Kế hoạch lên đường và bí mật bên suối

Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn Lại Mềm Mại

Kế hoạch lên đường và bí mật bên suối

Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn Lại Mềm Mại thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đợi Vân Tiểu Yêu hết tê chân, hai người mới quay trở về. Về đến căn nhà tranh, bữa tối đã dọn sẵn, là một bát mì trứng trong nước canh loãng. Mì được tự tay nhào nặn, sợi dai và đàn hồi, dù chỉ là canh trong nhưng vẫn có hương vị đặc trưng rất ngon.
Mấy hôm liền chỉ ăn cháo với màn thầu khiến Vân Tiểu Yêu thèm thuồng đủ thứ, giờ được đổi món nên y ăn rất ngon miệng. Y húp mì sì sụp, ăn một cách say sưa.
Trên bàn ăn, Hà Ngọc Liên và Trần Vọng bàn bạc về chuyện rời đi: "Khi nào chúng ta sẽ lên đường?"
"Sáng mai sẽ đi."
Lần này Hà Ngọc Liên không còn than phiền Trần Vọng vội vàng nữa, dù sao khế đất cũng đã lấy lại được, Trần Thiên Phúc cũng đã xin lỗi, trong người lại còn năm lượng bạc. Giờ Trần Vọng có nói đi ngay tối nay bà cũng sẽ đồng ý. Bà hỏi: "Trân tỷ và Tiểu Yêu có đi cùng chúng ta không?"
Phương Thúy Trân gật đầu: "Được, mai chúng ta sẽ cùng đi. Hai người định đi đâu?"
"Về phía nam." Trần Vọng liếc nhìn Vân Tiểu Yêu đang chăm chú ăn mì ở đối diện rồi nói: "Ta có một đề nghị này, e rằng hai người cũng chưa thể tìm được Phú Sinh tỷ ngay. Hay là cứ đi cùng chúng ta, đợi khi mọi chuyện ổn định rồi hãy tính tiếp chuyện tìm người."
Đề nghị này rất hợp lý. Nói thẳng ra, dù không tìm được Vân Phú Sinh, hai người họ cũng không đến nỗi không có nơi nương tựa, lại có thể cùng mẹ con Hà Ngọc Liên chăm sóc lẫn nhau.
Phương Thúy Trân và con trai chưa kịp lên tiếng, Hà Ngọc Liên đã nhanh chóng đáp lời: "Ta thấy ý này rất hay, Trân tỷ cứ làm theo vậy đi."
Bà coi như đã thay Phương Thúy Trân đưa ra quyết định. Phương Thúy Trân suy nghĩ kỹ càng, cũng thấy Trần Vọng nói có lý. Chuyện tìm Phú Sinh không thể vội vàng, muốn tìm được cũng phải xem vận may. May mắn thì hai ba tháng, xui xẻo thì hai ba năm cũng chưa chắc đã tìm thấy.
Bản thân nàng và Vân Tiểu Yêu, một người phụ nữ, một ca nhi, ra ngoài đường sẽ gặp đủ điều bất tiện, nếu gặp phải kẻ xấu thì không biết sẽ khốn khổ đến mức nào. Nàng nói: "Vậy thì làm phiền các ngươi rồi."
Trần Vọng liếc nhìn ai đó, mỉm cười hiền hòa: "Chuyện nhỏ thôi, không đáng kể gì."
Vân Tiểu Yêu đã lâu không được ăn mì, ăn hết một bát lại múc thêm một bát nhỏ nữa. Y tập trung ăn uống, cứ như thể hoàn toàn không nghe thấy những gì họ nói. Nhưng sau khi ăn xong, rửa mặt rồi về phòng, y mới nói với Trần Vọng: "Ngươi yên tâm, chuyện của ngươi ta sẽ giữ kín, tuyệt đối không để người thứ ba nào biết."
Trần Vọng ngẩn ra một lúc mới hiểu ý, hỏi lại: "Ngươi nghĩ ta không yên tâm về ngươi sao?"
Vân Tiểu Yêu không trả lời nhưng nét mặt y đã nói lên tất cả.
Trần Vọng gật đầu, sau đó trách y: "Ta có lòng tốt giữ các ngươi lại, vậy mà ngươi lại xuyên tạc, vu oan cho ta. Vân Tiểu Yêu, ngươi đối xử với ân nhân cứu mạng như thế sao?"
"Ngươi không chịu thành thân với ta, chẳng phải là không muốn có bất kỳ dính líu nào sao?"
"Cũng không cần lấy thân báo đáp đâu."
Vân Tiểu Yêu thành thật đề nghị: "Nếu vậy thì ngươi trả lại tiền cho ta đi."
"Vật đã tặng đi rồi thì không có chuyện đòi lại."
"Ngươi..."
Vân Tiểu Yêu không cãi lại được hắn, dứt khoát không nói thêm lời nào, lăn một cái rồi chui vào chăn nằm xuống, nhanh chóng cuộn mình thành một cái kén, chỉ chừa lại mũi và mắt.
Trần Vọng ngồi ở mép giường nhìn y, vẫn bình thản nói: "Đừng có mà ngạt thở chết đấy."
Vân Tiểu Yêu không dám chọc tức hắn, bèn né tránh bằng cách quay lưng lại.
Tiếng cười trầm thấp của Trần Vọng vang lên trong phòng: "Đã biết giận rồi cơ à?"
Nghe hắn nói vậy, Vân Tiểu Yêu nhắm mắt lại. Y thầm nghĩ, mình thật sự đã biết giận rồi sao? Có lẽ là đúng thật.
Trước đây, Vân Lai Phúc đánh mắng y, Vân Phú Quý ức hiếp y, y không dám hé răng nửa lời. Nhưng y biết Trần Vọng không giống họ. Trần Vọng sẽ bảo vệ y, dù ngoài miệng không nhường nhịn, nhưng lại thật lòng đối xử tốt với y.
Ở bên Trần Vọng, cho dù có bị thiệt một chút, y vẫn cảm thấy nhẹ nhõm và thoải mái.
***
Trong phòng đã có tiếng động từ rất sớm. Vân Tiểu Yêu mơ màng mở mắt, thấy Trần Vọng đã thức dậy.
Y dụi mắt, ngái ngủ hỏi: "Dậy sớm thế làm gì vậy?"
Trần Vọng đang mặc áo ngoài, thấy y ngẩng đầu thì nói: "Đã tỉnh rồi thì cùng đi."
Động tác của Vân Tiểu Yêu còn nhanh hơn cả suy nghĩ, vừa ngồi dậy đã hỏi: "Đi đâu?"
Trần Vọng buộc xong dây áo, đi tới nói: "Đi xem kịch."
"???" Sáng sớm thế này thì có gì mà xem?
Vân Tiểu Yêu không kịp nghĩ nhiều, vội xỏ giày đi theo Trần Vọng. Đến khi tỉnh táo lại mới phát hiện trời còn chưa sáng hẳn.
Trần Vọng mở cửa đi trước. Vân Tiểu Yêu đóng cửa rồi theo sát phía sau.
Ra khỏi nhà tranh, đi thêm mấy bước đã thấy ánh nắng vàng lóe lên trên đỉnh núi, hào quang rực rỡ, chiếu xuống sườn núi tạo nên những mảng sáng tối xen kẽ.
Đi thêm một đoạn nữa, con đường bắt đầu trở nên quen thuộc.
Vân Tiểu Yêu hỏi người đi trước: "Đến suối làm gì vậy?"
"Ôm cây đợi thỏ."
Vân Tiểu Yêu coi như đã nhận ra, người đàn ông không rõ lai lịch này rất thích nói vòng vo.
Đến chỗ suối, Trần Vọng không trực tiếp ẩn mình gần đó mà chọn một gò đất nhỏ có thể ẩn nấp và quan sát được dòng suối rồi nấp vào. Vân Tiểu Yêu không muốn nằm xuống đất, sợ bẩn quần áo, bèn học theo Trần Vọng ngồi xổm ở đó.
Trần Vọng chỉ cần nghiêng đầu là thấy y. Bé ngốc vừa bò ra khỏi chăn, mặt vẫn còn in hằn vết chăn, nhưng bé ngốc này lại không hề hay biết. Y chăm chú nhìn về phía suối, như một chú sói con đang rình mồi. Chỉ là chú sói con này răng không sắc, móng vuốt cũng đã cùn, mức độ đe dọa còn thua cả một chú chó con.
Gió sáng sớm thổi qua đồi núi, khoảnh khắc này thời gian như chậm lại, mọi thứ trở nên tĩnh lặng hơn.
Trần Vọng lặng lẽ nhìn y một lúc rồi vô tình dời mắt đi. Hắn nhớ lại lần đầu gặp Vân Tiểu Yêu, khi ấy chỉ thấy đối phương thật phiền phức, chẳng muốn dính líu. Nhưng chính cái người mà hắn cho là phiền phức đó, lại vì lo hắn ngất mà ngồi chờ không rời đi.
Cũng chính cái người yếu đuối ấy, thật ra lại rất có chủ kiến, biết che giấu, còn tự mình lặng lẽ tích góp để hướng tới một cuộc sống mới.
Lại càng là cái người trông có vẻ ngốc nghếch đó, lại là người duy nhất nhận ra thân phận thật của hắn.
Trần Vọng không ngại để người khác biết bí mật của mình, ngược lại nếu thật sự có người phát hiện ra, hắn còn thấy nhẹ nhõm. Việc đóng giả một người khác thật mệt mỏi, Trần Vọng chỉ muốn làm chính mình. Dù giờ hắn vẫn đang là chính mình, nhưng có người biết rằng Trần Vọng này không phải Trần Vọng kia, điều đó cũng tốt.
Một lúc sau, phía suối xuất hiện thêm người thứ ba, rồi thứ tư, thứ năm...
Cho đến khi nhóm người đó xuất hiện, Vân Tiểu Yêu mới chắc chắn suy đoán của Trần Vọng là đúng.
Dòng suối có vài nhóm người đến rồi lại đi hết, cuối cùng mới là cha con Vân Lai Phúc. Hai người họ gánh thùng đến múc nước.
Vân Tiểu Yêu sốt ruột: "Để họ múc nước sao?"
"Đừng vội, cứ xem đã."
Vân Tiểu Yêu đành nhịn, đợi một lát. Cha con Vân Lai Phúc đi rồi, Trần Thiên Phúc và Trần Thanh mới đến.
Chắc hai nhà gặp nhau trên đường, Trần Thanh còn lẩm bẩm: "Cái đồ lòng đen như mực, còn mặt dày đến đây múc nước."
"Thôi được rồi, mau múc cho xong đi, bán sớm thì về sớm."
Dễ thấy Trần Thiên Phúc có tiếng nói trong nhà, lão chỉ cần nói một câu là Trần Thanh lập tức im lặng. Đợi hai cha con múc xong một gánh nước rời đi, Vân Tiểu Yêu và Trần Vọng mới từ sau gò đất bước ra.
Trần Vọng đến bên suối, nhìn dòng nước bị khuấy đục. Hắn khẽ động ngón tay, dòng nước đột nhiên xoáy tròn, tạo thành một vòng xoáy rồi nhanh chóng tụ lại, vụt một cái biến mất.
Vân Tiểu Yêu trố mắt há hốc mồm kinh ngạc.
Trần Vọng đưa tay khép miệng y lại, nói: "Đi thôi."
"Nước đâu rồi?"
"Biến mất rồi."
"Sao mà biến mất được?"
"Ngươi không thấy sao?"
"Ta không thấy."
"Ồ."