Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què
Chương 5: Trâm cài tóc bạc
Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vẫn là Cố Quân Xuyên mở lời trước: “Ăn cơm chưa?”
Thẩm Liễu khẽ cắn môi, nhẹ nhàng gật đầu: “Ăn xong rồi.”
“Vậy thì về nhà đi.”
“Bảo muội còn chưa ăn xong, ta đợi muội ấy.” Thẩm Liễu học theo cách gọi của Triệu Xuân Mai, thân mật gọi Cố Tri Hi bằng tiểu danh, giọng cậu vốn đã mềm mại, giờ nghe lại càng như mật rót.
Rõ ràng không phải đang gọi mình, Cố Quân Xuyên nghe mà mặt cũng nóng bừng, y “ừ” một tiếng rồi bước vào nhà.
Thẩm Liễu quay về sân bên cạnh, Cố Tri Hi ngẩng đầu liếc nhìn cậu một cái: “Sao ca phu đã quay lại rồi?”
Thẩm Liễu hiểu rõ trong lòng, chỉ cần cậu quay về, chỉ cần cánh cửa nhà họ Cố đóng lại, cậu sẽ phải đối mặt với điều gì.
Cậu nghĩ, đáng lẽ không nên để người mù nhìn thấy ánh mặt trời, không nên để cậu ở lại nhà họ Cố lâu đến vậy, có lẽ như thế cậu sẽ không quá khó chịu, mà có thể lập tức quay về những tháng ngày cô độc hiu quạnh như trước.
Thẩm Liễu ngồi xuống cạnh Cố Tri Hi, khẽ nói: “Ta đợi muội.”
Cố Tri Hi còn chưa kịp nói gì, thím Cát bên cạnh đã lên tiếng trước: “Ở cách vách thôi mà, còn quay lại chờ làm gì.”
Cố Tri Hi cười cong vành mắt: “Ca phu của con thẹn thùng, không muốn để con thấy huynh ấy nhớ ca của con.”
“Ta… không phải.”
Cố Tri Hi ăn cơm xong, nói chuyện với thím Cát thêm một lát rồi mới cùng Thẩm Liễu quay về nhà.
Hai người đã ở bên nhau gần nửa ngày, mối quan hệ tốt đẹp vô cùng, cô bé nói: “Món chè mẹ nấu ngon lắm, lát nữa huynh nếm thử nhé.”
Vừa mới bước chân vào cửa, trong nhà chính lập tức vang lên tiếng gọi: “Bảo muội, đóng cửa lại.”
Cố Tri Hi sửng sốt, ban ngày ban mặt mà sao phải đóng cửa… Nhưng vẫn nghe lời đóng kín cửa chính, còn cài then lại.
Triệu Xuân Mai và Cố Quân Xuyên đều ở trong nhà chính, nhìn bộ dạng có lẽ đã đợi từ lâu.
Cố Tri Hi bước vào nhà: “Mẹ, ca, sao hai người lại ngồi đây?”
Nhà chính Cố gia là gian phòng lớn nhất trong toàn bộ ngôi nhà, giữa nhà treo một tấm biển khắc chữ “Thừa Chí đường”, hai cột trụ hai bên khắc câu đối gỗ, là do ông nội Cố Đáo Nguyên viết khi còn sống, giữa câu đối là bức tranh sơn thủy chim hạc và mây trời do cha Cố, Cố Yến, vẽ.
Phía trước là một chiếc bàn dài, bên trên đặt hai bình sứ Thanh Hoa. Trước bàn dài là một chiếc bàn bát tiên, mỗi bên đặt một chiếc ghế thái sư.
Mà nay, Triệu Xuân Mai ngồi ở ghế chủ tọa, bà nói: “Ta có chuyện cần nói.”
Thấy vậy, Cố Tri Hi cũng không khỏi nghiêm túc hẳn, nàng cẩn thận nhìn về phía Cố Quân Xuyên, thấy y nghiêng đầu ra hiệu cho nàng ngồi bên cạnh, nàng “ồ” một tiếng rồi ngồi xuống chiếc ghế cạnh y.
Thẩm Liễu do dự mãi ở cửa, rồi chầm chậm bước qua ngưỡng cửa, nhưng không dám tiến vào sâu hơn.
Cậu rụt vai, co rúm bất an đứng cạnh cửa, hai tay đan chặt vào nhau, như thể chỉ có thế mới giúp cậu bớt hoảng loạn.
Triệu Xuân Mai biết Thẩm Liễu nhát gan, bà cố ý hạ giọng một chút: “Tiểu Liễu, ta gọi con là Tiểu Liễu nhé, con đừng đứng ở cửa nữa, lại đây đi.”
Trái tim Thẩm Liễu đập như trống dồn, cậu khẽ cắn môi, rồi bước lên hai bước về phía giữa nhà chính, nhưng vẫn không dám ngồi xuống.
Nghe vậy, Cố Tri Hi nhíu mày, nàng nhìn Thẩm Liễu, rồi lại nhìn Triệu Xuân Mai: “Mẹ, người gọi ai vậy ạ? Ca phu của con không phải tên là Tô Thanh Lam sao?”
Nhà chính im ắng, không một ai lên tiếng, một lúc lâu sau Cố Quân Xuyên mới mở miệng: “Hôm nay huynh và mẹ đến Tô gia, nói rõ mọi chuyện, tránh cho sau này dây dưa, xảy ra chuyện không rõ ràng.”
Tuy Thẩm Liễu đã biết những việc này từ chỗ thím Cát từ lâu, nhưng khi nghe Cố Quân Xuyên kể lại, trong lòng vẫn không khỏi căng thẳng, cậu không dám ngẩng đầu lên, ngón tay siết chặt vô cùng, môi dưới cũng bị cắn bật máu.
Cố Quân Xuyên nói tiếp: “Nếu không phải Tô Thanh Lam, hôn sự với nhà họ Tô hẳn sẽ không được tính.”
Y vừa dứt lời, Cố Tri Hi liền bật dậy khỏi ghế: “Cái gì? Huynh ấy không phải Tô Thanh Lam?”
Triệu Xuân Mai nhìn dáng vẻ hoảng hốt của nàng: “Nhỏ giọng chút đi, hàng xóm nghe thấy hết rồi.”
Cố Quân Xuyên lại nghiêng người: “Không sao, dù sao sau này cũng phải biết.”
Tiểu ca nhi vẫn luôn không nói gì, cậu cúi đầu rất thấp, gần như vùi vào ngực, đôi bờ vai vốn đã gầy yếu co rúm lại, run rẩy không ngừng.
Phải rồi, không tính… Vốn đã là giả rồi, giờ đã nói rõ ràng, không tính nữa.
Cố Quân Xuyên mím môi thành một đường thẳng, đặt tay lên tay vịn ghế thái sư, trầm giọng nói: “Ý định ban đầu của huynh và mẹ là trả lại tiền mừng và sính lễ, nhưng Tô gia không muốn làm lớn chuyện đến mức khó coi, nên đã đổi hết thành bạc.”
Y nhìn về phía Thẩm Liễu đứng giữa nhà chính, bả vai tiểu ca nhi run rẩy dữ dội, trông thế kia, chắc là đang khóc, nhưng lại chẳng phát ra chút âm thanh nào, khiến người ta nhìn mà đau lòng.
Cổ họng Cố Quân Xuyên nghẹn lại, dừng một lát rồi nói tiếp: “Chuyện hai nhà kết thân đã được định đoạt từ lâu, Tô gia không muốn mang tiếng xấu là người thất hứa, nên đã bàn bạc với chúng ta, nói với bên ngoài rằng vốn dĩ người được hứa gả chính là Thẩm Liễu, là con nuôi của nhà họ Tô. Như vậy, hai nhà vẫn là thông gia, chuyện này coi như xong.”
Triệu Xuân Mai nhìn Thẩm Liễu vẫn luôn cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Tiểu Liễu à, lúc ấy chỉ có ta và Xuyên Nhi ở đó, chuyện xảy ra đột ngột, chưa kịp thương lượng với con mà đã quyết định. Sau này, chúng ta sẽ nói với bên ngoài rằng con là con nuôi của Tô gia, vốn dĩ người nên cưới chính là con, con vẫn sẽ ở lại Cố gia, như vậy có được không?”
Một lúc lâu sau, Thẩm Liễu vẫn chưa lên tiếng, chỉ có đôi vai run càng ngày càng dữ dội.
Triệu Xuân Mai cho rằng cậu không muốn, bèn đứng dậy khỏi ghế, chậm rãi đi đến trước mặt cậu: “Bé ngoan, nếu con chịu, thì gọi ta một tiếng mẹ. Nếu không muốn, vậy thì sang phòng phía tây ở, chúng ta vẫn sẽ nói với người ngoài là hai đứa đã thành thân, chỉ là hai năm sau sẽ hòa ly…”
Cố gia là dòng dõi thư hương, dù đã rơi vào cảnh túng quẫn, nhưng cũng không làm khó người khác. Quyết định này là Triệu Xuân Mai và Cố Quân Xuyên đã đưa ra trên đường quay về.
Cố Quân Xuyên vẫn luôn cảm thấy bản thân là một người rất kiên nhẫn, suy cho cùng, trong những năm tháng dài đằng đẵng trước đây, tâm tình của y trước nay vẫn luôn tĩnh lặng như mặt nước, không nóng không vội.
Nhưng không biết hiện tại làm sao, y nhìn Thẩm Liễu, đầu ngón tay nắm tay vịn càng siết càng chặt, chặt đến mức khiến y lo lắng.
Bỗng nhiên, tiểu ca nhi kia ngẩng đầu lên, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt nhỏ gầy gò, trông thật khó coi.
Thẩm Liễu rốt cuộc không nhịn được nữa, “òa” một tiếng lao vào lòng Triệu Xuân Mai, cậu ôm chặt lấy bà: “Mẹ ơi…”
Triệu Xuân Mai vỗ nhẹ vào tấm lưng gầy gò của tiểu ca nhi, khàn giọng đáp: “Ơi.”
Cố Quân Xuyên lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, buông lỏng bàn tay đang nắm chặt ở một góc không ai biết.
Mọi việc đã được giải quyết xong xuôi, chỉ là Triệu Xuân Mai còn chuyện muốn nói, nên mấy người vẫn ở lại nhà chính chưa đi.
Vốn mọi người đều vui vẻ, nhưng không hiểu sao Cố Tri Hi lại giận dỗi. Nàng tức giận bĩu môi, nhưng vẫn lịch sự nhường chỗ, bản thân thì ngồi xuống đối diện.
Đôi mắt Thẩm Liễu sưng to như quả óc chó, cậu cắn môi, dè dặt ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Cố Quân Xuyên.
Triệu Xuân Mai nhìn mấy đứa con, trong lòng nhẹ nhõm. Bà quay người mở chiếc tay nải đặt trên bàn bát tiên ra, bên trong là bạc vụn sáng bóng.
Triệu Xuân Mai chậm rãi mở miệng: “Vừa rồi đã nói, Tô gia đã trả lại tiền mừng, sính lễ thì đổi thành bạc, còn thêm mười lượng tiền đãi tiệc.”
Còn phải trả lại tiền đã mượn của mấy người họ hàng, số bạc còn lại ước chừng ba mươi tám lượng, Triệu Xuân Mai chia bạc ra làm nhiều phần, để hai mươi lượng lại làm tiền tiết kiệm trong nhà, đã gói lại cất đi, sau này có chuyện gì cũng có thể ứng phó.
Chi phí ăn mặc thường ngày trong nhà, mua thuốc khám bệnh đều cần dùng đến tiền, nên bà giữ lại bảy lượng làm chi tiêu hằng ngày.
Còn dư lại mười một lượng, Triệu Xuân Mai nhìn về phía Cố Tri Hi: “Bảo muội cũng sắp mười lăm rồi, đến lúc gả chồng phải chuẩn bị của hồi môn. Sáu lượng này giữ lại cho Bảo muội.”
Cô nương trong thị trấn gả chồng, đa phần đều chỉ thu sính lễ chứ không có của hồi môn, cho dù là có, thì một cái chăn cùng vài bộ xiêm y cũng đã là tốt lắm rồi.
Triệu Xuân Mai suy nghĩ thấu đáo, sợ cô bé chịu ấm ức, nên đã chuẩn bị sẵn một khoản tiền.
Cố Tri Hi lại nhíu chặt mày, nàng phồng má lên: “Con đã nói rồi, con không gả chồng.”
“Nói nhảm nhí.” Triệu Xuân Mai nhìn Cố Quân Xuyên một cái: “Ca của con ngay cả hầu hạ cũng không cần con giúp, con cứ nói lung ta lung tung.”
Thấy Cố Tri Hi mím môi không nói nữa, Triệu Xuân Mai nói tiếp: “Bên trong còn năm lượng cho Xuyên Nhi và Tiểu Liễu, coi như tiền áp rương thành thân.”
Nghe vậy, Cố Quân Xuyên vội nói: “Mẹ, không cần đâu, thường ngày chúng con đều ăn ở nhà, bản thân không tiêu tốn bao nhiêu tiền.” Hơn nữa gần đây y cũng bán chút tranh chữ, có thêm ít tiền.
“Cũng đâu phải cho con, Tiểu Liễu gả vào đây, không nơi nương tựa, dù sao cũng phải giữ chút tiền bạc phòng thân.” Triệu Xuân Mai nhìn về phía Thẩm Liễu, duỗi tay bảo cậu đến nhận tiền.
Thẩm Liễu không dám động đậy, cậu chưa từng thấy nhiều bạc đến thế trong đời. Hơn nữa cậu là một ca nhi gả qua, sao có thể lấy nhiều tiền của Cố gia như vậy, cậu cũng không trả nổi.
Thẩm Liễu thận trọng nhìn về phía Cố Quân Xuyên, dò hỏi ý của y. Có lẽ là muốn nói chuyện với y, nam nhân hơi nghiêng người qua, dựa rất gần: “Gọi ngươi đó, đi lấy đi.”
Thẩm Liễu mím môi, một lúc lâu sau mới đứng lên khỏi ghế, đến trước mặt Triệu Xuân Mai, nhận bạc vào trong tay.
Dáng vẻ cẩn thận ấy hệt như một con gà mái già đang bảo vệ trứng của mình. Cố Quân Xuyên liếc nhìn cậu, khóe môi cong lên nhẹ đến mức khó mà phát hiện.
Thấy người đã trở về chỗ ngồi, Cố Quân Xuyên mới đưa tay vào trong áo, lấy ra một chiếc túi vải nhỏ.
Bên trong là một chiếc vòng tay bạc và một chiếc trâm cài tóc khắc hoa bằng bạc. Y nói: “Mua trên đường về, Bảo muội qua đây lấy vòng tay.”
Cố Tri Hi vốn đang giận, lúc này nghe thấy gọi nàng lấy vòng tay, vội đứng dậy chạy tới. Nàng duỗi tay nhận lấy, rồi nhìn trái nhìn phải: “Vòng tay này đẹp thật, cảm ơn ca.”
Cố Quân Xuyên lại nhìn sang Thẩm Liễu, duỗi tay đưa trâm bạc qua: “Của ngươi.”
Thẩm Liễu không dám tin: “Cho ta?”
“Ừ, mỗi người một cái.”
Thẩm Liễu dùng hai tay nhận lấy trâm bạc, đôi mắt sưng như quả óc chó không tài nào rời đi được, trên khuôn mặt nhỏ nhắn cuối cùng cũng xuất hiện nụ cười.
*
Cánh cửa nhà họ Cố mở ra lần nữa, gió mùa hạ mang theo mùi hoa nhẹ nhàng thổi tới, khiến mặt người ngứa ngáy.
Cố Quân Xuyên quay về phòng, Cố Tri Hi rửa trái cây trong sân. Thẩm Liễu bước qua ngồi xổm xuống bên cạnh nàng, nhẹ giọng nói: “Ta rửa với muội nhé?”
Cố Tri Hi liếc mắt nhìn cậu một cái, phồng gò má nhỏ nhắn lên, không thèm để ý đến cậu, nàng còn giận đó.
Thẩm Liễu vốn nhát gan, thấy Cố Tri Hi như vậy, càng không dám giúp, chỉ khẽ nói: “Xin lỗi.”
Thật ra khi nghe mẹ nói về thân thế của Thẩm Liễu, biết cậu từng khổ sở đến vậy, Cố Tri Hi cũng đã không còn trách cậu nữa.
Nhưng nàng vẫn giận, ca và mẹ đều biết hết rồi còn gạt nàng, hơn nữa nàng đã cùng Thẩm Liễu đi hái trái cây vậy mà cậu cũng không nói cho nàng biết.