Chương 27: Huyện Lê

Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn Lại Mềm Mại thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Việc tìm Vân Phú Sinh không phải là một hành động bột phát, Trần Vọng đã tính toán kỹ lưỡng ngay từ đầu. Đã xác định sau này kiểu gì cũng phải tìm, vậy thì chi bằng mỗi khi đến một nơi lại hỏi thăm một lần. Nếu may mắn gặp được thì tốt, còn không thì sau này cũng không cần quay lại đó nữa.
Vì thế, bọn họ dừng lại ở huyện An Dương thêm một ngày, chỉ tiếc là kết quả không như mong đợi. Họ đã đi một vòng quanh huyện An Dương, hỏi thăm từng nhà một, vậy mà chẳng có lấy một chút tin tức nào về Vân Phú Sinh.
Phía nam quá rộng lớn, muốn tìm một người giữa biển người mênh mông không phải là chuyện dễ dàng. Hơn nữa, những người dọn đi khỏi thôn Thanh Khê cũng không ít. Ở huyện An Dương này, đừng nói Vân Phú Sinh, ngay cả một cái tên quen thuộc nào có liên quan đến Vân Tiểu Yêu cũng không nghe ngóng được.
Không tìm được tung tích của Vân Phú Sinh, Vân Tiểu Yêu cũng không cảm thấy thất vọng. Y vốn hiểu rằng đây là một việc lâu dài, không thể nóng vội.
Ngày hôm sau, họ ngồi xe bò đến trấn tiếp theo. Đến nơi, họ lại tiếp tục như cũ, dò hỏi tung tích của những người đã dọn đi khỏi thôn Thanh Khê.
Gia đình Vân Phú Sinh là một mục tiêu quá nhỏ. Nếu mở rộng phạm vi tìm kiếm ra cả thôn Thanh Khê thì sẽ dễ tìm hơn nhiều. Biết đâu có người quen lại biết Vân Phú Sinh cùng nhà chồng đã chuyển đến đâu.
Cứ thế, họ vừa đi vừa dừng. Tuy vẫn chưa có tin tức gì của Vân Phú Sinh nhưng huyện Lê cũng đã đến trong quá trình họ vừa đi vừa tìm kiếm.
Theo lời Lâm tiểu dược đồng nói, đến huyện Lê chỉ mất mấy ngày đường, vậy mà vì tranh thủ tìm người, cuối cùng họ cũng mất tới mười ngày mới đến nơi.
Hôm họ đến huyện Lê là một ngày nắng đẹp, gió mát. Dù đã bước vào giữa mùa hè, nhưng huyện Lê lại mát mẻ hơn huyện Thanh rất nhiều, không hề nóng nực như bên kia.
Đến vùng ngoại ô huyện Lê, mọi người mới hiểu tại sao nơi này lại gọi là huyện Lê. Họ đến vào buổi chiều, khi cách huyện Lê còn ba dặm đã nhìn thấy những vườn lê bạt ngàn.
Giờ đã qua mùa lê nở, đang là lúc cây cối sum suê xanh tốt. Xem ra huyện Lê nổi tiếng nhờ trồng lê.
Khi xe bò tiến vào thành, đã là giữa giờ Thân.
Trần Vọng trả tiền xe, nói với mọi người: “Trời cũng đã muộn rồi, trước tiên chúng ta tìm chỗ nghỉ đã, ngày mai rồi tính tiếp.”
Ba người gật đầu. Dù là đang đáp lời Trần Vọng, nhưng tâm trí họ đều bị cảnh vật xung quanh thu hút.
Suốt chặng đường này, họ cũng đã đi qua không ít thành trấn lớn nhỏ, phồn hoa, náo nhiệt đủ cả. Huyện Lê chẳng hề thua kém những nơi đó, đường phố chính trong thành người qua lại tấp nập, xe cộ đông đúc. Đến giờ này rồi mà vẫn có người bày hàng buôn bán, có cả người biểu diễn xiếc, đội bát, ảo thuật, thuần thú, đủ các trò hết sức hấp dẫn.
Hà Ngọc Liên nhìn ngang nhìn dọc một lượt, kinh ngạc kêu lên: “Thật náo nhiệt!”
Trần Vọng thấy bọn họ vẫn còn sức xem xiếc, đành bất đắc dĩ nói: “Mấy người không mệt sao?”
Vân Tiểu Yêu nói: “Cũng quen rồi, ngồi xe lâu cũng thành quen thôi.”
“Muốn xem thì mai hãy xem, giờ tìm khách điếm trước đã.”
Tìm khách điếm cũng không khó, ở Đại Ung, khách điếm và tửu lâu đều có những dấu hiệu rõ ràng: tửu lâu treo cờ rượu, khách điếm treo một chuỗi lồng đèn hình chữ nhật. Huyện Lê phồn hoa, khách điếm cũng nhiều, chỉ cần ngó quanh là thấy ngay một nơi thích hợp.
Vân Tiểu Yêu nhìn thấy trước, gọi Trần Vọng một tiếng, rồi giơ tay chỉ sang bên kia đường: “Bên kia kìa.”
Trần Vọng liếc mắt nhìn, ừ một tiếng. Bốn người vẫn vác theo mấy tay nải, chen qua đám đông để thuê trọ. Vẫn như mọi khi, thuê hai phòng. Đi xe bò suốt đoạn đường cũng mệt mỏi rồi, Trần Vọng gọi nước nóng cho mọi người tắm rửa để bớt mỏi mệt.
Vân Tiểu Yêu vẫn ở chung một phòng với hắn. Suốt chặng đường này hai người đã quen cách sắp xếp ấy.
Ăn tối nghỉ ngơi một lúc, tiểu nhị mang lên một thùng nước nóng một thùng nước lạnh. Trần Vọng bảo Vân Tiểu Yêu tắm trước, còn mình thì đứng đắn rời khỏi phòng.
Suốt dọc đường, cứ đến giờ tắm là hắn đều tránh đi, đợi Vân Tiểu Yêu tắm xong mới quay vào.
Phòng họ ở tầng hai, so với những phòng hạng nhất (thiên tự) trên tầng ba thì bình thường hơn nhiều, nên tự nhiên cũng nghe rõ những lời khách khứa dưới đại sảnh tầng một.
Trần Vọng nằm dài trên lan can, trong lúc chờ Vân Tiểu Yêu tắm thì nghe được cuộc đối thoại giữa hai nam nhân ở bàn dưới.
“Hôm nay ta đi ngang nha môn, thấy trước cửa dán bản truy nã, hình như có một tên giang dương đại đạo nào đó đang lẩn trốn ở đây.”
“Thật hả?”
“Không sai được, bản cáo thị ghi rõ ràng rành mạch, nếu ai có tin tức, báo với nha môn, bắt được người thì có thưởng lớn.”
“Cái bọn đại đạo đó đâu phải hạng người như mình có thể đối phó nổi.”
“Chứ sao, hầy, chỉ mong nha môn sớm bắt được tên xấu xa ấy, đỡ cho chúng ta thấp thỏm lo âu.”
“Đừng lo quá, ta nghe nói nha môn huyện Lê lợi hại lắm, chưa có vụ án nào không phá được, người nào không bắt được cả.”
“Cũng đúng, ta chỉ cần lo làm ăn cho đàng hoàng. À mà lần này ngươi chở hàng gì vậy?”
Có vẻ là hai người quen biết hoặc cùng làm ăn. Trần Vọng nghe mấy câu ấy, cũng không để tâm đến câu cuối, ngược lại đối với chuyện đại đạo thì thấy khá hứng thú. Nhưng cũng chỉ là hứng thú mà thôi, hắn chỉ là một người xuyên không bình thường, không phải kẻ hành hiệp trượng nghĩa gì cả.
Chuyện nào ra chuyện nấy, chuyện đại đạo cứ để nha môn huyện Lê đau đầu mà giải quyết đi. Hắn đang nghĩ vậy thì trong phòng vang lên tiếng Vân Tiểu Yêu gọi, báo rằng y đã tắm xong rồi.
Trần Vọng liền đẩy cửa bước vào.
Vân Tiểu Yêu đã thay sang bộ đồ khác, mái tóc rối ướt dính lại thành từng mảng.
“Ta tắm xong rồi, ngươi bảo bọn họ lên thay nước đi.”
Trần Vọng ừ một tiếng, lại xuống dưới lầu gọi tiểu nhị đổi nước. Vân Tiểu Yêu gom đồ dơ lại để mai đem xuống giặt một thể. Khách điếm có dịch vụ giặt đồ, cũng có chỗ phơi phóng. Nếu không thì mấy bộ quần áo này, đi đường mười ngày đã bốc mùi từ lâu rồi.
Vân Tiểu Yêu dọn dẹp xong thì tự giác sang phòng Phương Thúy Trân và Hà Ngọc Liên ngồi chơi.
Bên kia, Hà Ngọc Liên cũng đã tắm xong rồi. Thấy y sang, bà liền kéo y lên giường trò chuyện: “Con thấy huyện Lê thế nào?”
“Cũng được ạ.”
“Mai con với Tiểu Vọng ra ngoài đi dạo xem xét kỹ thêm chút nữa, nghĩ kỹ rồi hãy quyết định.”
Vân Tiểu Yêu gật đầu.
Hà Ngọc Liên thở dài: “Nếu thực sự định cư ở đây thì phải nghĩ tới chuyện tương lai rồi.”
Sau này ở đâu, làm gì để kiếm sống, đều phải tính đến.
“Vâng, đợi ổn định xong, con sẽ xem có thể tìm được việc gì không.”
Hà Ngọc Liên khen: “Tiểu Yêu nhà ta thông minh lanh lợi, nhất định sẽ làm được.”
Vân Tiểu Yêu không ít lần cảm thấy Hà Ngọc Liên có chút hiểu lầm với mình. Không phải hiểu lầm gì to tát, mà là nghĩ quá tốt về y. Thật ra y chẳng giỏi giang gì, nếu nói có điểm mạnh gì, chắc chỉ là biết trồng rau mà thôi.
Vân Tiểu Yêu ở phòng họ một nén nhang mới quay về. Lúc này Trần Vọng đã tắm xong, ngoài trời cũng đã tối hẳn.
Gần đến giờ nghỉ ngơi rồi.
Vân Tiểu Yêu leo lên giường, kể lại với Trần Vọng những lời Hà Ngọc Liên vừa nói.
Trần Vọng nghe xong, đáp: “Để mai đi xem đã, nếu thấy phù hợp thì ở lại đây.”
Vân Tiểu Yêu ngồi phía trong, gãi gãi tay mình: “Trần Vọng.”
“Sao thế?”
“Thật ra ta chẳng biết làm gì cả.”
Trần Vọng nhìn y, cười khẽ: “Ta có nói câu nào chê ngươi đâu?”
Vân Tiểu Yêu há miệng, nhưng lại không nói ra được gì. Suốt chặng đường này, thật ra đều là Trần Vọng chăm sóc y. Y còn chưa giúp được gì cho Trần Vọng, thậm chí muốn giặt đồ cho hắn cũng bị Hà Ngọc Liên từ chối.
Y không hiểu nổi. Rõ ràng Hà Ngọc Liên đã có thể chấp nhận chuyện hai người ngủ cùng phòng, vậy mà lại nhất quyết không cho y động vào đồ của Trần Vọng.