Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn Lại Mềm Mại
Đề Nghị Hôn Nhân Bất Ngờ
Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn Lại Mềm Mại thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần Vọng ngủ một giấc đến tối muộn mới tỉnh. Hắn không phải tự nhiên thức giấc, mà vì bị tiếng sột soạt làm phiền.
Trần Vọng ngủ không sâu giấc, đó là thói quen hình thành từ thời mạt thế, luôn trong trạng thái cảnh giác cao độ, chỉ cần một chút tiếng động là có thể tỉnh giấc ngay lập tức. Chỉ là nửa năm nay sống an ổn ở dị thế, hắn mới có chút lơ là cảnh giác.
Trần Vọng nhìn sang, dưới ánh nến chập chờn, thấy một bóng người đang quay lưng về phía hắn, trải chiếu xuống đất. Bộ bàn ghế vốn đặt giữa phòng đã được dời hết vào góc.
"… Hắn ngủ say đến mức nào rồi vậy?"
Bóng lưng kia rất dễ nhận ra, Trần Vọng liếc mắt một cái đã biết là ai: "Ngươi đang làm gì đó?"
Vừa nghe tiếng hắn, Vân Tiểu Yêu đang trải giường liền quay người lại: "Ngươi tỉnh rồi à."
Trần Vọng ngủ cả buổi chiều, giờ tinh thần đã tốt hơn, chống tay ngồi dậy. Hắn liếc nhìn chiếu dưới đất, trải quá đơn sơ, chỉ vỏn vẹn một tấm chiếu. Nhà bọn họ không có chăn đệm dư thừa, muốn lấy một tấm trải xuống đất cho y nằm cũng không có.
"Ngươi định ngủ ở đây sao?"
"Ừm, ta thấy ngươi không khỏe, nghĩ rằng ngủ ở đây sẽ tiện chăm sóc hơn."
Trần Vọng trầm mặc, nhắc nhở y: "Ta là nam nhân đó."
Vân Tiểu Yêu tính tình nhút nhát, hay suy nghĩ nhiều, nhưng chỉ đối với Trần Vọng là có chút can đảm hơn, dám cãi lại: "Ta hỏi thẩm rồi, thẩm cũng đồng ý rồi."
"..." Nương hắn sao có thể không đồng ý? Bà ấy còn mong được uống trà ra mắt con dâu nữa kìa. "Thế ngươi không sợ sao?"
Vân Tiểu Yêu lắc đầu: "Chờ khi chuyện của ngươi xong xuôi, ta và nương sẽ rời khỏi đây, sẽ không ai biết cả."
Dù có biết cũng chẳng sao.
Trần Vọng hiểu ý y nên không nói gì thêm. Thật ra thì, Trần Vọng không có khái niệm rõ ràng gì về ca nhi, trong mắt hắn, đó hoàn toàn là người cùng giới tính, nếu bắt Vân Tiểu Yêu ngủ chung phòng với Hà Ngọc Liên và những người khác thì hắn lại thấy không hợp lẽ.
Hắn nhướng cằm: "Đất cứng như vậy, ngươi ngủ được không?"
Trần Vọng hỏi chỉ vì tò mò, nhưng Vân Tiểu Yêu lại hiểu lầm. Trong mắt y, Trần Vọng là người luôn nghĩ cho người khác, lòng dạ lương thiện: "Ta cũng ngủ trên giường sao? Như thế không ổn lắm."
"..." Trần Vọng sửng sốt, rồi chợt hiểu ra, bật cười khẽ: "Ngươi nghĩ hay thật đấy chứ."
Bị hắn nói vậy, Vân Tiểu Yêu biết mình đã nghĩ quá xa, mặt lộ vẻ lúng túng: "Ta... ta không có nghĩ gì nhiều đâu."
Trần Vọng lại thấy bất đắc dĩ, đứa nhỏ này bị hành hạ bao năm, toàn thân đều là sự mẫn cảm: "Không phải mắng ngươi, chỉ hỏi có cần trải thêm đệm không thôi." Vân Tiểu Yêu vội nói: "Không cần đâu, ta quen ngủ vậy rồi." Ý trong lời y quá rõ ràng, Trần Vọng lại im lặng.
Vân Tiểu Yêu thấy hắn không trách mình thì lại vui lên, chuẩn bị nằm xuống thì nghe Trần Vọng nói: "Ngươi chăm sóc ta vậy à? Ta còn chưa ăn gì đâu."
"Được, ta đi lấy." Vân Tiểu Yêu không than vãn, cầm giá nến đi nhà bếp lấy đồ ăn.
Trước khi mọi người về phòng nghỉ, Hà Ngọc Liên đã dặn Vân Tiểu Yêu, nói rằng có thể nửa đêm Trần Vọng sẽ tỉnh giấc, nếu vậy thì lấy đồ ăn cho hắn, thức ăn vẫn còn được hâm nóng trong nồi, hiển nhiên là đã quen chăm sóc hắn như thế.
Trần Vọng nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của y, bất chợt nhếch mép cười, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ mặt bình thường.
Y vừa đi, trong phòng liền tối om, chỉ có ánh trăng chiếu vào qua cửa sổ và cửa ra vào đang mở, chiếu sáng một góc nhỏ, Trần Vọng chìm trong bóng tối, nhưng hắn đã quen sống với bóng đêm từ lâu.
Vân Tiểu Yêu đi nhanh về nhanh, xách giỏ mang cháo trắng và bánh bao đến.
Thôn Thanh Khê đã chẳng tìm ra được cọng rau dại nào, nếu không thì còn có thể nấu cháo rau, giờ chỉ có thể ăn vậy. Trần Vọng cũng không chê, cuộc sống thời mạt thế cũng chẳng khá hơn những năm đói kém. Bánh bao và cháo đều có nhiệt độ vừa ăn, Trần Vọng ăn rất nhanh, Vân Tiểu Yêu vừa quay người đi, nửa bát cháo đã không còn.
Y rõ ràng không nghe thấy tiếng động gì, chớp mắt đã thấy hết, sợ hắn bị nghẹn, nhỏ giọng nhắc: "Ngươi ăn chậm một chút thôi."
Trần Vọng không để ý đến y. Hắn rất nhanh đã ăn hết một bát cháo lớn cùng ba chiếc bánh bao, rồi đẩy cái bát không sang một bên: "Lại múc thêm bát nữa."
"Ồ." Vân Tiểu Yêu tuy ngạc nhiên trước khẩu phần ăn của hắn, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi lấy thêm.
Chờ y quay lại, trong tay Trần Vọng đã chỉ còn lại một miếng bánh bao cuối cùng. Chỉ chốc lát sau, Trần Vọng lại ăn hết một bát cháo loãng mềm nhừ. Mà lúc này, cả hai chiếc bát đều đã trống trơn.
"..."
Vân Tiểu Yêu mím môi, y nhớ rõ trong bát có tổng cộng sáu chiếc bánh bao. Nếu là trước kia, sáu chiếc bánh bao này đủ cho y ăn suốt sáu ngày.
Trần Vọng súc miệng xong, chỉ tay vào chỗ bên cạnh: "Ngồi đi."
"Không ngủ sao?"
Trần Vọng có chút cạn lời.
Rõ ràng Vân Tiểu Yêu cũng nhận ra mình nói lời thừa thãi. Trần Vọng đâu phải lợn, vừa mới tỉnh giấc, ăn no rồi lại ngủ ngay sao?
Lúc này, hai người ngồi bên chiếc bàn đã được dời vào góc. Trần Vọng hỏi y: "Ngươi vẫn định rời khỏi thôn Thanh Khê?"
"Ừm, ban đầu ta và nương đã bàn bạc xong xuôi, chuẩn bị đi về phía Nam tìm tỷ tỷ." Việc Vân Tiểu Yêu còn một người tỷ tỷ Trần Vọng biết, chỉ là không có ấn tượng gì về Vân Phú Sinh. Đã muốn rời đi thì cần có lộ phí, Trần Vọng suy nghĩ rồi đứng dậy đi đến giường, đưa tay lục lọi dưới gối, móc ra hai tờ giấy, vốn đã được gấp gọn, giờ hắn mở từng tờ ra, đưa cho Vân Tiểu Yêu: "Tờ này là thư đoạn thân, ngươi giữ lấy, còn đây là giấy nợ do Vân Lai Phúc ký tại y quán, ngày mai ngươi đến y quán nói rõ tình hình, nhờ đại phu phái người đi đòi nợ, những gì đòi được thì tự ngươi giữ lấy, đổi thành tiền hay mang theo người thì tùy ngươi."
Việc Trần Vọng đưa thư đoạn thân cho mình, Vân Tiểu Yêu không lấy làm lạ, vì Trần Vọng giúp y vốn không phải muốn đòi hỏi gì. Nhưng ngay cả giấy nợ cũng đưa thì đúng là quá lỗ vốn. Cuối cùng Trần Vọng chẳng được gì ngoài một lời cảm ơn. Vân Tiểu Yêu cảm thấy áy náy và bất an. Tính cách của y đã hình thành suốt mười bảy năm, nhất thời rất khó thay đổi, y sợ mang nợ người khác, mà món nợ đối với Trần Vọng, y thật sự không biết phải trả thế nào cho phải.
Vì vậy y giằng co rất lâu, cuối cùng ngẩng đầu, nghiêm túc hỏi: "Ngươi có muốn cân nhắc chuyện thành thân với ta không?"
Trần Vọng bị câu nói thẳng thừng này làm cho choáng váng: "Cái gì cơ?"
"Ba trăm mấy văn tiền đó không mua được những thứ ghi trong giấy nợ, ta chỉ có thể xem đây như là đền đáp ơn cứu mạng của ngươi, nhưng cái gì ngươi cũng không cần, vậy thì quá lỗ vốn."
Trần Vọng nhìn đứa nhóc ăn nói ngây ngô này. Đúng là còn nhỏ thật, Trần Vọng thực tế đã hai mươi lăm tuổi, trong mắt hắn, Vân Tiểu Yêu mười bảy tuổi chẳng qua là một đứa ranh con còn chưa lớn hết. Cùng lắm thì có chút đáng thương.
Nhưng một người như vậy, rõ ràng nhát gan như chuột, sao lại có thể nói ra những câu khiến người nghe phải giật mình? Chẳng lẽ nguyên chủ có gương mặt dễ khiến người ta tin tưởng? Không đúng, hắn từng soi mặt qua gương nước, mặt nguyên chủ không phải giống hắn hoàn toàn thì cũng giống đến tám phần. Hắn rõ ràng là kiểu mặt hung thần ác sát khiến người khác sợ. Nhưng nét mặt của nhóc con lại cho thấy đó là lời thật lòng.
Trần Vọng bỗng đưa tay ra, ngón cái và ngón trỏ kẹp lấy chiếc cằm gầy guộc của Vân Tiểu Yêu, nâng lên, xoay qua xoay lại, rồi lạnh lùng và vô tình nói: "Tự tiến cử thì cũng phải có chút vốn liếng chứ."
Vân Tiểu Yêu bị hắn bóp cằm liền nhíu mày. Trẻ con phải biết nhận ra thiếu sót của mình thì mới có thể trưởng thành hơn, Trần Vọng cảm thấy mình làm vậy là đúng, hài lòng buông tay ra: "Đi rửa bát rồi ngủ đi."
Vân Tiểu Yêu bưng bát không ra ngoài, rửa sạch rồi mới chợt nhận ra. Trần Vọng vừa rồi đang trêu chọc y.