8. Chương 8: Tào phớ và bánh mè

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què

Chương 8: Tào phớ và bánh mè

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một lúc lâu sau, Cố Quân Xuyên vẫn không nói chuyện. Y không muốn nhắc đến chân mình với người khác, mặc dù đây là vấn đề không thể tránh khỏi. Ánh mắt y hơi tối lại: “Ta không sao, ngươi mau ngủ đi.”
Nhưng Thẩm Liễu lại ngồi dậy, mò mẫm bò đến: “Ta xoa bóp chân cho huynh nhé.”
“Không cần.”
“Ta, ta không chê huynh… Hơn nữa huynh cũng không dơ.”
“Không phải, không phải nói chuyện đó.”
“Ta, ta cũng không dơ.” Thẩm Liễu gấp gáp đến độ nói lắp, “Ta rửa tay rồi, tắm rửa rồi, ta cũng không dơ.”
Chuyện này thì liên quan gì chứ… Cố Quân Xuyên bất đắc dĩ thở dài, đang suy nghĩ nên giải thích thế nào, thì lại nhìn thấy đôi mắt vô cùng đáng thương của Thẩm Liễu trong màn đêm tăm tối.
Yết hầu y khẽ động, đầu ngón tay nắm chặt, siết đến mức khớp xương đau nhức: “Vậy… làm phiền ngươi.”
Y lập tức hối hận ngay khi vừa dứt lời, nhưng tiểu ca nhi đang ngồi quỳ lại như được xá tội, lông mày cong lên, tựa như chú chó con được cho xương mà vểnh cả đôi tai lên.
Trong lòng có chút giận dỗi, Cố Quân Xuyên thắp đèn dầu lên lần nữa, ánh lửa nhỏ như hạt đậu nhẹ nhàng bốc cháy.
Thẩm Liễu bảo nam nhân nằm xuống. Lông mày Cố Quân Xuyên nhíu chặt thành hình chữ “xuyên” (川): “Ngồi xoa đi…”
“Không được đâu.” Thẩm Liễu kéo gối qua, “Nằm lên đây.”
Thấy tiểu ca nhi nghiêm túc, Cố Quân Xuyên hít sâu một hơi rồi thở ra, cuối cùng vẫn nghe lời nằm lên gối.
Thẩm Liễu ngồi ở cuối giường, cậu duỗi tay xắn ống quần của Cố Quân Xuyên lên. Lúc đụng tới chân trái, nam nhân theo bản năng lên tiếng: “Đừng đụng vào.”
Tựa như bị lửa đốt, Thẩm Liễu rụt tay về. Cậu nhìn mắt cá chân không giống nhau lộ ra ngoài ống quần, tâm trạng không khỏi chùng xuống, bàn tay chậm rãi chạm vào đùi phải vẫn còn khỏe mạnh.
Tay cậu không lớn, nhưng lại đủ lực. Cậu nắm tay thành quyền, dùng đốt ngón tay ấn xuống đầu gối của nam nhân, đi xuống dọc theo bắp chân.
Đau quá… Lưng Cố Quân Xuyên căng cứng, mặt sắp vùi vào gối.
Thẩm Liễu nhìn bắp đùi căng chặt của y: “Đau ạ?”
Cố Quân Xuyên lặng lẽ lau mồ hôi lạnh trên cổ: “Không đau.”
Đầu tiên là kéo giãn cơ bắp, rồi xoa bóp cơ bắp căng cứng, đôi tay Thẩm Liễu làm đi làm lại từng chút một, vô cùng nghiêm túc.
Cố Quân Xuyên nương theo ánh đèn mờ nhạt, lặng lẽ liếc qua. Y phát hiện Thẩm Liễu chỉ gầy, mặt mày vẫn khá xinh đẹp, không đổi sắc mặt quay đi, mím môi.
Cố Quân Xuyên giữ chân trái của mình kín như bưng, Thẩm Liễu cũng không dám chạm vào nhiều. Xoa xong đùi phải của y thì cậu thu tay lại.
Cố Quân Xuyên xoay người, cẳng chân nhức mỏi vậy mà lại đỡ hơn nhiều. Tiểu ca nhi bên cạnh đã buồn ngủ đến mức sắp không mở mắt ra nổi. Y vươn tay, bàn tay nắm chặt rồi lại mở ra, chậm rãi đặt lên tấm lưng gầy gò của cậu, cứng đờ vỗ nhẹ: “Mau ngủ đi.”
***
Ánh mặt trời sáng lên, xé rách một góc mây mỏng, để lộ ra sắc vàng rực rỡ.
Gà trong thị trấn gáy hai lần, Thẩm Liễu vẫn chưa tỉnh, nhưng Cố Quân Xuyên đã mở bừng mắt. Y nhìn khuôn mặt nhỏ ngủ say sưa, nghĩ cậu hẳn đã mệt lắm.
Lúc này đang vào hừng đông, sắp đến giờ Mão (5h-7h), Cố Quân Xuyên duỗi tay vỗ nhẹ lên bả vai của tiểu ca nhi: “Tiểu Liễu Nhi, đến giờ dậy rồi.”
Thẩm Liễu mơ mơ màng màng bò dậy, duỗi tay xoa nhẹ đôi mắt.
Bên ngoài vang lên tiếng đập cửa, Cố Tri Hi đã rửa mặt xong từ sớm, nàng sợ Cố Quân Xuyên còn đang ngủ, nhẹ giọng nói: “Ca phu, huynh dậy chưa?”
Đầu óc Thẩm Liễu vẫn còn mơ màng, Cố Quân Xuyên lên tiếng thay cậu: “Dậy rồi.”
Giọng nói vừa thức dậy mang theo chút khàn khàn, khiến người nghe thấy tai mình nóng bừng. Lúc này Thẩm Liễu đã thực sự tỉnh táo lại.
Trên người cậu mặc áo trong, đang định thay quần áo thì nhớ tới Cố Quân Xuyên vẫn còn ở đây, cậu quay qua, ấp úng: “Ta, ta muốn thay quần áo.”
Cố Quân Xuyên hiểu rõ, quay người đi: “Được, ta không nhìn đâu.”
Lúc Thẩm Liễu gả vào nhà không có của hồi môn. Tô gia có lẽ đã biết cậu không thể giả vờ được lâu, dứt khoát chẳng màng gì, chỉ bỏ hai cuộn chiếu vào rương của hồi môn phủ vải đỏ. Ngay cả xiêm y dự phòng của cậu cũng do Triệu Xuân Mai chuẩn bị. Cũng may quần áo thường khô nhanh vào mùa hè, hai bộ y phục thay phiên mặc cũng đủ dùng.
Xiêm y được đặt ở cuối giường, một bộ áo tay ngắn cổ tròn màu xanh hồ nước, được may theo số đo của Tô Thanh Lam. Mặc trên người Thẩm Liễu có vẻ hơi rộng, cậu phải thắt thêm dây quanh eo mới vừa vặn hơn.
Thẩm Liễu bò xuống giường, cài trâm bạc lên tóc, đang định ra ngoài rửa mặt thì phía sau vang lên tiếng nói chậm rãi, trầm ấm của Cố Quân Xuyên: “Lấy tiền trên bàn đi.”
Thẩm Liễu nhìn về phía bàn, ngay cả túi tiền Cố Quân Xuyên cũng đã chuẩn bị sẵn cho cậu. Cậu nhịn không được nở nụ cười: “Cảm ơn.”
Chợ ở trấn Bạch Vân không họp hàng ngày, chủ yếu là vào mùng một và mười lăm hàng tháng. Tiểu thương và người bán hàng rong khắp các con phố, ngõ hẻm đều tụ tập trên bãi đất trống phía đông thị trấn, buôn bán hàng hóa ngay khi mặt trời ló rạng.
Nắng sớm không gắt, sương mù vẫn chưa tan hết.
Đi cả một đường, cái miệng nhỏ của Cố Tri Hi vẫn không ngừng nói: “Hai người ngủ chung với nhau hả? Sao ca phu dậy muộn thế?”
Thẩm Liễu bị hỏi đến mức lỗ tai đỏ bừng, cắn môi mãi mới lắp bắp mở miệng: “Không, không có gì hết, hôm qua đi bộ nhiều nên xoa chân cho huynh ấy.”
Cố Tri Hi ngây ra: “Xoa chân? Cho ca của muội?”
Tiểu ca nhi gật đầu.
Cố Tri Hi không dám tin nhìn Thẩm Liễu, lông mày cũng nhíu chặt lại: “Không tin được, đúng là không thể tin được…”
Tiểu cô nương còn định nói thêm, Thẩm Liễu đã vội nói: “Ta, lát nữa ta mua bánh bột ngô cho muội, muội, muội đừng hỏi nữa.”
Cố Tri Hi cười đến híp cả mắt: “Thêm một chén tào phớ nữa.”
“Được.”
Lúc hai người đến chợ, đã có khá nhiều người. Nhóm thương hộ tụ lại với nhau, xếp thành hàng, tiếng rao to vang lên liên tục, dòng người chen chúc xô đẩy, náo nhiệt vô cùng.
Cứ đi theo dòng người là có thể dạo hết cả chợ.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Liễu tới đây, vô cùng tò mò. Có rất nhiều tiểu cô nương kéo tiểu ca nhi hòa vào dòng người.
Hai người ra ngoài sớm, vẫn chưa ăn sáng. Đi cả một đoạn đường, cả hai đã sớm đói bụng, vừa đến nơi đã đi thẳng đến chỗ bán đồ ăn. Cố Tri Hi đã muốn ăn tào phớ ở chợ từ lâu rồi.
Người bán tào phớ là một bà lão, trên đầu quấn chiếc khăn vải màu xanh lam, chỉ để lộ vầng trán trắng như tuyết. Thấy hai đứa nhỏ bước tới: “Tới ăn tào phớ à?”
“Hai chén ạ, một chén nhiều hành.” Cố Tri Hi nhìn về phía Thẩm Liễu, “Ca phu, hai đồng tiền.”
Thẩm Liễu cười gật đầu, lấy túi tiền ra, rút hai đồng tiền.
Cố Tri Hi liếc mắt một cái đã nhận ra ngay, trợn tròn mắt: “Đây là túi tiền của ca nhỉ? Huynh ấy đưa hết cho huynh à?”
Thẩm Liễu đỏ bừng mặt, vội cất túi tiền vào trong lòng ngực: “Huynh ấy thấy ta không có… nên cho ta mượn, mượn dùng.”
Thật ra cậu cũng biết túi tiền là vật vô cùng riêng tư. Trong thôn bọn họ, có rất nhiều cô nương, tiểu ca nhi thêu túi tiền tặng hán tử như vật đính ước.
Cố Tri Hi nhìn bộ dạng trân quý túi tiền của cậu, nghiêng đầu cười một hồi lâu.
Thẩm Liễu duỗi tay gãi mặt, khẽ nói: “Ăn tào phớ đi.”
Cố Tri Hi không chọc cậu nữa: “Dạ.”
Hai người kéo ghế gấp nhỏ qua. Thẩm Liễu đặt chiếc sọt nhỏ trên lưng xuống đất, rồi tìm một vị trí khuất bên trong ngồi xuống.
Bà lão vén khăn vải voan lên, lấy một cái chén sứ sạch sẽ từ trong sọt ra, rồi dùng tay kia mở nắp thùng gỗ. Trước tiên dùng muỗng múc bớt nước đi, rồi múc một muỗng đậu hũ.
Bên ngoài thùng gỗ bọc một miếng vải bông giữ ấm, đậu hũ vẫn còn nóng hổi.
Đậu hũ nhà làm, đều dùng đậu tươi mới. Đậu hũ vừa mềm vừa trắng, múc vào chén vẫn còn núng nính.
Quan trọng nhất là nước sốt xì dầu. Bà lão mở thùng gỗ ra, mùi thơm nước tương lập tức lan tỏa. Bà múc một muỗng lớn chan lên đậu hũ trắng mềm, nước sốt màu nâu sánh đặc thấm đẫm đậu hũ, rồi rắc hai nắm rau thơm và hành lá cắt nhỏ lên trên, ai thấy cũng thèm chảy nước miếng.
Bên cạnh quầy tào phớ là một gian hàng bán bánh mè ngàn lớp, bên trên rắc đầy mè đen, vỏ giòn ruột mềm. Thẩm Liễu cũng lấy tiền đồng mua hai cái.
Hai người ngồi cùng nhau, trước kia Thẩm Liễu chưa từng ăn món ngon như thế này. Cậu học bộ dạng của Cố Tri Hi, dùng cạnh muỗng cắt đậu hũ ra.
Cậu mở miệng nhẹ nhàng cắn một ngụm, đậu hũ non mềm nhiều nước, kết hợp với nước sốt xì dầu, hương vị đậm đà, ăn ngon vô cùng.
Thẩm Liễu mím môi: “Hay là mua về một ít nhỉ…”
“Bỏ vào chén sẽ bị đổ mất, hơn nữa trong sọt còn phải đựng gà con nữa.” Cố Tri Hi ăn một miếng bánh mè, khuôn mặt nhỏ phồng lên, nói, “Ca tự biết đường đi ăn mà, huynh không cần lo cho ca ấy đâu.”
“Hả… Không phải, ta muốn mua, mua cho mẹ.” Thẩm Liễu vội vàng giải thích.
Cố Tri Hi ngẩng đầu lên, hiểu ý, liếc cậu một cái rồi lại vùi đầu ăn tiếp.
Hai người ăn sáng xong, tiếp tục đi vào trong chợ.
Đồ vật được bày bán rất nhiều, rau củ quả, vải vóc, tơ lụa, hương phấn, phấn má… Lớn có heo con, nhỏ có kim chỉ, muốn gì cũng có.
Thẩm Liễu dừng chân trước một sạp nhỏ không quá bắt mắt.
Người bán là một hán tử trẻ tuổi, khoanh tay ngồi xổm trên mặt đất, thấy có người tới mới đứng dậy: “Khách quan, ghé xem bút lông đi.”
Hán tử chỉ xách một cái sọt, trên sọt đặt một tấm ván gỗ dài, bên trên bày bút lông.
Thẩm Liễu ngồi xổm xuống xem, cậu không thường mua mấy thứ này, chỉ cảm thấy Cố Quân Xuyên hẳn sẽ dùng được.
Cố Tri Hi cũng ngồi xổm xuống bên cạnh cậu, nhỏ giọng nói: “Định mua tặng cho ca hả?”
Thẩm Liễu xấu hổ, miễn cưỡng gật nhẹ đầu.
Hán tử bán bút lông cũng ngồi xổm xuống, lấy bút cho cậu xem: “Đây là bút lông cừu, cái này là bút lông sói. Bút lông sói có hơi cứng một chút, đầu lông sắc hơn, nét bút tinh xảo. Tiểu ca nhi mua cho chính mình dùng, hay là tặng cho người khác?”
“Tặng cho người khác.”
Hán tử trẻ tuổi vừa nghe vậy, vội nhấc tấm ván gỗ dài trên sọt lên, cẩn thận nhìn vào. Trong sọt đựng đầy nhiều loại kiểu dáng khác nhau.
Hắn lấy ra mấy cái: “Tặng cho người khác thì phải có ý nghĩa tốt. Trên cây này khắc hình cây tre, ngụ ý từng bước vươn lên; cây này là tường vân, nghĩa là một bước lên mây. Nếu tiểu ca nhi tặng cho người đọc sách, thì đây đều là những cây có hàm ý tốt.”
Thẩm Liễu lại khẽ lắc đầu: “Còn cái khác không?”
“Vậy thì cái này.” Hán tử lấy thêm một cây từ bên trong ra, “Cao sơn lưu thủy (*), tặng cho tri kỷ. Bút lông màu tím, tử khí đông lai, cũng là điềm lành.”
Thẩm Liễu dùng đầu ngón tay khẽ xoa thân bút: “Bao nhiêu tiền vậy?”
“Mười lăm văn.”
“Mười lăm văn sao… Có thể bớt chút được không?”
“Không giảm được đâu, cây này làm từ lông trên lưng thỏ hoang trong núi, do sư phụ già làm ra, là một cây bút tốt.”
Hán tử lại lấy thêm mấy cây cho Thẩm Liễu nhìn, ngòi bút mềm và cùn, màu lông hỗn tạp, quả thực kém hơn nhiều.
Thấy Thẩm Liễu thực sự muốn mua, nhưng còn đắn đo về giá cả, Cố Tri Hi bèn nói giúp: “Ngài giảm giá chút đi ạ, đôi ta từ xa đến đây. Đây hẳn là đơn hàng đầu tiên của buổi sáng sớm thế này, chúng ta nhường nhau chút, cũng coi như mở hàng may mắn.”