9. Chương 9: Một chiếc nón cói

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què

Chương 9: Một chiếc nón cói

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau một hồi mặc cả, cuối cùng họ chốt giá mười hai văn tiền.
Người đàn ông cẩn thận dùng giấy dầu quấn chặt cây bút lông, rồi dùng cả hai tay trao cho Thẩm Liễu, vừa cười vừa lắc đầu: “Muội muội của ngài thật khéo ăn nói, xin quý khách nhận lấy ạ.”
Thẩm Liễu nhận bút, vô cùng cẩn thận cất vào lòng ngực, nói: “Chúc ông chủ buôn may bán đắt.”
Người đàn ông cười gật đầu: “Nếu dùng tốt, mong ngài quay lại. Cửa hàng của ta ở trong thị trấn, căn nhà thứ hai cạnh cầu Quan Âm, phía phố tây.”
“Được.”
Thẩm Liễu vô cùng vui vẻ, khóe miệng không kìm được cong lên thành nụ cười.
Cố Tri Hi biết cậu không phải người hay biểu lộ cảm xúc, dù rất vui cũng sẽ không quơ chân múa tay như lúc này. Nàng nhìn vành tai ửng hồng của cậu, bỗng nhiên hỏi: “Huynh thích ca ca của muội à?”
“Ừm.”
Vừa trả lời xong, Thẩm Liễu mới giật mình nhận ra mình vừa nói gì, sắc mặt cậu đỏ bừng: “Ta… ý ta là…” Cậu mím môi, không muốn nói trái với lương tâm mình trong chuyện này, “Huynh ấy rất tốt.”
“Ồ ~” Cố Tri Hi kéo dài âm cuối, cười tít mắt, “Huynh mới gặp huynh ấy có hai ngày thôi mà đã biết huynh ấy tốt rồi à?”
Thẩm Liễu cắn môi, nghiêng đầu không nhìn nàng nữa, nhỏ giọng đáp: “Không phải hai ngày.”
Còn chuyện sau đó, cậu kiên quyết không nói thêm lời nào.
Lời nói nửa vời khiến người nghe sốt ruột, Cố Tri Hi bám riết lấy cậu hỏi: “Vậy thì là mấy ngày? Nói cho muội biết đi mà.”
“Này, muội thấy đôi giày thêu hoa trên sập đằng trước này có đẹp không?” Thẩm Liễu cầm lên, “Mua cho mẹ một đôi nhé, ta thấy đế giày của bà ấy đã mòn rồi.”
“Đừng đánh trống lảng nữa chứ.” Cố Tri Hi cười híp mắt, “Ca phu tốt ơi, nói cho muội biết đi, ruột gan muội cồn cào muốn nghe lắm rồi.”
Thẩm Liễu không thể thắng nổi nàng: “Vậy… vậy ta nói cho muội nghe, nhưng muội không được nói cho người khác biết đấy.”
“Không nói đâu, không nói đâu mà.” Cố Tri Hi ôm mặt, thúc giục: “Ca phu nhanh nói cho muội biết đi.”
Thẩm Liễu ấp úng kể lại, cuối cùng còn ngượng ngùng gãi mặt.
“Lúc đó huynh đã nhớ thương huynh ấy rồi sao?”
“Ta… ta không có.” Thẩm Liễu vội giải thích, “Ta không dám.”
Tiểu cô nương cười ha hả: “Vậy thì bây giờ dám rồi đó, nhớ thương một cách quang minh chính đại đi, dù sao cũng là của huynh mà.”
“Muội không biết xấu hổ.” Ngay cả đầu ngón tay của Thẩm Liễu cũng ửng hồng, cậu cầm đôi giày vải đang xem lên, “Muội, muội nhìn xem cái này có được không?”
Cố Tri Hi biết cậu thẹn thùng, không chọc cậu nữa, nàng nghiêm túc nhìn đôi giày vải: “Định mua cho mẹ hả?”
“Ừm.” Thẩm Liễu gật đầu, cậu đến Cố gia, Triệu Xuân Mai đã chăm sóc cậu rất nhiều, ngay cả khi biết cậu không phải Tô Thanh Lam, cũng chưa từng vì vậy mà khắt khe với cậu, ngược lại còn coi cậu như con trai, đối xử với cậu rất tốt.
Cố Tri Hi lại lắc đầu, sợ chủ quán nghe thấy, nàng ghé sát vào Thẩm Liễu nói nhỏ: “Giày trong nhà đều do mẹ tự làm, đế chắc chắn lắm, tốt hơn giày bán ngoài này nhiều. Nếu huynh thực sự muốn mua giày cho mẹ, chi bằng mua chút sợi bông, rồi mua một ít vải, bà ấy chắc chắn sẽ rất vui hơn.”
Thẩm Liễu sờ lại đế giày, cuối cùng vẫn đặt xuống: “Được, ta nghe lời muội.”
Cách đó không xa là một sạp bán vải, chủ quán dựng một chiếc xe gỗ hai bánh nhỏ, xe đỗ trong góc, dùng tảng đá lớn chặn bánh xe để ngăn xe bị trượt. Thùng xe rất lớn, bên trong đựng vải vóc đủ màu, vô cùng bắt mắt dưới ánh mặt trời.
Người vây quanh xem vải không ít. Thẩm Liễu và Cố Tri Hi đi qua, mới phát hiện người bán hàng là một ca nhi, bên cạnh y còn dẫn theo một đứa nhỏ, giữa mày có nốt ruồi son, cũng là một tiểu ca nhi.
Đứa nhỏ trông khoảng bốn năm tuổi, ngoan ngoãn vô cùng, ngồi yên trên một chiếc ghế gấp nhỏ, đung đưa đôi chân mũm mĩm của mình.
Thẩm Liễu vui vẻ nhìn, bước đến ngồi xổm xuống nói chuyện với đứa bé: “Con bao nhiêu tuổi rồi?”
Nhóc con nhìn cậu, rồi nhìn người bán hàng bên cạnh, dùng cánh tay mập mạp như ngó sen che miệng lại: “A phụ không cho con nói chuyện với người lạ, con không thể nói cho người được ạ.”
Thẩm Liễu bị chọc cho cười không ngừng, người bán hàng bên cạnh cũng cười theo, y nhìn về phía Thẩm Liễu: “Quý khách muốn mua loại vải gì ạ?”
Thẩm Liễu đứng lên nhìn vải vóc trên thùng xe, kiểu dáng nào cũng có, đầy đủ vô cùng. Nhưng mặt hàng bán chạy ở chợ chủ yếu vẫn là vải thô, vải bố, hai loại này mặc vào rất thoải mái và giá cũng tương đối rẻ.
Người bán hàng hiểu ý, rút hai cuộn từ trong đống vải ra: “Làm giày nên mua loại vải hỗn hợp này, sợi bông được thêm sợi cứng, vừa bền vừa thoải mái.”
Thẩm Liễu duỗi tay sờ lên mặt vải, thấy dày dặn thoải mái, cậu gọi Cố Tri Hi tới xem: “Bảo muội, muội nhìn xem, cái này thế nào?”
Cố Tri Hi gật đầu, nhìn về phía người bán hàng hỏi: “Còn màu sắc và hoa văn khác không ạ?”
Cuối cùng họ chọn hai kiểu: màu chàm in hoa và màu đỏ dung nham. Người bán hàng đóng gói kỹ càng, bỏ vào sọt nhỏ giúp Thẩm Liễu.
Đang nói chuyện, một người đàn ông cao ráo cường tráng bước ra từ trong đám người, trong tay cầm hai bao giấy dầu.
Đứa bé con ngồi trên ghế gấp dang hai tay ra trước: “Cha ơi! Ôm con một cái!”
“Tay cha dơ, chờ cha lau một chút nhé.”
“Mau lau đi ạ!”
“Được rồi.” Người đàn ông đưa bao giấy cho tiểu ca nhi bán hàng, “Đông người quá, phải đợi nửa ngày mới mua được. Mau nếm thử đi.”
Người bán hàng mở bao giấy dầu ra, bên trong là bánh đường mới nướng, bánh có mùi cháy xém nhẹ, bên trên có một lớp đường chảy. Y cúi đầu cắn một miếng, khen: “Ngọt quá.”
Bé con chờ mãi không được ôm, nhảy xuống khỏi chiếc ghế nhỏ, chạy đến ôm lấy cẳng chân người đàn ông.
Người đàn ông cười khom lưng bế bé con lên, lại gần hôn lên gương mặt nhỏ của nhóc: “Con có nghe lời a phụ không?”
“Có ạ.”
“Ngoan vậy sao?”
“Dạ! Ngoan lắm đó!”
Thẩm Liễu nhìn với ánh mắt ghen tị, thầm nghĩ nếu cậu có con với Cố Quân Xuyên, nam nhân chắc chắn cũng sẽ dịu dàng như vậy.
Đang mải nghĩ ngợi, Cố Tri Hi kéo cổ tay cậu: “Ca phu huynh xem kìa, gà con!”
Đi tiếp về phía trước là khu vực tập trung bán gia súc và gia cầm.
Những chiếc lồng tre chứa đầy gà, vịt, ngỗng. Có mấy con còn chui qua những lỗ tròn trên lồng, vươn cổ kêu quạc quạc.
Nhìn xa hơn một chút, có bán heo con da đen, với cái mông tròn thò ra ngoài kêu ầm ĩ.
Người bán gà con là một ông lão, ngồi trên băng ghế nhỏ. Phía trước ông đặt hai cái giỏ tre tròn lớn, bên trong đựng những chú gà con lông vàng tươi.
Gà con được vệ sinh sạch sẽ, mỗi con đều tràn đầy năng lượng, vỗ cánh ríu rít kêu.
Thẩm Liễu bước đến ngồi xổm xuống, duỗi tay cầm lấy một con nhìn kỹ. Gà con tròn quay đảo mắt, gân cổ lên kêu chíp chíp, hoạt bát vô cùng. Cậu nói: “Ông lão, gà con của ngài được chăm sóc tốt thật.”
“Đúng thế, đúng thế, gà thả vườn chính gốc, đẻ trứng tốt lắm.” Ông lão cũng lấy một con từ trong rổ ra, xách lên cho Thẩm Liễu xem: “Đều là nuôi nửa tháng rồi mới mang ra bán, dễ sống lắm.”
So với gà con mới nở mọc đầy lông tơ, con gà nhỏ này đã mọc ra một ít lông. Thẩm Liễu hỏi: “Bán bao nhiêu tiền ạ?”
“Con lớn ba văn, con nhỏ hơn thì hai văn.”
Thẩm Liễu tính toán số tiền đã chi tiêu hôm nay, rồi nhìn sang Cố Tri Hi: “Muội thấy thế nào?”
Cố Tri Hi cũng hài lòng, gà con lớn nhanh, qua khoảng một tháng là có thể đẻ trứng. Nàng hỏi: “Nếu chúng ta mua nhiều, có thể giảm giá không ạ?”
Ông lão cũng sảng khoái: “Mua nhiều vậy thì tính hai văn mỗi con, ta sẽ cho thêm ngươi một chút bắp.”
Thẩm Liễu gỡ chiếc sọt trên lưng xuống, sợ đi đường xóc nảy sẽ làm gà con bị thương, bèn lót một lớp vải dưới sọt trước.
Hai người cộng lại mua mười hai con gà con, cẩn thận chọn lựa rồi bỏ vào sọt. Mỗi con gà đều tràn đầy năng lượng, vỗ cánh, mổ nhau bằng cái đầu nhỏ đầy lông.
Chiếc sọt tre sau lưng thỉnh thoảng truyền đến tiếng gà con kêu chiêm chiếp, tuy ồn ào nhưng lại không gây phiền lòng. Đồ cũng đã mua gần đủ, hai người chuẩn bị quay về.
Đường từ chợ về nhà không xa không gần, đi chậm thì mất nửa canh giờ. Cũng may hai người vừa nói vừa cười, nên không cảm thấy buồn chán.
Qua giờ Tỵ (9h-11h), mặt trời treo lơ lửng giữa không trung. Hôm nay trời nhiều mây, không nóng lắm.
Đi được hơn nửa đường, chân trời ở phía xa bỗng nhiên lóe lên một luồng sáng, như một thanh kiếm dài chém ngang bầu trời. Ngay sau đó tiếng sấm rền vang, báo hiệu trời sắp mưa.
Cố Tri Hi “Ôi” một tiếng, vội kêu Thẩm Liễu nhanh lên: “Hôm nay trở trời nhanh quá, vừa rồi vẫn còn nắng mà đã sắp mưa rồi.”
Thẩm Liễu không dám trì hoãn, nhưng cũng không dám chạy nhanh, sợ gà con trong sọt bị dọa.
Không bao lâu sau, trời bắt đầu đổ cơn mưa. Ban đầu vẫn chưa lớn lắm, nhưng sau đó thì càng ngày càng nặng hạt, nhanh chóng xối ướt tóc tai và xiêm y của hai người.
Hai người đều không phải kiểu người hay e dè, trước đây đều sẽ đạp lên bùn chạy thẳng một mạch về nhà. Nhưng hiện tại thì không được, gà con trong sọt không chịu được lạnh, bị tạt ướt còn bị gió thổi, e là khó có thể sống sót.
Nhưng ở đoạn đường này, trước không có thôn xóm, sau không có cửa tiệm, ngay cả một mái nhà tranh tránh mưa cũng chẳng có.
Thật sự không còn cách nào, hai người bèn trốn dưới gốc cây đại thụ. Cố Tri Hi lau nước mưa trên mặt, vội kiểm tra miếng vải bông mua cho mẹ. Cũng may bên ngoài bọc một lớp giấy dầu nên bên trong không bị thấm ướt, nàng gói lại kỹ càng cất vào lòng ngực: “Không thể trốn ở đây lâu được, lát nữa có sét đánh thì nguy hiểm lắm.”
Thẩm Liễu vừa đáp lời, vừa khom lưng nhẹ nhàng đặt chiếc sọt nhỏ sau lưng xuống đất.
Sọt không có khăn che, mười mấy con gà con đều bị nước mưa xối ướt, rúc vào nhau gục đầu xuống, buồn bã kêu líu ríu.
Thẩm Liễu duỗi tay sờ xuống dưới sọt, lấy ra miếng khăn vải vốn dùng để lót chân cho gà con. Hiện giờ nó có thể dùng vào việc khác. Cậu ngẩng đầu nhìn về phía Cố Tri Hi: “Bảo muội, giúp ta một chút.”
Cố Tri Hi lập tức hiểu ý cậu, vội ngồi xổm xuống theo, giúp gom gà con lại, kéo khăn vải ra ngoài.
Thẩm Liễu vắt sạch nước, trải khăn vải lên sọt. Nhưng không có gì để cố định, khăn vải dính chút nước nên ở giữa liền trũng xuống.
Cậu mím môi: “Mưa cứ rơi thế này, không biết khi nào mới tạnh. Ta thấy đường về nhà không còn xa nữa, hai ta nhanh chóng chạy về thôi.”
Cố Tri Hi gật đầu: “Vậy muội xách sọt giúp huynh nhé.”
“Không được đâu, hai người xách thì càng lắc lư hơn.” Thẩm Liễu lau mặt, nói: “Ta ôm sọt, muội chạy về nhà trước đi.”
“Vậy sao được, muội chắc chắn không thể bỏ huynh lại được. Nếu ca ca biết, nhất định sẽ trách muội.”
“Ta bảo muội về, huynh ấy còn có thể nói gì muội chứ?”
Cố Tri Hi vẫn lắc đầu: “Chúng ta về cùng nhau đi, trên đường xảy ra chuyện gì, muội cũng có thể phụ giúp một chút.”
Mắt thấy cơn mưa này cũng không thể tạnh được trong một chốc một lát, Thẩm Liễu không thể thắng nổi nàng, đành phải cùng nhau đi tiếp.
Cậu ôm sọt, sợ khăn vải ướt nhẹp dính vào người gà con, nên kẹp một đầu khăn vải vào giữa cánh tay và sọt, đầu kia thì dùng cơ thể kéo căng.
Nhưng dù là thế, đi một đoạn đường vẫn phải dừng dưới tàng cây để vắt nước.
Như thể muốn trút hết trận mưa cuối cùng của mùa hè, mưa to như trút nước, cả bầu trời đều trắng xóa.
Bên tai vang lên tiếng mưa ào ào hỗn loạn, nhìn khắp nơi chỉ thấy một màu nước mưa trắng xóa. Bỗng dưng, một bóng người bước đến từ trong màn mưa mênh mông dày đặc.
Thẩm Liễu nhìn thấy nửa cây gậy chống dưới lớp áo xuất hiện trước tiên, sau đó là những bước chân khập khiễng.
Một bàn tay to với khớp xương rõ ràng vươn ra giữa không trung, tháo chiếc nón cói trên đầu người đó xuống, rồi đội lên đầu Thẩm Liễu.