Nỗi lòng Vân Tiểu Yêu

Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn Lại Mềm Mại thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trần Vọng rất hiểu nỗi lo trong lòng Vân Tiểu Yêu. Chàng trai ngốc này lớn lên trong một gia đình thiếu thốn tình thương và sự an toàn, nên tự nhiên hay lo nghĩ nhiều hơn người khác. Tuy rằng bên ngoài trông như một thiếu niên non nớt, nhưng trong thâm tâm vẫn là một đứa trẻ yếu đuối, sợ bị bỏ rơi.
Nỗi sợ mà y cố kìm nén suốt chặng đường, đến lúc này – một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi – cuối cùng đã bùng nổ. Y muốn chứng tỏ giá trị bản thân để không bị người khác bỏ rơi.
Vẻ mặt Trần Vọng vẫn ôn hòa, ra hiệu sẵn sàng lắng nghe: "Muốn nói gì thì cứ nói đi."
Vân Tiểu Yêu mím chặt môi nhìn thẳng vào mắt hắn. Y và Trần Vọng là hai người hoàn toàn khác biệt, cho dù không nhìn y phục cũng dễ dàng nhận ra y là người nghèo khó.
Cho nên suốt chặng đường vừa qua, mọi người đều hiểu lầm mối quan hệ giữa y và Trần Vọng, họ cho rằng y là phu lang của hắn, bởi vì y thật sự phụ thuộc vào hắn.
Nhưng Vân Tiểu Yêu lại cảm thấy mối quan hệ giữa mình và Trần Vọng rất đơn giản, Trần Vọng là ân nhân cứu mạng của mình, y sẵn sàng làm mọi việc trong khả năng để đền đáp hắn. Thế nhưng bản thân lại yếu đuối, nhỡ đâu có chuyện gì khiến hắn không hài lòng, hắn bỏ rơi y và nương, thì y sẽ chẳng còn nơi nào để nương tựa.
Trần Vọng là người tốt, đó là vì hắn có phẩm chất cao thượng, nhưng không thể vì thế mà trói buộc hắn. Cho nên khi Trần Vọng nói có thể thu hồi, y mới hoảng sợ đến thế.
Vân Tiểu Yêu hiểu rõ bản thân mình chẳng có tài cán gì. Y chưa từng học hành, không biết chữ, gia cảnh nghèo khó, thân không một đồng dính túi, số tiền hiện có cũng là nhờ Trần Vọng giúp đỡ mới có. Bản thân chỉ là một ca nhi nghèo khó, tay trắng.
Y cảm thấy ngoài việc lao động chân tay, mình không thể giúp được gì cho Trần Vọng. Trần Vọng là người đối xử với y tốt nhất, ngoài nương và đại tỷ, y không muốn mất đi hắn: "Ta không muốn liên lụy ngươi."
Trần Vọng nghe xong, cố tình hỏi: "Vậy giờ ngươi muốn đường ai nấy đi với ta?"
Quả nhiên chàng trai ngốc lắc đầu.
Trần Vọng gật đầu: "Cũng còn có chút lương tâm đấy."
"Nếu sau này định cư ở Lê huyện, thì mọi chuyện ăn mặc, ở, đi lại đều phải tính toán. Ngươi mà tự lo liệu cùng nương (thẩm) của mình, chỉ hai người chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều so với việc có bốn người (như hiện tại)."
"Lo sau này ta đói bụng à?"
Vân Tiểu Yêu gật đầu: "Suốt chặng đường ngươi tiêu nhiều rồi, ta biết mà."
"Nếu ngươi không định rời đi, cũng không muốn liên lụy ta, vậy ngươi muốn sao?"
"Ta... ta chẳng biết làm được gì, tuy không ngốc nhưng cũng chẳng lanh lẹ, chưa học hành, nữ công gia chánh cũng không giỏi, chẳng có nghề ngỗng nào, nếu ra ngoài kiếm tiền chắc sẽ rất khó, ngươi... đừng chê ta chậm chạp."
"Nhận thức bản thân cũng rõ ràng đấy."
"Trần Vọng!"
"Được rồi, không nói nữa." Trần Vọng giơ tay đầu hàng, lại hỏi: "Trong mắt ngươi, chẳng lẽ ta là đồ ngốc, không nghĩ đến những chuyện này sao?"
"Không phải..."
"Vân Tiểu Yêu, ta rất rõ ngươi là người như thế nào. Ngươi quá đỗi mềm lòng, thấy Vân Lai Phúc gặp nạn chỉ dám lén lút cười, rõ ràng bản thân sống khổ sở mà vẫn không muốn thấy người khác phải chịu khổ. Nhưng có một điều tốt, ngươi hiền lành nhưng không hề mù quáng, nhút nhát nhưng lại tinh ý. Ta ở đây nửa năm mà ngay cả nương ngươi còn không phát hiện ra, vậy mà ngươi lại đoán được. Vân Tiểu Yêu, ngươi không tệ như ngươi vẫn nghĩ, đừng tự ti về bản thân nữa."
Giọng hắn vừa dứt, vành mắt Vân Tiểu Yêu lập tức đỏ hoe. Từ nhỏ y nghe nhiều nhất chính là những lời mắng mỏ của Vân Lai Phúc và Vân Phú Quý, nói y là thứ rác rưởi, là đồ còn không bằng một con heo, là đồ của nợ. Những người bên cạnh, ngay cả nương và đại tỷ cũng chưa từng nói với y một câu "Con rất tốt", vì họ cũng đã quen với cuộc sống khổ cực như vậy.
Đôi khi y cũng bắt đầu tin như vậy, nhưng hôm nay – người đàn ông mới quen chưa đầy một tháng – lại khẳng định với y: "Ngươi không hề tệ."
"Trần Vọng..." Y lao sầm vào ngực hắn, hai tay siết chặt như gọng kìm sắt, ôm lấy hắn thật chặt.
Trần Vọng bị y lao vào lòng thì cười khổ không biết nói gì. Thiếu niên này gầy gò, trông gầy gò như da bọc xương, vậy mà lao tới lại suýt húc hắn ngã ngửa.
Trần Vọng trêu: "Sao vậy? Lấy thân báo đáp không thành nên đổi sang nhào vào lòng người ta à?"
Dù là Vân Tiểu Yêu chủ động, hắn vẫn giơ cả hai tay, không hề chạm vào y.
"Từ trước ta đã thấy mấy từ như rác rưởi, đồ tạp chủng, của nợ nghe đã thấy khó chịu, giờ xem ra quả đúng là những từ ngữ độc địa nhất thế gian."
Rõ ràng là chẳng hề liên quan gì nhưng Trần Vọng lại hiểu được. Hắn nhận ra, Vân Tiểu Yêu là một bông hoa trắng nở lên từ bùn lầy.
Mà đó lại là điều quý giá nhất ở y.
"Ừ." Hắn định đặt tay lên vai Vân Tiểu Yêu để an ủi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại rồi lại thôi, "Chuyện không biết thì học, chẳng có gì đáng ngại."
"Cảm ơn." Y theo bản năng muốn dụi đầu vào vai Trần Vọng.
Cảm nhận được động tác của đối phương, Trần Vọng vội vàng ngăn lại: "Ngươi muốn khóc thì cứ khóc, đừng có lấy nước mắt nước mũi mà chùi lên người ta."
Vân Tiểu Yêu khó khăn lắm mới ngẩng đầu lên, buông hắn ra rồi ngồi đối diện với hắn: "Trong bọc của ta có khăn tay."
"...." Trần Vọng bất lực khẽ lẩm bẩm: "Biết thế thì khỏi phải dỗ dành."
Vân Tiểu Yêu chỉ nghe được một chút: "Ngươi nói gì?"
Trần Vọng mở bọc của y ra, vừa tìm khăn tay vừa nói: "Nói ngươi là tổ tông của ta."
"Ò."
"..." Vậy mà còn đáp lại thật.
Trần Vọng lấy khăn tay ra, bước tới ném cho y: "Đừng suốt ngày lo lắng chuyện tiền nong. Người ta có câu 'trời sập đã có người cao chống đỡ', một đứa nhóc như ngươi nghĩ ngợi làm gì cho mệt?"
Vân Tiểu Yêu nhặt chiếc khăn tay trên chăn lên, mở ra lau nước mắt ở một góc, rồi gấp lại lau mũi. Y vừa khóc xong, giọng khàn khàn, trông ngoan ngoãn một cách lạ thường: "Chỉ có ngươi mới gọi một ca nhi mười bảy tuổi là con nít."
"Cho dù hai mươi thì cũng là con nít, huống chi ngươi còn chưa tròn mười tám."
Vân Tiểu Yêu hé miệng, không hiểu vì sao Trần Vọng lại cứ mãi nhấn mạnh chuyện tuổi tác của mình.
Trần Vọng đứng bên giường, khoanh tay đứng nhìn. Thấy ánh mắt mờ mịt thoáng qua rất nhanh trong y, nhưng bộ dáng vẫn rất ngoan ngoãn, khiến người ta nhìn vào mà mềm lòng.
Trần Vọng cũng từng nghĩ vì sao bản thân lại nhiều lần phá lệ với một thiếu niên không hợp mắt mình như vậy. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể lý giải rằng bản thân là một người rộng lượng.
Nếu không thì chẳng thể nào giải thích nổi sự bất thường này.