6. Chương 6: Chè trái cây

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiểu cô nương phồng đôi má nhỏ rửa trái cây, chà xát đến mức vỏ trái cây vang lên tiếng soàn soạt.
Thẩm Liễu lại xích lại gần nàng một chút, nhỏ giọng nói: “Ta không phải cố ý gạt muội.”
Thấy người vẫn không thèm để ý, cậu khẽ cắn môi: “Ta, ta lúc đó không biết nói sao… Muội, muội đừng giận nữa.”
Cố Tri Hi “hừ” một tiếng: “Ca và mẹ đều biết hết rồi, chỉ có mỗi muội là không biết.”
“Ta không có nói với huynh ấy.” Thẩm Liễu đưa tay gãi nhẹ lên mặt, “Là, là ca của muội tự phát hiện ra.”
Cố Tri Hi chậm rãi ngừng tay, nàng nhìn chằm chằm vào cậu: “Huynh ấy tự phát hiện ra hả?”
“Ừm.” Sợ người ta không tin, Thẩm Liễu vội vàng bổ sung thêm một câu, “Thật đó.”
Lúc này, vẻ mặt cô bé mới dịu xuống, hừ hừ nói: “Sau này đừng gạt muội nữa.”
“Không gạt, không gạt nữa.”
Một hồi lâu sau, Cố Tri Hi đẩy chiếc chậu gỗ về phía Thẩm Liễu: “Vậy cùng rửa nhé.”
Hai người nhanh chóng làm lành, còn cùng nhau rửa trái cây.
Cố Tri Hi vào nhà bếp lấy một chiếc chậu gỗ nhỏ sạch sẽ ra, cầm từng quả đã rửa sạch lên, dùng khăn vải lau khô, sau đó bỏ vào chậu.
Cách làm chè trái cây cũng đơn giản, chỉ cần gọt vỏ trái cây đã rửa sạch, cắt thành từng miếng, rồi bỏ vào trong nồi nước đang sôi sùng sục.
Bớt củi để lửa liu riu, thêm vào chút táo đỏ, trần bì, đường phèn, rồi nấu thêm non nửa canh giờ là có thể nhấc ra khỏi bếp.
Triệu Xuân Mai đã chuẩn bị xong mọi thứ trong nhà bếp, táo đỏ cắt đôi, bỏ đi hạt táo ở giữa, trần bì rửa sạch cắt ngắn, xếp ngay ngắn ở một bên.
Khi Cố Tri Hi và Thẩm Liễu bước vào, nước đã được đổ vào nồi sắt, Triệu Xuân Mai đang nhóm lửa.
Thổi nhẹ một hơi vào gậy đánh lửa, bên trên lập tức xuất hiện tia lửa, dần dần biến thành ngọn lửa.
Triệu Xuân Mai đốt vài nhánh cây khô, nhét vào bếp, rồi thêm ít củi gỗ. Đợi lửa bén lớn hơn một chút thì thêm một nắm củi nữa.
Nồi trên bếp lớn, nước cũng nhiều, phải đợi một lúc mới sôi.
Nhân lúc này, Triệu Xuân Mai mang hết trái cây đã sơ chế đến.
Thẩm Liễu vốn định giúp đỡ, nhưng bà lại xua tay: “Không cần đâu, con với Bảo muội cứ ngồi canh lửa là được.”
Hai người họ mỗi người kéo một chiếc ghế nhỏ đến, khép chân lại, đặt khuỷu tay lên đầu gối, chống cằm ngồi nhìn. Ngọn lửa trước bếp bập bùng, màu da cam pha chút hồng, nướng đến mức mặt người nóng bừng.
Triệu Xuân Mai liếc mắt nhìn hai đứa nhỏ một cái, càng nhìn càng vui vẻ, cúi đầu cười.
Con gái bà là một đứa bé ngây thơ, bà còn lo khi phu lang của con trai gả vào, hai đứa nhỏ này sẽ không hòa thuận. Bây giờ nhìn dáng vẻ hòa thuận vui vẻ của chúng, bà yên tâm hơn nhiều.
Thẩm Liễu thấy ngọn lửa nhỏ lại, đưa tay thêm củi vào. Lúc ngẩng đầu lên thì thấy một đĩa trái cây nhỏ đặt trước mặt cậu.
“Phải một lát nữa chè mới chín, hai đứa ăn chút trái cây trước đi.”
Trên đĩa đặt muỗng nhỏ, trái cây đều đã được gọt vỏ, bỏ hạt. Thẩm Liễu nhận lấy, nhẹ giọng nói: “Cảm ơn mẹ.”
“Có gì mà phải cảm ơn chứ, mau ăn đi, ăn cho ngọt miệng.”
Đang nói, nước cuối cùng cũng sôi, va vào nắp nồi phát ra tiếng ùng ục như tiếng cua uống nước.
Triệu Xuân Mai bảo hai người ngồi sang bên cạnh, bà mở nắp nồi ra, thả phần trái cây đã cắt vào nồi.
Chè trái cây không chín nhanh đến thế, phần lớn thời gian Triệu Xuân Mai đều bận làm việc khác, Cố Tri Hi thì ở lại nhà bếp canh lửa.
Hiện tại có Thẩm Liễu ở đây, nàng muốn kéo cậu cùng ngồi canh lửa, tiện thể trò chuyện.
Triệu Xuân Mai nhìn về phía Cố Tri Hi: “Mấy cái chén mượn nhà người ta hôm qua vẫn chưa trả, gọi ca của con ra mang đi trả đi.”
Hỉ yến thành thân được tổ chức trong thị trấn, một nhà không thể chuẩn bị nhiều chén đũa đến vậy, nên phải mượn một ít từ các nhà khác, hôm sau sẽ trả lại.
Cố Tri Hi ngẩng đầu khỏi bếp nói: “Chân ca không tiện, để con đi trả.”
“Con đi trả làm gì.” Triệu Xuân Mai nhìn lại Thẩm Liễu, “Bảo ca con dẫn Tiểu Liễu đi cùng, tiện thể làm quen với mọi người một chút.”
Nghe vậy, Thẩm Liễu sững sờ một chút, lát nữa phải ra ngoài cùng Cố Quân Xuyên, vậy chẳng phải mọi người sẽ biết mình là phu lang của y sao? Cậu cúi đầu xuống, mặt đỏ ửng.
Cố Tri Hi nghe vậy, vội vàng đứng dậy từ trên ghế, chạy vội ra ngoài cửa.
Nối liền với phòng ngủ là một thư phòng không lớn, lúc này cửa đang mở một nửa. Trên bức tường đối diện cửa treo một bức tranh phong cảnh vân du, phía đông là kệ sách, phía tây đặt một chiếc bàn gỗ dài. Cố Quân Xuyên đang ngồi trước bàn viết chữ.
Cố Tri Hi gõ nhẹ lên khung cửa: “Ca, muội vào đây.”
Không đợi Cố Quân Xuyên đáp lời, cô bé đã chạy đến trước mặt: “Ca, mẹ kêu huynh đi trả chén.”
Cố Quân Xuyên đặt bút xuống, ngẩng đầu lên khỏi những dòng chữ: “Trả chén?”
“Chén dùng cho hỉ yến hôm qua.” Cố Tri Hi mím môi, “Mẹ nói huynh dẫn ca phu đi cùng, làm quen với người ta.”
Vành tai Cố Quân Xuyên hơi đỏ lên, y im lặng một lát: “Được, ta chuẩn bị một chút rồi đi ngay.”
Phải đi đường, y bèn lấy gậy chống ra dùng, nếu không, cái chân tàn tật này không đi được lâu.
“Vậy muội về bếp canh lửa, mẹ làm chè, chờ hai huynh về là uống được rồi.”
“Được.”
Cố Tri Hi quay về nhà bếp. Lúc này, Thẩm Liễu và Triệu Xuân Mai đã chia xong số chén đũa đã rửa sạch theo từng nhà.
Lấy Cố gia làm trung tâm, các nhà ở phía nam và phía bắc đều có mượn chén đũa. Phía nam ít hơn, nên sẽ trả từ đó trước.
Lúc Cố Quân Xuyên ra tới, Thẩm Liễu đã chờ ở cổng lớn.
Thấy y bước tới, tiểu ca nhi vội cúi xuống, đeo chiếc rương gỗ đựng chén sứ lên lưng. Cơ thể vốn đã nhỏ bé, gầy gò của cậu gần như bị chiếc rương gỗ che khuất.
Nhưng bản thân Thẩm Liễu không thấy nặng lắm. Trước đây cậu theo cha đi khắp nơi kiếm sống. Những người chủ cũ trước đây đều sai cậu làm những việc vốn chỉ dành cho hán tử như dọn bắp, khiêng rương, kéo đá… Cậu chỉ có thể nghiến răng chịu đựng.
Cậu đang định bước ra ngoài, một bàn tay to từ phía sau vươn tới, lấy chiếc rương gỗ đi.
Thẩm Liễu xoay đầu: “Ơ? Để ta xách cho?”
“Nặng lắm.”
“Không nặng, không nặng lắm đâu.” Trên gương mặt nhỏ bé, không có mấy thịt của cậu nở một nụ cười cố ý lấy lòng, khiến Cố Quân Xuyên khó chịu.
“Ở Cố gia không cần làm thế.” Y quay người, đeo chiếc rương gỗ lên lưng mình, “Có ta ở đây, ngươi không cần phải làm mấy việc này.”
Cố Quân Xuyên chống gậy, khập khiễng lê từng bước chân tàn tật ra ngoài. Tiểu ca nhi kia vẫn còn đứng ngây người trong cửa, y quay đầu lại: “Sao chân ngươi tốt vậy mà còn không đi nhanh bằng ta? Mau đuổi kịp.”
“À, tới đây.” Thẩm Liễu đỏ bừng mặt, vội vã đuổi theo.
Đang lúc đầu giờ Thân (khoảng 15h-17h), sau khi ăn trưa, rất nhiều phụ nữ và trẻ con đang ngồi dưới gốc cây ngoài cửa hóng mát, quạt mát bằng quạt hương bồ, khâu đế giày, lột đậu, ngồi lê đôi mách để giết thời gian.
Sau khi chân của Cố Quân Xuyên bị thương, ngoại trừ lúc đến Tô gia đón dâu và ra hiệu sách, y đã lâu rồi không ra ngoài.
Lúc này y dẫn theo phu lang ra ngoài, như thể tạo ra một làn sóng xôn xao. Nhóm người đang tán gẫu ngừng lời, ai đang khâu đế giày, lột đậu cũng dừng tay, mọi ánh mắt đều đồng loạt đổ dồn về phía y:
“Ôi này đây không phải là cậu trai nhà họ Cố à, ra ngoài làm gì thế?”
“Nhìn gầy đi không ít, thương gân động cốt thì phải chăm sóc cẩn thận.”
“Đây chắc là phu lang của con nhỉ, trông ngoan ngoãn quá.”
Các dì các bà nói chuyện có hơi thô lỗ, nhưng cũng không có ác ý gì.
Tính tình Thẩm Liễu vốn hướng nội, lại nhát gan. Bị những ánh mắt tò mò vây quanh, cậu lập tức trốn ra sau lưng Cố Quân Xuyên.
Cố Quân Xuyên quay đầu lại, chỉ thấy mái đầu đen nhánh của tiểu ca nhi. Y đành phải nghiêng người, đưa tay nắm lấy cổ tay cậu, kéo cậu ra phía trước: “Đây là phu lang của con, Thẩm Liễu, Tiểu Liễu nhi, chào mọi người đi.”
Thẩm Liễu chỉ cảm thấy cổ tay mình nóng ran, nói chuyện lắp bắp: “Chào các thím, con, con là Thẩm Liễu.”
Mấy người phụ nữ đều sửng sốt, thím Khâu nhíu chặt mày: “Thẩm Liễu? Sao lại họ Thẩm? Không phải là tiểu ca nhi nhà họ Tô à?”
Cố Quân Xuyên nhẹ giọng nói: “Em ấy là con nuôi của Tô gia.”
“Con nuôi? Sao lại là con nuôi? Trước đây không phải vẫn luôn nói là con trai út nhà họ Tô sao?”
“Là con trai út.” Nếu tính đúng, cậu còn nhỏ hơn Tô Thanh Lam nửa tuổi. Cố Quân Xuyên cũng không giải thích thêm, “Hỉ yến hôm qua mượn mấy cái chén đũa, con và phu lang còn phải đi trả, không làm phiền mọi người nữa.”
“Ôi được rồi, được rồi, có việc thì đi trước đi, khi nào rảnh thì đến nhà thím ăn cơm.”
Hàn huyên thêm vài câu, Cố Quân Xuyên nắm cổ tay Thẩm Liễu rời đi.
Chân y què, đi chậm, Thẩm Liễu ở bên cạnh cũng chậm theo. Gió buổi trưa nóng hầm hập, thổi đến khiến gương mặt cậu ửng đỏ.
Vừa mới đi không xa lắm, sau lưng lại vang lên tiếng nói chuyện:
“Không phải nói là tiểu ca nhi Tô gia à, sao lại họ Thẩm chứ?”
“Ai biết được, lớn lên gầy, nốt ruồi mang thai cũng nhạt, sợ là Cố gia bị người ta lừa rồi…”
Thẩm Liễu nghe mà nét mặt cứng đờ, bả vai cũng bắt đầu run rẩy, nhưng bàn tay to trên cổ tay lại chậm rãi di chuyển xuống, nắm chặt bàn tay của cậu.
Cố Quân Xuyên chậm rãi nói: “Trong thị trấn chính là như vậy, tai vách mạch dừng, một khi không cẩn thận sẽ trở thành đề tài mua vui lúc nhàn rỗi của người khác.”
“Nhưng mà nhiều chuyện cũng tốt, nói khoảng ba, năm tháng cũng sẽ phai nhạt đi.”
Thẩm Liễu không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
Đột nhiên, bàn tay to kia nhẹ nhàng xoa đầu cậu: “Mẹ kêu ta và ngươi đi cùng nhau, chính là muốn nói rõ cho hàng xóm biết, ngươi mới là phu lang của ta. Mặc kệ bọn họ có nói thế nào, chuyện này cũng đã được định đoạt.”
Lúc Cố Quân Xuyên nói những lời này, giọng nói vừa dịu dàng vừa bình tĩnh.
Thẩm Liễu lén lút nhìn y. Cố Quân Xuyên cao hơn cậu gần một cái đầu, đứng cạnh vai y, cậu có thể thấy sống mũi cao thẳng của nam nhân, và đôi mắt đen nhánh sâu thẳm. Mà bàn tay ấm áp kia không hiểu sao lại khiến cậu cảm thấy yên tâm.
Cố Quân Xuyên tựa như một ngọn núi tĩnh lặng, có thể dễ dàng xoa dịu tâm trạng bồn chồn của Thẩm Liễu.
Tuy rằng y bị què, nhưng đôi vai ấy vẫn đủ khỏe để che mưa chắn gió.
*
Lúc hai người trả chén đũa xong quay về nhà, mặt trời đã ngả về tây, khói bếp lượn lờ, các gia đình đều đang làm cơm chiều.
Trong sân Cố gia đặt một chiếc bàn vuông nhỏ, Triệu Xuân Mai đang bận rộn trong nhà bếp.
Cố Tri Hi bưng bánh nướng chảo ra, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy hai người: “Ca, ca phu về rồi! Chè trái cây đã chín rồi, muội múc cho các huynh giải khát nhé.”
Cố Quân Xuyên đặt chiếc rương gỗ trên lưng xuống. Thẩm Liễu nhận lấy chiếc rương: “Ta đi cất rương.”
Nói rồi cậu đuổi theo Cố Tri Hi vào nhà bếp, chưa vào cửa đã ngửi thấy một mùi thơm nức mũi.
Thời tiết mùa hè nóng nực, canh trứng cà chua có thể giải nhiệt, dù có nguội bớt cũng không sao. Triệu Xuân Mai làm xong món này trước, thấy Thẩm Liễu bước vào cửa: “Về rồi à? Mẹ làm trứng xào hành xong là ăn cơm ngay.”
Thẩm Liễu đặt chiếc rương xuống, nhận lấy chén chè Cố Tri Hi đưa qua. Hiện tại đã nguội vừa lúc thích hợp để uống, vị chua mà không chát, có chút ngọt thanh, sảng khoái vô cùng.
Thẩm Liễu uống ba ngụm là hết, cậu chép miệng nhẹ một cái, rồi đi đến cạnh bếp: “Mẹ, con giúp người nhé.”
Triệu Xuân Mai cười gật đầu: “Ừ, được.”
Rửa sạch và cắt nhỏ hành lá, sau đó dùng đũa đánh tan trứng gà. Chẳng mấy chốc, món ăn đã được chuẩn bị xong.
Triệu Xuân Mai múc một ít mỡ heo, chờ chảo nóng thì cho vào. Tiếng “xèo” vang lên, khói trắng bốc lên, mỡ tan thành dầu.
Bà đổ trứng gà đã đánh tan vào chảo. Trứng gà kêu lách tách, bông lên thành một đám mây màu vàng óng, rồi rắc chút hành lá cắt nhỏ lên trên, xào thêm một lúc, hương thơm nồng nàn tràn ngập không khí.
Editor có lời muốn nói:
Gậy đánh lửa – Chiết Hỏa Tử: Là một “công cụ” được người Trung Quốc xưa dùng để thắp sáng, đốt cháy và bảo quản lửa. Có nhiều cách và hình dạng để làm Chiết Hỏa Tử, nhưng chúng đều dễ dàng mang theo và sử dụng, thông thường được làm bằng giấy phân ngựa khô và dễ cháy, giấy rơm, giấy đất, v.v. cuộn thành cuộn giấy chặt, trong khi Chiết Hỏa Tử cao cấp hơn được làm từ dây leo khoai lang. Trước khi sử dụng cần dùng lửa đốt, sau đó thổi tắt ngọn lửa và để nó cháy âm ỉ từ từ, giống như than hồng, lửa để lâu cũng không tắt, khi sử dụng lửa chỉ cần thổi hoặc lắc vài lần để phần đang cháy tiếp xúc hoàn toàn với oxy.
Quạt hương bồ: hay còn được gọi là quạt đuôi mèo. Được làm từ lá và thân cây Hương Bồ.