Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn Lại Mềm Mại thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giữa đồng hoang rộng lớn, gió đêm lùa tới. Khi đất trời nhập nhoạng tối, bóng dáng cao lớn tuấn tú của Trần Vọng thoáng chốc trở nên bí ẩn.
Hắn dường như khẽ cười: "Bị ngươi phát hiện rồi à."
Vân Tiểu Yêu rùng mình, không rõ là vì sợ hắn hay vì gió lạnh, lập tức co rúm người lại, ngoan ngoãn như chim cút.
Trần Vọng từ trên cao bước xuống, nhàn nhã nhìn y: "Ta không phải Trần Vọng, rồi sao?"
"Ngươi..."
Y không biết nên nói gì, thậm chí còn không hiểu tại sao mình lại thốt ra câu đó. Càng không ngờ Trần Vọng lại trực tiếp thừa nhận.
Trần Vọng đứng trước mặt y, nhìn thẳng vào mắt y, bỗng cúi người xuống, chăm chú hỏi: "Vân Tiểu Yêu, nếu ta không phải Trần Vọng, ngươi sẽ thế nào?"
"Ta không biết." Dù biết chắc Trần Vọng không phải là Trần Vọng thật, y cũng chẳng nghĩ mình sẽ làm gì. Vân Tiểu Yêu ôm chặt đầu gối, hỏi: "Vậy ngươi là ai?"
Trần Vọng thấy y vẫn còn dám tò mò, khẽ cười: "Ta thật không ngờ, lời nương khen ngươi thật đúng, ngươi không hề ngu ngốc chút nào."
"... Ý muốn tạo ấn tượng tốt cho Trần Vọng ngay lập tức lấn át nỗi sợ, Vân Tiểu Yêu ngẩng đầu nhỏ giọng cãi lại: "Ta đâu có ngu."
"Ngươi từng nghe câu này chưa, biết nhiều chết sớm?"
Lần này Vân Tiểu Yêu im lặng, có vẻ là sợ thật.
Trần Vọng rất hài lòng với phản ứng của y, dĩ nhiên hắn sẽ không thực sự làm gì y, nhưng dọa một chút cũng thú vị.
Vân Tiểu Yêu mím môi, khe khẽ hỏi hắn: "Vậy ngươi định giết ta à?"
"Ta chẳng phải người tốt sao? Người tốt sao lại giết người."
"Ngươi vốn là người tốt." Vân Tiểu Yêu giải thích, "Vì ta biết bí mật của ngươi."
Trần Vọng có vẻ cúi người lâu rồi mỏi, dứt khoát ngồi xuống. Hai người mặt đối mặt, hắn thản nhiên nói: "Chẳng tính là bí mật gì to tát, ngươi có nói ra cũng chẳng ai tin. Ngươi phát hiện ra bằng cách nào?"
Vân Tiểu Yêu thấy hắn có vẻ dửng dưng như thế, dường như tin chắc y sẽ không nói ra, cũng cảm thấy vui vẻ vì được hắn tin tưởng. Y chỉ vào con suối bên cạnh: "Hôm đó Vân Lai Phúc đánh ta, ta đúng lúc đã lật tung khắp phía sau núi một lượt, xác nhận chỗ này không có nước. Mà đêm qua ngươi với thẩm đi ra ngoài, ta đoán chắc các ngươi đến đây, lại thêm sau khi ngươi về thì người rã rời, nên ta đoán nước này là do ngươi biến ra."
"Biến?"
"Ta tưởng là pháp thuật kiểu điểm đá hóa vàng, kiểu lừa gạt ấy, nhưng nhìn một hồi lâu, nó cũng không có dấu hiệu biến mất." Nói đến đây y có chút ngượng ngùng, gãi gãi mặt.
"Ừm." Trần Vọng nghe vậy, cũng không cười y vì suy đoán viển vông, "Bọn họ đều lấy được nước rồi?"
Vân Tiểu Yêu gật đầu: "Trần Thanh nói sẽ bán nước đi đổi lấy lộ phí."
"Ừ."
Vân Tiểu Yêu lại nói: "Nhưng ta không muốn họ kiếm tiền bằng cách đó, nước này là do ngươi làm ra, họ không thể đem đi bán."
"Yên tâm, bán không được đâu." Trần Vọng đáp, rồi hỏi y: "Vân Tiểu Yêu, biết ta không phải Trần Vọng, ngươi vẫn che chở cho ta?"
Hắn thật không hiểu trong đầu đứa ngốc này nghĩ gì. Đổi lại là người khác biết chuyện kỳ lạ như thế này, hoặc là sợ mà tránh xa, ước gì chưa từng quen biết, hoặc là dùng để uy hiếp hắn, tóm lại sẽ không giống Vân Tiểu Yêu, nghiêm túc nhắc đến rồi lại nhẹ nhàng bỏ qua như vậy.
Vân Tiểu Yêu nghiêng đầu, y cũng chẳng hiểu sao. Rõ ràng đã thuận theo ý Trần Vọng mà chuyển chủ đề rồi, sao người này lại quay về chuyện cũ.
"Ngươi không phải cũng che chở cho ta sao? Cứu ta nhiều lần như thế, điều đó quan trọng hơn việc ngươi có phải là Trần Vọng hay không."
Trần Vọng sửng sốt, cuối cùng không nhịn được bật cười. Hắn như buông bỏ dáng vẻ lạnh nhạt, thờ ơ thường ngày trước mặt người khác, trở nên lười biếng thoải mái: "Được ngươi nói vậy thì ta cũng coi như không thiệt."
Vân Tiểu Yêu nhìn hắn, trời chiều đã nhập nhoạng tối, y thật ra không còn thấy rõ đường nét khuôn mặt Trần Vọng nữa, nhưng y biết lúc này Trần Vọng rất nhẹ nhõm. Không giống bất kỳ lúc nào y từng gặp hắn trước đó. Khi đó, dù Trần Vọng có vẻ chẳng quan tâm điều gì, nhưng trong lòng vẫn luôn căng thẳng.
"Trên đời này thật sự có chuyện thần kỳ như vậy sao?"
Trần Vọng nghe ra ý y: "Chắc là có, dù sao ta cũng đã gặp rồi."
"Vậy Trần Vọng thật thì sao?"
"Chắc là đầu thai rồi."
"Là lần té đó à?"
"Ừ."
Vân Tiểu Yêu ồ một tiếng. Y với Trần Vọng trước kia không hề thân, tuy là người cùng thôn nhưng chỉ gặp vài lần. Biết Trần Vọng thật đã chết, y chỉ hơi buồn, chứ cũng không quá đau lòng.
Chỉ là Hà Ngọc Liên...
"Vậy thẩm cũng biết à?"
Trần Vọng vẫn tiếp tục đáp lại câu hỏi của y: "Bà ấy không biết."
Vân Tiểu Yêu lại ồ một tiếng.
Trần Vọng hỏi y: "Ngươi định nói cho bà ấy biết?"
Vân Tiểu Yêu nghĩ nghĩ, rồi lắc đầu: "Ta không muốn nói, ngươi chắc cũng không muốn nói."
"Bây giờ bà ấy rất vui."
Phải rồi, vui vẻ là được. Nghĩ đến Trần Vọng thật hẳn cũng muốn nương mình luôn vui vẻ, huống hồ người này đối với Hà Ngọc Liên cũng rất tốt, thật lòng hiếu thảo như con ruột.
"Vậy ngươi là ai? Nhà ở đâu? Bao nhiêu tuổi? Chết thế nào? Có ai cúng giỗ không?"
Y một hơi hỏi liền mấy câu, còn kỹ hơn cả tra hộ khẩu. Trần Vọng cười nói: "Hỏi kỹ vậy, còn muốn gả cho ta à?"
"Sao ngươi..." Vân Tiểu Yêu rụt đầu lại, "Chuyện đó coi như bỏ qua, ta không nghĩ nữa."
"Cũng tên Trần Vọng, năm nay hai mươi lăm tuổi, chết vì cứu người." Che chở đồng đội cũng tính là cứu người, nói vậy cũng không sai, Trần Vọng nghĩ.
Y hỏi năm câu mà hắn chỉ đáp ba, chắc là hai câu còn lại hắn không muốn nói. Cũng tên Trần Vọng... "Chẳng trách ngươi thích người lớn tuổi, thì ra lớn hơn ta nhiều thế."
"... Hắn thích người lớn tuổi khi nào?
"Suốt ngày nghĩ linh tinh, đi thôi, về nhà, mọi người đang chờ ngươi ăn cơm." Nói rồi hắn đứng dậy trước.
Vân Tiểu Yêu cũng chống tay đứng lên, nhưng vừa đứng vững, liền cảm thấy một luồng tê dại dâng lên chân. Y đau quá, khẽ kêu một tiếng.
Trần Vọng nghe thấy: "Sao vậy?"
"Tê chân rồi, ngươi đỡ ta một chút." Y đưa tay ra.
Trần Vọng lạnh lùng cười khẩy: "Đúng là vô dụng." Nói thế, nhưng hắn vẫn đưa tay đỡ lấy tay y.
Vân Tiểu Yêu phản đối: "Không được bắt nạt ta."
Trần Vọng hừ cười: "Còn làm nũng."
"...Ngươi là đồ xấu xa."
"Đồ xấu xa sắp buông tay rồi." Trần Vọng giả vờ muốn thả ra.
Vân Tiểu Yêu chân còn tê, nếu Trần Vọng đột nhiên buông tay, y thế nào cũng ngã ngồi xuống đất. Thế là theo phản xạ, y liền siết chặt cánh tay Trần Vọng đang đỡ lấy y, miệng gấp gáp nói: "Không được!"
Trần Vọng lại bật cười.