cần sức tay lớn. Ninh ca nhi, người đến giúp làm đậu phụ, vội vàng nhận lấy: “Thím ơi, con khỏe lắm, để con làm cho, thím cứ giúp nấu nước là được ạ.”
Triệu Xuân Mai và thím Cát đáp lại, rồi vào nhà bếp nhóm lửa, làm nóng nồi trước.
Một tiếng “xoẹt” vang lên, lá cây khô bắt lửa, ném vào trong bếp, rồi thêm hai thanh củi. Chẳng bao lâu sau, khói bếp lượn lờ bốc lên khỏi ống, mùi củi cháy lan tỏa.
Đúng lúc sữa đậu nành đã được lọc xong, Ninh ca nhi và bà Khâu cùng nhau bưng bồn gỗ lên, bước vào nhà bếp đổ sữa đậu nành vào trong nồi. Nồi đã được làm nóng sẵn, lửa cháy to, không bao lâu sau, sữa đậu nành thô đã sôi, trên mặt nước vàng nhạt xuất hiện một lớp bọt trắng dày đặc.
Sữa đậu nành lúc này đặc nhất, dùng gáo múc một chén, thêm vào hai lượng đường trắng, mùi vị thơm ngon đó khiến cả người cảm thấy dễ chịu.
Thấy sữa đậu nành đã chín, Triệu Xuân Mai lấy một cái bồn gỗ sạch, dùng gáo bầu múc sữa đậu nành nóng vào bồn.
Đến khi không còn quá nóng, dùng chiếc đũa tách lớp váng dày bên trên ra, là có thể làm đông đậu phụ.
Đậu nành có rất nhiều “báu vật”. Lớp váng được vớt ra sau đó phơi khô sẽ trở thành tàu hủ ky, ngâm nước rồi rửa sạch, dù là trộn gỏi hay xào đều ngon.
Bà Khâu rất thích ăn món này. Trước khi đến đây còn mang theo một cái giỏ tre trong nhà. Bà vội vàng chạy đến cạnh bệ bếp, đưa giỏ ra: “Đừng lãng phí, phơi khô để tôi mang về nhà ăn.”
Mấy người bên cạnh đều im lặng liếc mắt nhìn bà ta một cái, dù chưa nói gì, nhưng trong lòng lại sáng như gương.
Bà Khâu này ở gần nhà Ngụy, mỗi lần xay đậu phụ là bà ấy sẽ có mặt. Người khác thì mang đậu nành và muối, còn bà ấy nhiều lắm cũng chỉ mang nửa bó củi. Mỗi lần lấy thêm hai miếng đậu phụ thì không nói làm gì, mà ngay cả tàu hủ ky cũng đòi mang về nhà.
Ninh ca nhi không nhịn được, trêu chọc: “Thím Triệu và thím Cát mang đậu đến, còn chưa nói muốn lấy tàu hủ ky, bà cũng muốn lấy sao?”
Bà Khâu liếc nhìn y một cái: “Thím Triệu và thím Cát ở xa, mang về cũng bẩn rồi, nhà tôi thì ở ngay bên cạnh thôi.”
Bọn họ đã biết nhau nhiều năm, đã quá hiểu tính tình của nhau. Bà Khâu trước nay đều thích chiếm chút lợi lộc.
Thím Cát không ngờ Ninh ca nhi lại không vui vì chuyện nhỏ này, thím nói: “Trong phòng chỉ cần mấy người chúng ta là được rồi, con mau ra ngoài nghỉ ngơi một lát đi.”
Ninh ca nhi trừng mắt liếc nhìn bà Khâu một cái, xoay người bước ra khỏi nhà bếp.
Đến khi sữa đậu nành không còn quá nóng, đã đến lúc làm đậu phụ.
Việc nấu nước muối để làm đậu phụ cần có tay nghề, ngoại trừ thím Ngụy, không ai làm tốt bằng.
Mùi khói bếp thoang thoảng, bà đổ nước muối đã chuẩn bị từ trước vào sữa đậu nành còn ấm, dùng gáo từ từ khuấy đều.
Thấy gần được rồi, thím Ngụy lấy nắp gỗ đậy kín: “Phải đợi một nén nhang nữa mới có thể kết tủa. Nhà bếp đầy mùi khói, tôi ra ngoài ngồi một lát đây.”
Thím Lưu và Ninh ca nhi đang dọn cối xay trong sân. Không biết đã nói gì, mặt đỏ bừng, vừa thấy mấy người bước tới thì im lặng.
Thím Ngụy là người rộng rãi, liền hỏi: “Đang nói gì thế? Vừa thấy mấy người chúng ta thì lại im bặt.”
Da mặt Ninh ca nhi hơi ửng hồng, y vội vàng xoa xoa: “Không có gì hay ho đâu ạ.”
Y vừa nói vậy, bọn họ càng muốn biết hơn. Vẫn là thím Lưu cười nói: “Bây giờ không nói được đâu, phải qua mấy tháng nữa mới biết được.”
Trong thị trấn có một quy tắc bất thành văn, khi thai còn nhỏ thì không nên nói ra ngoài.
Mấy người nhìn nhau, tất cả đều hiểu ý mà nở nụ cười. Thím Cát nói: “Chuyện tốt, chuyện tốt, thằng nhóc khỏe mạnh kia sắp có tin vui rồi.”
Thím Ngụy nhận lấy cái cối xay đá đã được lau dọn sạch sẽ, mang đi cất: “Trước đây còn nghe nó nói muốn có em trai, em gái chơi cùng nữa mà.”
“Nhưng vẫn hy vọng là con gái hoặc ca nhi, nếu lại là một thằng nhóc thì sẽ mệt chết mất.” Ninh ca nhi cười lắc đầu. Y lại nói: “À đúng rồi, Xuyên Nhi nhà thím cũng mới cưới một tiểu ca nhi, dự định khi nào sẽ có con thế?”
Nhắc đến Thẩm Liễu, Triệu Xuân Mai cười cong cả mắt: “Không gấp, Liễu ca nhi mới mười bảy, còn nhỏ lắm.”
Vốn trong lòng bà Khâu đã không thoải mái vì chuyện vừa rồi, nghe người ta nhắc đến Thẩm Liễu, rồi nhớ đến những tin đồn nhảm nhí trước đây, bà ta lạnh lùng hỏi: “Tôi nghe người ta nói, vốn dĩ Xuyên tiểu tử phải cưới tiểu ca nhi họ Tô, Thẩm Liễu này họ Thẩm, rõ ràng không phải mà.”
Nghe thế, Triệu Xuân Mai lạnh mặt: “Bà Khâu đúng là, bà chỉ biết quan tâm chuyện nhà người khác, bà muốn nói gì?”
Bà Khâu không ngờ Triệu Xuân Mai lại hỏi thẳng mặt, ánh mắt bà ta hơi hoảng loạn: “Tôi, tôi cũng đâu có ý xấu, tôi chỉ sợ Xuyên Tử nhà bà bị người ta lừa thôi!”
Triệu Xuân Mai tức giận liếc mắt nhìn bà ta một cái: “Cưới Liễu ca nhi chính là ý của Xuyên Nhi, Cố gia chúng ta và Tô gia đều đã đồng ý, còn có thể lừa ai chứ?”
Thím Cát bên cạnh vội phụ họa: “Ôi này bà Khâu, bà đa nghi quá. Xuyên Tử nhà người ta đọc sách ở ngoài ngần ấy năm, kiến thức sâu rộng hơn phụ nữ như chúng ta, sao có thể bị lừa chứ!”
Thím Lưu che miệng cười: “Lần đó đến nhà tôi trả chén đũa, hai đứa nó dính nhau lắm.”
Thím Ngụy cũng gật đầu: “Phải đó, mấy hôm trước thấy hai đứa nhỏ ra ngoài, tôi thấy chúng không hề buông tay nhau ra.”
...
Mấy người vừa nói vừa cười, thời gian cũng trôi qua mau. Thím Ngụy phủi bụi trên tay: “Tôi đi nhìn một cái.”
Trong bồn gỗ, đậu phụ đã kết tủa lại, phần đậu và nước chậm rãi tách ra. Bên trên đông thành một lớp óc đậu như những đám mây, bên dưới là lớp nước trong vắt. Lúc này cần phải cho vào khuôn ép thành hình.
Thím Ngụy lấy một cái rổ vuông bằng gỗ táo tàu tới. Cái rổ này do một người thợ mộc già làm, các mối nối khớp nhau kín mít, không lo nước đậu phụ chảy ra ngoài. Bên trong trải một lớp vải gai sạch, bà đổ toàn bộ óc đậu vào trong, mùi đậu thoang thoảng.
Đậu phụ trắng nõn, mềm mại và có độ đàn hồi tốt, được bọc kín bằng vải gai. Bên trên đặt một tấm ván gỗ, rồi dùng một tảng đá lớn đè thật chặt. Khoảng mười lăm phút sau là xong. Nếu thích ăn đậu phụ già hơn thì có thể đè thêm một chút nữa.