63. Chương 63: Ngoại truyện 2: Bảo muội đã thành thiếu nữ

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què

Chương 63: Ngoại truyện 2: Bảo muội đã thành thiếu nữ

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi hai người ra đến cánh đồng, trời đã tối đen, nhưng ánh trăng vẫn soi rõ lối đi.
Ngoài đồng, cỏ cây xanh um, đầy rẫy côn trùng và bướm đêm. Thỉnh thoảng có tiếng dạ oanh hót líu lo, nghe thật vui tai.
Xe bò từ từ dừng lại, Thẩm Liễu nhanh nhẹn nhảy xuống. Thùng xe khẽ lắc lư theo cử động của cậu. Cố Quân Xuyên sợ thùng nước đổ nên vội vàng giữ chặt.
Chân y khập khiễng, khiêng vật nặng chỉ có thể dùng chân lành. Thẩm Liễu đau lòng vì huynh ấy mệt nhọc suốt cả ngày, bèn đưa tay ngăn động tác định xách thùng nước của y: “Tưới nước cho ruộng cũng không mệt lắm đâu, huynh cứ nghỉ ngơi đi, kẻo lại bẩn giày.”
Tay Cố Quân Xuyên vẫn chẳng hề ngừng lại, y dỗ dành nói: “Thùng nước nặng lắm, ta xách xuống rồi cho em tưới, được không?”
Thẩm Liễu chẳng thể nói lại y. Nhân lúc huynh ấy đã dỡ thùng xuống, cậu vội vàng xách từng thùng một mang vào ruộng.
Những công việc sau đó, tiểu ca nhi nói thế nào cũng không chịu để y giúp: “Huynh dạy học cả ngày rồi, ngồi xuống nghỉ ngơi chút đi, ta tự mình làm được mà.”
Cố Quân Xuyên không còn lựa chọn nào khác ngoài gật đầu, tựa vào xe bò.
Ánh trăng rọi xuống, soi sáng gò má thanh tú của tiểu ca nhi, khiến y ngắm nhìn say đắm.
Thẩm Liễu luôn nói y đẹp trai, nhưng Cố Quân Xuyên chưa bao giờ nghĩ vậy. Ngược lại y cảm thấy Thẩm Liễu rất đẹp, trong trẻo như dòng suối mát lành trên non cao. Chỉ cần nhìn em ấy thôi là mọi nỗi lòng xốc nổi đều có thể bình tĩnh lại.
Tưới nước cho ruộng cũng không quá khó, chỉ cần đi theo từng luống ruộng là được.
Thẩm Liễu vô cùng thạo việc, nhanh chóng tưới xong gần một nửa ruộng. Thùng nước lắc lư làm ướt gấu áo, nhưng cậu cũng không mấy quan tâm, chỉ tùy tiện vắt một cái rồi lại tiếp tục tưới nước.
Những vì sao treo lơ lửng trên đồng bằng, tiếng côn trùng kêu ríu rít. Ở nơi ánh trăng không chiếu tới, có những đốm sáng khi vàng khi xanh lấp lánh, rồi bỗng dưng vỗ cánh bay đi không để lại dấu vết.
Dù Thẩm Liễu là ca nhi, nhưng lúc nhỏ thường theo cha ra đồng chơi, rất giỏi bắt côn trùng và bướm.
Chẳng bao lâu sau, cậu chạy về cạnh xe bò, thần bí bảo Cố Quân Xuyên đưa tay ra. Huynh ấy nghe lời xòe bàn tay, thấy một con côn trùng nhỏ đậu vào lòng bàn tay mình.
Thẩm Liễu cười nói: “Đom đóm đó, sợ huynh thấy chán nên mang đến cho huynh chơi.”
Tiểu ca nhi nói chuyện cứ như đang dỗ dành An An vậy. Cố Quân Xuyên bật cười, cúi đầu nhìn con côn trùng nhỏ trong tay. Y khép hai tay lại, qua khe hở có thể thấy ánh sáng yếu ớt của con đom đóm.
Thẩm Liễu nghiêng đầu hỏi: “Huynh có thấy không?”
Cố Quân Xuyên duỗi tay ra trước mặt cậu: “Em nhìn thử đi.”
Tiểu ca nhi ngoan ngoãn nghiêng người sang, để lộ một phần cổ trắng ngần.
Hai người đứng rất gần nhau, gần đến mức Cố Quân Xuyên chỉ cần nghiêng nhẹ người qua thôi… là có thể hôn rồi.
Đã thành thân lâu như vậy, An An cũng đã chào đời, nhưng khi Cố Quân Xuyên nhìn Thẩm Liễu, y vẫn không kìm được lòng mà rung động. Cứ như thể ở cạnh cậu, những tháng ngày bình thường nhất cũng trở nên thú vị, và cả những khi khó khăn nhất cũng tràn đầy hy vọng.
Y nuốt nước bọt kiềm chế, chỉ dùng gò má vờ như vô tình cọ vào vành tai Thẩm Liễu: “Thấy không em?”
“Lấp la lấp lánh, vàng rực.” Tiểu ca nhi cười nhìn y, “Vậy huynh cứ chơi đi, ta còn một luống nhỏ nữa là tưới xong rồi.”
Cậu đưa tay chỉ cho y xem, mảnh ruộng nhà mình không lớn, trông chẳng còn lại bao nhiêu.
Gió đêm man mát, mang đến cảm giác vô cùng dễ chịu. Bản thân Cố Quân Xuyên cũng chẳng phát hiện, trên gương mặt bình thản của y là nét dịu dàng tràn đầy như sắp tuôn chảy ra ngoài: “Từ từ thôi không gấp, ta chờ em.”
“Biết rồi ạ.”
Khi trở về, xe bò kẽo kẹt, con bê thong thả bước về nhà.
Thùng nước được chất gọn ở đuôi xe. Hai người dựa vào thùng xe, tâm tình thủ thỉ với nhau.
“Hôm nay ôm An An đi dạo trong sân. Có một con bướm nhỏ đậu trên bàn tay bé xíu của bé, bé cũng không bắt mà chỉ nhìn thôi, ngoan lắm, ngoan vô cùng.”
Cố Quân Xuyên ôm chặt lấy cậu, thở dài nói: “Ngoan ngoãn lương thiện, giống hệt như em vậy.”
Thẩm Liễu dựa vào vai Cố Quân Xuyên, không nhịn được cười: “Tất nhiên rồi, là ta sinh ra mà.”
Nói đông nói tây một hồi, đầu ngón tay tiểu ca nhi khẽ cào vào mép áo, thăm dò hỏi: “Quân Xuyên à… trợ giảng của huynh là người thế nào vậy?”
Cố Quân Xuyên cụp mắt nhìn Thẩm Liễu: “Sao tự dưng lại hỏi đến hắn ta?”
Thẩm Liễu gãi gãi mặt: “Bỗng dưng nghĩ tới thôi, trước đó hắn đã giúp đỡ rất nhiều… ta muốn cảm ơn hắn.”
Tâm trí cậu cũng chỉ quẩn quanh mảnh đất nhỏ trong nhà, làm gì còn thời gian quan tâm đến chuyện khác.
Cố Quân Xuyên bình tĩnh nhướng mày: “Hỏi thay Bảo muội à?”
Thẩm Liễu giật mình thót, hồi lâu không nói nên lời. Cậu cứng đờ ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh mắt đầy ý cười của huynh ấy. Biểu cảm đó rõ ràng là đã biết từ lâu rồi.
Cậu ngồi thẳng dậy: “Huynh, huynh biết từ lúc nào vậy?”
Cố Quân Xuyên đưa tay nhéo gáy cậu: “Biết lâu rồi.”
Cố Tri Hi là muội muội ruột của y, y đã dõi theo nàng nhiều năm như vậy, có dáng vẻ nào của nàng mà y chẳng rõ đâu chứ.
Tiểu cô nương đưa y đến trường tư thục. Mấy ngày nay gặp Quý Chu Dã còn ngại ngùng không dám nói chuyện. Y để ý kỹ, phát hiện dây buộc tóc của nàng cũng đổi mới.
Nghĩ kỹ lại, chắc là hôm Thẩm Liễu sinh An An, lúc Bảo muội đến trường tư thục tìm y đã xảy ra chuyện gì đó. Nhưng y bận chăm sóc phu lang, nên khi nhận ra thì đã muộn.
Tiểu cô nương mới biết yêu, Cố Quân Xuyên không định can thiệp. Hơn nữa dưới sự giám sát của y, cũng không thể xảy ra chuyện gì bất thường.
Ngày tháng vẫn trôi qua bình lặng như nước chảy. Vốn y tưởng đó chỉ là Cố Tri Hi một mình đơn phương, ai ngờ mấy hôm trước Quý Chu Dã là người không thể ngồi yên trước. Đợi đến khi tan học, hắn ấp úng đến tìm y nói chuyện.
Cố Quân Xuyên nhíu chặt mày, siết chặt tay. Vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, y đi theo Quý Chu Dã đến một góc yên tĩnh để nói chuyện rõ ràng với hắn.
Ai mà ngờ chưa nói được hai câu, Quý Chu Dã đã khai hết gốc gác tài sản của gia đình mình.
Quý gia tổng cộng có bốn người, trên hắn có một người anh, đã thành gia lập nghiệp từ sớm, quản lý việc làm ăn trong nhà.
Cha hắn, Quý Sùng Nguyên, tự xưng là thanh cao, trông mong hắn có thể đỗ đạt công danh, nên mới không cho hắn bước vào việc làm ăn sớm. Nhưng hắn thật sự không hợp với việc đọc sách. Qua nhiều năm, cha hắn cũng chấp nhận số phận, năm trước đã giao toàn bộ việc quản lý trường tư thục cho hắn.
Quý Chu Dã nói vô cùng thành khẩn: “Dù ta không quản lý công việc kinh doanh trong gia đình, nhưng mỗi tháng vẫn được chia lợi nhuận, không lo ăn mặc. Đại ca đã thành thân, cháu cũng đã mười ba tuổi. Mẹ ta cũng nói tùy ý ta, chỉ cần ta vui vẻ là được…”
“Ta tuyệt đối không phải hứng thú nhất thời. Ta đã gặp nàng ấy nhiều năm về trước rồi, ngay trước cổng thư viện Hiền Nho, chắc là nàng ấy đến tìm huynh.”
“Chỉ một lần gặp gỡ, nhớ mãi không quên…”
Cố Quân Xuyên nhìn dáng vẻ lắp bắp của hắn, khuôn mặt nghiêm nghị lạnh băng không nói một chữ, răng nghiến chặt.
Thẩm Liễu dựa vào bờ vai rộng của huynh ấy, nhỏ giọng nói: “Vậy huynh nghĩ sao?”
“Chẳng nghĩ gì cả.” Con bê đã quen đường, không cần phải để ý nhiều. Cố Quân Xuyên nhìn con đường phía trước, chậm rãi nói: “Có một số việc phải dựa vào hành động chứ không phải lời nói suông. Nếu hắn thật sự muốn, thì sẽ mời bà mối đến làm đủ tam thư lục lễ. Đến lúc đó rồi nói tiếp.”
Thẩm Liễu cụp mắt nhíu mày, buồn bã nói: “Sao thời gian trôi nhanh thế, Bảo muội cũng đã thành thiếu nữ rồi… Ta không nỡ.”
Cậu cắn cắn môi: “An An cũng không nỡ.”
Cậu lớn lên trong cảnh nghèo khó, suốt ngày bận rộn đi làm thuê, chẳng có mấy bạn bè.
Gả đến Cố gia, Bảo muội là người đầu tiên dẫn cậu đi chơi. Cậu vẫn nhớ như in ánh mặt trời đỏ rực ngày ấy, tiểu cô nương nhét quả ngọt vào tay cậu…
Vốn tưởng tháng ngày sẽ mãi trôi qua như thế, gia đình năm người vui vẻ hòa thuận.
Nhưng Bảo muội đã trưởng thành, sắp lập gia đình rồi.
Cố Quân Xuyên thở dài nói: “Tính tình Bảo muội thẳng thắn, ta sợ muội ấy sẽ chịu ấm ức. Ta đã hỏi thăm về Quý gia rồi, cuộc sống hòa thuận, cha mẹ hiền lành, quả thực là một gia đình tốt.”
“Nếu thật sự gả cho Quý Chu Dã, kiểu gì cũng dưới mắt ta, ta không lo muội ấy bị tủi thân.”
“Đợi An An lớn lên một chút thì cho bé đến trường tư thục đọc sách, thường ngày cũng có thể thường xuyên gặp mặt. Cả nhà chúng ta chẳng qua là đổi chỗ đoàn tụ thôi.”
Cố Quân Xuyên dù không nói rõ, nhưng Thẩm Liễu vẫn nhận ra y mới thật sự là người không nỡ, nếu không cũng sẽ không suy nghĩ chu toàn đến thế này.
Cậu duỗi tay ra nắm chặt bàn tay to của y, lẩm bẩm: “Bảo muội nhà ta ngoan ngoãn xinh đẹp, chỉ có gia đình tốt nhất mới xứng với muội ấy.”
“Đến khi An An lớn thì cho bé đi học võ, xem xem ai dám bắt nạt Bảo muội!”
Thẩm Liễu đúng là ngốc nghếch, chỉ có thể nghĩ đến cách “bảo vệ” đơn giản như vậy.
Cố Quân Xuyên nghe mà bật cười, không nhịn được hôn lên đỉnh đầu tiểu ca nhi.
*
Cơn gió lớn thổi qua núi đồi, ngọn cỏ xanh lá mạ dần ngả sang màu xanh sẫm, rồi chuyển sang sắc vàng.
Sau Tết Trung thu, trời dần trong veo.
Hôm đó là một ngày đẹp trời, gió cũng ấm áp. Cố Quân Xuyên được nghỉ cuối tuần, cả nhà ngồi phơi nắng ngoài sân.
Vào thời tiết này trong năm, sản vật trong núi trù phú, nào nấm, nào măng… Thẩm Liễu và Cố Tri Hi đã bàn bạc với nhau, mấy ngày nữa rảnh rỗi sẽ xách sọt lên núi hái một ít về ăn.
Ánh nắng trải dài khắp mặt đất, vô cùng ấm áp. Bỗng nhiên, bên ngoài có tiếng động, rồi chỉ chốc lát sau tiếng trẻ con vang lên.
“Xuyên ca, Tri Hi tỷ, hì hì, có người tìm nè!”
“Tri Hi tỷ ra đây nhanh đi! Có một vị công tử tuấn tú lắm!”
Cửa lớn nhẹ nhàng mở ra. Một đám trẻ con tụ tập bên ngoài xem náo nhiệt, trên mặt đứa nào đứa nấy đều nở nụ cười rạng rỡ.
Quý Chu Dã và một người phụ nữ mặc lễ phục cài trâm hoa đứng ở cửa. Theo sau là mười mấy người khuân vác, trên vai khiêng sính lễ. Người phụ nữ phất khăn tay, cười nói: “Đây là Cố gia sao? Chuyện vui lớn, chuyện vui lớn đó!”
Theo lý mà nói, nhà trai không cần tự mình đến nạp thái, nhưng Quý Chu Dã vẫn đến. Lúc bốn mắt chạm nhau, gò má của hai người đều hơi ửng hồng.
Hắn vội vàng chỉnh lại vẻ mặt, cúi người làm lễ với Cố Tri Hi: “Dám hỏi cô nương, trưởng bối có ở nhà không? Tiểu sinh đến để cầu hôn.”
Làn gió ấm áp nhẹ nhàng thổi tới, chim nhạn khe khẽ cất tiếng kêu.
Cố Tri Hi đỏ mặt gật đầu, hàng mi nhẹ run.