Chương 13: Đòi nợ

Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn Lại Mềm Mại thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vân Tiểu Yêu luôn tự biết mình không phải là người có dung mạo kém cỏi. Hai năm trước, hai người bạn thân của y từng khen y thanh tú, là một ca nhi vừa nhìn đã thấy ưa nhìn.
Mặc dù mỗi năm chỉ gặp Trần Vọng vài lần, nhưng cũng coi như có quen biết. Trần Vọng trêu y như vậy, nhất định là vì thấy y bây giờ gầy quá, mặt mũi thay đổi cả rồi.
Cũng đúng, y giờ đã gầy chỉ còn da bọc xương, không khiến Trần Vọng sợ khiếp vía đã là may mắn lắm rồi.
Sau khi nghĩ thông suốt, Vân Tiểu Yêu không bận tâm nữa, dọn dẹp bát đũa gọn gàng, lau sạch tay, cầm chiếc đèn dầu ra khỏi bếp, đóng cửa lại rồi trở về phòng. Ánh nến dần lan tỏa khắp gian phòng, Trần Vọng đang ngồi đó cũng dần hiện rõ mồn một.
Vân Tiểu Yêu đặt đèn dầu lên bàn, liếc nhìn Trần Vọng: "Ta đi ngủ đây."
Trần Vọng nói: "Lấy chăn trên giường ta xuống mà trải."
"Không cần..."
Lời từ chối còn chưa dứt, Trần Vọng đã cắt ngang một cách dứt khoát: "Hay là muốn ta trải giùm?"
Vân Tiểu Yêu đâu dám làm phiền hắn động tay, bèn để lại chăn bông mà Hà Ngọc Liên đưa cho Trần Vọng, rồi ôm lấy chăn của Trần Vọng trải ra. Chiếc chăn to, đủ để một nửa lót dưới, một nửa đắp lên. Y gầy, chiếc chăn này đủ để quấn kín thân thể.
Trần Vọng lặng lẽ nhìn y loay hoay, thấy y tự cuộn mình như một cái kén tằm, chỉ lộ ra cái đầu đặt trên gối bã đậu.
Vân Tiểu Yêu vừa nằm xuống chưa bao lâu, cơn buồn ngủ đã ập đến, chẳng mấy chốc mí mắt đã bắt đầu sụp xuống. Trần Vọng thấy y hoàn toàn không hề đề phòng, cũng hơi kinh ngạc vì sự vô tâm của y.
"Trước khi ngủ nhớ thổi tắt nến, còn nữa đừng giẫm lên ta."
Trần Vọng cười khẩy khẽ một tiếng: "Vậy thì ngươi ra ngoài ngủ đi."
Vân Tiểu Yêu chẳng thèm để tâm, lẩm bẩm: "Ta ngủ đây." Nói ngủ là ngủ ngay lập tức.
"..." Xem ra đúng là tinh hoa mê dược hóa thành người rồi.
Căn phòng này không lớn, sau khi trải đệm cho Vân Tiểu Yêu xong, căn phòng chỉ còn lại một lối đi hẹp, mà bàn lại đặt đối diện ngay chỗ nằm, đầu Vân Tiểu Yêu cũng nằm về phía ấy.
Trần Vọng tận dụng lợi thế này, cúi đầu nhìn Vân Tiểu Yêu. Chỉ trong chốc lát đã chìm vào giấc ngủ say, hơi thở đều đặn và nhẹ nhàng. Trần Vọng thấy y ngủ say yên ổn, lúc này mới cầm đèn dầu rời khỏi phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
***
Vân Tiểu Yêu tỉnh dậy vẫn còn cảm giác mơ màng, nửa tỉnh nửa mê. Không vì lý do nào khác, mà bởi giấc ngủ này thực sự quá đỗi thoải mái.
Từ khi y có ký ức đến nay, y chưa từng được ngủ trên chiếc giường nào êm ái đến thế. Rồi cúi đầu nhìn, phát hiện mình đang quấn trong chăn của Trần Vọng, bị quấn chặt như một chiếc bánh chưng.
Y vội vươn đầu nhìn về phía giường ngủ, chỉ thấy tay Trần Vọng thõng xuống mép giường, còn Trần Vọng thì vẫn chưa tỉnh giấc.
Y thở phào nhẹ nhõm một hơi, cẩn thận chui ra khỏi chăn, đứng dậy vỗ vỗ, gấp lại chăn, thu dọn chiếu xong mới bước đến bên giường.
Hà Ngọc Liên chỉ nói thân thể Trần Vọng không được khỏe, không nói rõ bệnh gì, mà hôm qua y thấy hắn nằm suốt cả buổi chiều, nhưng ăn uống vẫn bình thường, cũng chẳng thấy có vấn đề gì bất thường.
Lúc này, thận trọng vẫn là hơn cả. Vân Tiểu Yêu cúi đầu nhìn Trần Vọng. Trần Vọng vẫn đang ngủ, lồng ngực khẽ phập phồng.
Mấy ngày nay tiếp xúc gần gũi, y đã nhìn ra Trần Vọng có dung mạo tuấn tú. Vẻ tuấn tú của Trần Vọng không hề mang lại cảm giác áp bức, trông không sắc bén, ngược lại còn khiến người ta cảm thấy ấm áp. Nếu không phải vì hắn lúc nào cũng lạnh lùng và ít nói, ắt hẳn sẽ rất được các cô nương và ca nhi yêu thích.
Vân Tiểu Yêu đưa mu bàn tay phải đặt lên trán Trần Vọng, rồi so sánh với trán mình, may mà không bị sốt, vậy chắc không phải bệnh cảm mạo phong hàn gì nặng. Thấy hắn không sốt, Vân Tiểu Yêu yên tâm phần nào, đắp lại chăn cho Trần Vọng một cách cẩn thận, rồi xoay người bước ra ngoài.
Khi y ra đến ngoài, Hà Ngọc Liên và Phương Thúy Trân cũng đã thức dậy. Chắc hẳn họ đã dậy sớm hơn, lúc này trong bếp đã có mùi khói bếp lan tỏa.
"Tiểu Yêu dậy rồi à." Hà Ngọc Liên thấy y đầu tiên, chào một tiếng.
"Thẩm dậy sớm quá."
Hà Ngọc Liên mỉm cười đáp lời, rồi hỏi tiếp: "Tiểu Vọng vẫn chưa dậy sao?"
Vân Tiểu Yêu lắc đầu: "Vẫn đang ngủ, con sờ thử không thấy sốt, chắc không sao đâu ạ."
Hà Ngọc Liên nói: "Làm phiền con rồi, Tiểu Yêu. Bệnh của nó cũng không có gì nghiêm trọng, chỉ là mỗi lần phát bệnh thì nó lại nằm bẹp trên giường, cứ để nó nghỉ ngơi thêm là được."
Phương Thúy Trân nghe vậy liền hỏi: "Bệnh gì vậy? Đã đi khám chưa?"
Hà Ngọc Liên đáp: "Khám rồi, đại phu cũng không tìm ra nguyên nhân rõ ràng, may mà không nguy hiểm đến tính mạng."
Phương Thúy Trân nói: "Vẫn nên tìm một vị đại phu giỏi hơn xem thử."
Hà Ngọc Liên mỉm cười: "Ta cũng đang tính thế đây. Tiểu Yêu, con đi rửa mặt đi, sắp có bữa sáng rồi, hôm nay ăn cháo đường đỏ đấy."
Vân Tiểu Yêu gật đầu. Nếu là trước đây, y sẽ tiếc nước đến mức không dám dùng để rửa mặt, nhưng nếu không rửa, Trần Vọng nhất định sẽ thấy y không sạch sẽ, nhếch nhác, càng không muốn cưới y làm vợ. Nghĩ tới chuyện này, Vân Tiểu Yêu lại cảm thấy khó xử.
Nếu Trần Vọng chịu thành thân với y, vậy y phải làm sao để đi tìm đại tỷ của mình?
***
Hôm nay, Vân Tiểu Yêu có một việc cần làm. Y phải đến y quán tìm vị lão đại phu, nhờ ông cho người đi đòi nợ từ Vân Lai Phúc. Việc này một mình y cũng đủ, không cần gọi theo Phương Thúy Trân và Hà Ngọc Liên nữa, chỉ nói một tiếng rồi cầm theo giấy nợ mà đi ra ngoài.
Dù mới vào đầu hạ, nhưng trời ngày càng trở nên nóng bức. Khi Vân Tiểu Yêu ra cửa, Hà Ngọc Liên đưa y một chiếc nón lá để che nắng, nhưng khi tới huyện thành, y vẫn mồ hôi nhễ nhại.
Vừa đi về hướng y quán, y vừa dùng tay áo lau mồ hôi trên mặt. Y quán vẫn vắng tanh như mọi khi.
Vân Tiểu Yêu bước vào, đưa mắt nhìn quanh một lượt, thấy tiểu dược đồng từng chăm sóc y đang đứng trước tủ thuốc.
"Lâm tiểu ca." Hai người cũng coi như quen biết nhau, trước khi Vân Tiểu Yêu rời đi cũng đã hỏi tên nhau rồi.
Tiểu dược đồng họ Lâm nghe tiếng, quay đầu nhìn thấy là y, bèn cười nói: "Sao ngươi lại đến đây?"
"Sư phụ của ngươi có ở đây không? Ta đến tìm ông ấy."
"Có chứ." Tiểu dược đồng tưởng y bị bệnh trở lại, "Vết thương vẫn còn đau sao?"
"Hết đau rồi, ta đến vì chuyện của cha ta."
Tiểu dược đồng nghe vậy, liền đi vào trong gọi vị lão đại phu ra. Lão đại phu vừa thấy Vân Tiểu Yêu liền hỏi ngay: "Cha ngươi bỏ trốn rồi sao?"
Dù nghe có vẻ hoang đường, nhưng vị lão đại phu lại đoán trúng tim đen. Nếu Vân Lai Phúc không cần ruộng đất nhà cửa thì thực sự có thể bỏ đi thật.
Vân Tiểu Yêu lắc đầu, kể lại chuyện Vân Lai Phúc đã nhận lương thực của họ, rồi lấy giấy nợ ra đưa cho ông: "Lần này ta đến là muốn nhờ ngài cho hai người theo ta đi đòi nợ ạ."
Lão đại phu nghe xong liền hiểu ý ngay: "Chuyện này dễ thôi mà." Nói rồi, ông quay sang dược đồng họ Lâm, "Gọi cả sư đệ của ngươi đi cùng với Vân Tiểu Yêu."
"Đa tạ ngài."
Lão đại phu vốn định hỏi, nếu bên kia không thiếu số lương thực đó thì có thể bán lại cho y quán hay không, nhưng nghĩ đến chuyện hạn hán kéo dài ba năm, vùng Thanh Hà chẳng ai dư dả, ông đành thôi không hỏi nữa.
Sư đệ của tiểu dược đồng họ Lâm, dù tuổi còn nhỏ nhưng người cao to vạm vỡ, trông rất giống một vị tiêu sư của tiêu cục.