Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn Lại Mềm Mại thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lý chính đồng ý.
Trần Vọng cũng không hề bất ngờ trước câu trả lời này. Hôm nay, nhân lúc có mặt lý chính mà nêu ra chuyện này chẳng qua là thuận nước đẩy thuyền mà thôi. Thật ra hắn còn có cách khác, nhưng chẳng có gì vững chắc bằng việc để lý chính ra mặt. Chỉ có như vậy mọi người mới biết, những thứ đó trở lại tay Hà Ngọc Liên là hoàn toàn danh chính ngôn thuận.
Trần Vọng và lý chính hẹn nhau hai ngày sau sẽ xử lý xong việc, rồi hắn dẫn Hà Ngọc Liên và Vân Tiểu Yêu rời đi.
Còn thư đoạn thân, không sợ không lấy được.
"Đi theo ta lấy nước." Lời này là nói với Vân Lai Phúc. Nghe vậy, hai cha con vội vàng đi lấy thùng.
Vân Tiểu Yêu và Phương Thúy Trân thì ở lại nhà họ Vân.
Cha con Vân Lai Phúc đều đi cả, cũng không lo họ sẽ gây hại, hơn nữa cho dù hai người đó có ở lại, cũng chẳng dám ngốc đến mức ra tay với mẹ con nàng nữa.
Rời khỏi nhà họ Vân, Hà Ngọc Liên và Trần Vọng đi phía trước. Trong lòng bà có chuyện, chưa về đến nhà, bà đã không nhịn được: "Sao lại nghĩ đến chuyện ấy?"
"Đồ đạc của chúng ta không có lý do gì mà lại nằm trong tay người khác."
Thật ra Hà Ngọc Liên chưa từng nhắc đến chuyện này trước mặt Trần Vọng. Bà là một quả phụ dẫn theo con nhỏ, cuộc sống đã đủ khổ cực rồi. Nhà Trần Thiên Phúc đông người, thế lực mạnh, nếu lão lại nảy sinh ý đồ xấu xa gây hại cho Trần Vọng, bà sẽ không gánh nổi hậu quả đó. Cho nên mấy năm nay bà không đến gần nhà họ Trần là vì không muốn Trần Thiên Phúc nghĩ rằng họ có ý định đoạt lại gia sản.
Nhưng quả phụ dẫn theo con nhỏ, người ta thường nói cửa quả phụ thị phi nhiều. Hà Ngọc Liên cũng chỉ có thể giả vờ giả vịt, biến mình thành một người đàn bà chua ngoa mà ai cũng biết. Chỉ có dữ dằn, bà mới có thể bảo vệ được mình và Trần Vọng.
Những năm qua cũng đều sống như thế. Nhưng hôm nay Trần Vọng nhắc đến chuyện này, khiến trong lòng bà dấy lên hy vọng. Giao gia sản chồng để lại cho người khác không công, dù là kẻ ngốc cũng chẳng cam tâm. Nhưng nay thời thế khác rồi.
"Giờ cho dù đòi lại được cũng vô ích, hơn nữa con lấy nhiều nước như vậy, thân thể con sẽ không chịu nổi đâu."
Hà Ngọc Liên chăm sóc hắn nửa năm, rõ nhất bệnh tình của hắn.
"Con biết mức độ, trước hết đưa cho nhà họ Vân cái đã."
Lần trước hắn dị hóa được lượng nước đủ cho hai người dùng trong hai mươi ngày. Giờ mới qua nửa tháng, lát nữa hắn lại dị hóa thêm ít nữa, là đủ mười gánh nước cho Vân Lai Phúc.
Nhiều nước vậy, nhà hắn đương nhiên không đủ chum để chứa. Nhưng năm nay trong thôn có nhiều người dọn đi, chum nước thì vừa to vừa nặng, không ai mang theo cả đâu. Hà Ngọc Liên bèn lén lút đem vài cái về nhà, giấu trong bếp và trong phòng mình.
Trần Vọng bảo cha con Vân Lai Phúc đợi ngoài sân, còn hắn vào bếp trước, đổ đầy những chum trống rồi mới gọi họ vào nhà.
Vân Lai Phúc thấy nhiều nước như thế, lập tức choáng váng. Sau đó không vui cằn nhằn: "Ai cũng là người trong thôn, ngươi biết ở đâu có nước mà lại không nói cho chúng ta biết?"
Trần Vọng dị hóa xong một chum nước, sắc mặt hơi tái nhợt, nhưng vốn dĩ mặt hắn đã rất nhợt nhạt, cha con Vân Lai Phúc lại chỉ mải nhìn nước nên không hề phát hiện: "Sao ta phải nói cho ngươi? Nếu các ngươi muốn nói ra rằng nhà hắn có nước, Trần Vọng cũng sẽ cho mọi người thấy chum trống rỗng, nói rằng nước đã bị cha con họ lấy hết rồi." Cha con Vân Lai Phúc đương nhiên hiểu điều đó, không dám chọc giận hắn, chỉ cúi đầu múc nước.
Trần Vọng ngồi nghỉ trên chiếc ghế dài, một chum nước đã khiến cơ thể hắn bị ảnh hưởng, nhưng giờ không thể để lộ ra, nếu không Vân Lai Phúc và Vân Phú Quý sẽ xé xác hắn ra mất thôi.
Trần Vọng luôn rất giỏi che giấu bản thân.
***
Chum nước trong nhà cũng không nhỏ, một chum chứa được ba gánh nước, tức là để đủ cho nhà họ Vân cần ít nhất ba chum.
Chum nhà hắn không nhiều vì chỗ ở có hạn. Đặt được mấy cái đã thấy rất chật rồi. Bình thường Trần Vọng cũng chẳng vào bếp, trong nhà chỉ có Hà Ngọc Liên đi lại nên cũng không dễ nhận ra.
Nhưng hôm nay cha con Vân Lai Phúc ra ra vào vào, khác biệt liền lộ rõ.
Cha con họ bận rộn chẳng bao lâu đã mệt như chó, ngồi ngoài cửa thở hổn hển.
Trần Vọng và Hà Ngọc Liên cũng mặc kệ họ. Đợi khi họ gánh nước cuối cùng, Trần Vọng mới bảo gọi Vân Tiểu Yêu tới. Một tay giao gạo, một tay nhận thư đoạn thân.
Lấy được lương thực, Vân Lai Phúc sớm đã quên béng tiểu nhi tử của mình, vui vẻ đồng ý ngay tắp lự.
Qua thêm một khắc nữa, Vân Lai Phúc, Phương Thúy Trân và Vân Tiểu Yêu mới tới. Trên mặt mẹ con họ có chút lo lắng vì họ đã thấy Vân Lai Phúc gánh từng gánh nước về nhà rồi. Vì không đủ chỗ chứa, lão còn lấy cả chum nhà hàng xóm sang nữa.
Thấy họ tới, Hà Ngọc Liên mới đem ba bao gạo đầy ú ụ ra.
Trần Vọng cầm cái ghế con ngồi một bên, nhìn thẳng không chớp mắt. Theo đơn vị quy đổi, hiện nay một đấu là 12 cân, mười đấu tức là 120 cân. Mỗi bao gạo chứa khoảng 40 đến 50 cân, Hà Ngọc Liên đã chia làm ba bao. Ba bao gạo chồng lên nhau, miệng túi được buộc chặt, không đến mức bị đổ ra ngoài. (cân này là theo đơn vị của bên TQ)
Hà Ngọc Liên đưa tay: "Thư đoạn thân."
Vân Lai Phúc cười hề hề, đưa ra rất sảng khoái. Bộ dạng như chó săn đó khiến Hà Ngọc Liên phát tởm. Lấy được thư đoạn thân, bà lập tức đưa cho Trần Vọng.
Trần Vọng đương nhiên chỉ hiểu được một phần nội dung. Chữ phồn thể thời nay khác với chữ giản thể đời sau, hắn là người không học nhiều, không thể nhận ra hết, nhưng đây đúng là thư đoạn thân, có cả tên và dấu tay của Vân Lai Phúc lẫn Vân Tiểu Yêu.
Xác nhận xong, hắn không thèm liếc thêm lần nào nữa mà lạnh lùng nói: "Cút đi."
Một mình Vân Lai Phúc không vác nổi ba bao gạo nặng trịch. Trước đó, lão đã lôi ra chiếc xe cút kít bỏ xó lâu ngày trong nhà, trên đó còn chưa dọn sạch mạng nhện. Vân Lai Phúc chất từng bao lên xe, cố định xong xuôi, lão giống như sợ ai cướp mất, vội vội vàng vàng đẩy xe chạy đi thật nhanh.
Chờ lão đi xa, Trần Vọng mới không nhịn được mà ho khan, "Khụ khụ..."
Hà Ngọc Liên nghe thấy, vội chạy đến sau lưng vỗ giúp hắn thông khí cho dễ thở.
Vân Tiểu Yêu cũng muốn lại gần, nhưng người y bốc mùi, sợ làm Trần Vọng khó chịu nên chỉ dám đứng một bên hỏi: "Sao vậy?"
Trần Vọng vịn tay Hà Ngọc Liên đứng dậy, nói: "Không sao. Trong nhà còn nước, các người đun lên mà dùng đi." Ý hắn là bảo họ tắm rửa giặt giũ cho sạch sẽ.
Vân Tiểu Yêu biết bản thân mình bẩn thỉu, không dám khách sáo. Hà Ngọc Liên biết tình hình của hắn cũng không quá đáng lo, vội gọi mẹ con họ vào bếp, vừa đi vừa nói: "Ta đi nhóm lửa đây, hai người ăn chút gì đã nhé."
Vân Tiểu Yêu nhìn bóng lưng Trần Vọng quay về phòng, cậu không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, rõ ràng vừa nãy hắn còn rất ung dung, sao đột nhiên lại yếu ớt đến vậy?
***
Trong bếp còn hơn nửa chum nước, đủ để hai mẹ con dùng. Hà Ngọc Liên múc phần cháo trắng còn thừa trong nồi ra, lại lấy thêm ít bánh bao đưa cho họ: "Ăn đi."
Tấm lòng của bà khiến Phương Thúy Trân vừa cảm kích vừa bối rối: "Liên muội cứ ngồi đi, chúng ta có nước uống là được rồi."
Hà Ngọc Liên nhét đũa vào tay họ, nói cứng: "Đừng khách sáo nữa. Nếu ngươi không đói thì Tiểu Yêu cũng phải ăn chứ."
Phương Thúy Trân há miệng định nói gì đó, nhưng nhìn dáng vẻ gầy trơ xương của Vân Tiểu Yêu, nàng lại nuốt lời vào trong: "Đa tạ."
Vân Tiểu Yêu thì chẳng nghĩ gì nhiều. Nợ nhiều không sợ, y đã nợ Trần Vọng mười đấu gạo và mười gánh nước, thêm vài bữa ăn nữa cũng chẳng sao. Dù không biết khi nào mới trả nổi.
Trong lúc mẹ con họ ăn cháo, Hà Ngọc Liên nhanh chóng nhóm lửa, đun nước để lát nữa họ tắm rửa.
Ba năm khổ sở đã nếm mùi không có nước, hai người càng không dám phung phí. Nước tắm xong đều được giữ lại để giặt quần áo.
Không biết mẹ con họ đã bao lâu chưa tắm, nước tắm xả ra đen ngòm. Nếu Trần Vọng thấy, chắc sẽ lại nhíu mày mất thôi.
Mẹ con họ chỉ tắm thôi đã mất cả một canh giờ. Đến khi giặt sạch quần áo, trời cũng đã xế chiều rồi. Quần áo được phơi lên cây tre ngoài sân, hôm nay nắng gắt, chắc mặt trời lặn là sẽ khô thôi.
Hai người không có đồ sạch để thay nhưng nhà họ Trần thì có đồ. Phương Thúy Trân và Hà Ngọc Liên vóc người xấp xỉ nhau, mặc đồ của bà là vừa vặn.
Còn Vân Tiểu Yêu thì mặc lại quần áo cũ của Trần Vọng từ vài năm trước. Y không chỉ gầy, mà còn thấp hơn Trần Vọng gần cả cái đầu. Thiếu niên vóc dáng mảnh khảnh, xương cốt chưa phát triển hết, so với Trần Vọng sắp trưởng thành thì y vẫn còn mang nét non nớt.
***
Tắm rửa xong rồi, đến lượt chuyện sắp xếp chỗ ở. Nhà tranh của Hà Ngọc Liên chỉ có hai phòng và một gian bếp, vừa đủ chỗ cho bà và Trần Vọng. Giờ thêm Phương Thúy Trân và Vân Tiểu Yêu, việc sắp xếp chỗ ở thế nào là cả một vấn đề lớn.
Hà Ngọc Liên cũng không giấu giếm, thẳng thừng hỏi Vân Tiểu Yêu: "Tiểu Yêu, thẩm vốn rất ưng ý con, cũng đã nói với Tiểu Vọng rồi, muốn cưới con làm con dâu. Con có đồng ý không?"
"...???!!!" Nghe xong lời này, Vân Tiểu Yêu vừa kinh ngạc vừa ngẩn người, sắc mặt ngơ ngác hẳn.
Phương Thúy Trân phản ứng lại, vội kéo tay Hà Ngọc Liên, rất xấu hổ: "Sao muội lại ăn nói không suy nghĩ vậy?"
"Ôi trời, tỷ tỷ tốt của ta ơi, nói xa thì chúng ta thân nhau, biết rõ tính nết nhau; nói gần thì hai đứa nó cũng coi như thanh mai trúc mã. Tỷ giúp nó quyết định đi, có chịu về nhà ta làm dâu không?"
Nói về Trần Vọng, Phương Thúy Trân không hiểu nhiều nhưng trong lúc then chốt thế này còn lấy ra từng ấy lương thực cứu Vân Tiểu Yêu, có thể thấy là người có tình nghĩa. Để Tiểu Yêu gả cho người như thế, Phương Thúy Trân cũng chẳng phản đối gì, có điều Trần Vọng chưa từng tỏ thái độ, sợ là Liên muội chỉ đơn phương muốn vậy, "Ta thấy muội đừng lo chuyện bao đồng nữa. Tiểu Vọng là đứa tốt như thế, thiếu gì cô nương thích chứ."
Hà Ngọc Liên cũng biết mình vội vàng quá, bèn thuận theo lời bà mà rút lại: "Ta chỉ thấy Tiểu Yêu ngoan thôi."
Vân Tiểu Yêu vẫn còn ngơ ngẩn.
Phương Thúy Trân nói: "Ta biết muội lo lắng cho chúng ta, ta hiểu lòng muội. Trước đó ta với Tiểu Yêu cũng đã bàn bạc rồi, Phú Sinh trước khi đi có nói sẽ đến phía nam, ta với Tiểu Yêu định men theo đường đó mà tìm. Nếu không gặp được nó, trong lòng ta thật sự không yên."
Hà Ngọc Liên cũng biết, đại cô nương nhà họ Vân, con cái là máu thịt rơi ra từ người mẹ, huống chi cùng là phụ nữ, bà càng hiểu rõ tấm lòng của Phương Thúy Trân: "Mấy hôm trước Tiểu Vọng cũng có nhắc đến chuyện đó, nó cũng nói sẽ đi, chỉ là không rõ định đi đâu."
Phương Thúy Trân tuy yếu đuối nhưng không ngốc. Họ rời khỏi thôn Thanh Khê là do bất đắc dĩ, còn nhà họ Trần ở đây lại có nước, có gạo, nay gia sản cũng sắp lấy lại mà giờ còn nói muốn đi. Rõ ràng là Trần Vọng biết trong thời gian ngắn thôn Thanh Khê sẽ không có mưa.