Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn Lại Mềm Mại
Chương 30: Thuê Nhà Mới
Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn Lại Mềm Mại thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi nha dịch áp giải tên cướp đi, đám đông vây xem cũng dần tản ra.
Đợi mọi người đi xa, Vân Tiểu Yêu mới mở miệng: "Giờ chúng ta đến thôn Tống gia ở vùng Bắc ngoại thành chứ?"
"Mai hãy đi, để nương và Trân di xem xét, mọi người đều ưng ý thì mới tốt."
Vân Tiểu Yêu gật đầu: "Chuyện vừa nãy có thể giữ kín được không, đừng nói với nương và thẩm nhé?"
Trần Vọng nhìn chăm chú, rồi lại liếc qua cổ y. Có lẽ do ca nhi trời sinh da thịt mẫn cảm, dù cùng là người làm ruộng lấm lem bùn đất, nhưng làn da trên cổ Vân Tiểu Yêu vẫn trắng trẻo mịn màng hơn nam nhân, thành ra có vết thương hay không cũng dễ nhận ra.
May mà tên cướp ra tay có chừng mực, hoặc lưỡi dao cùn, nên Vân Tiểu Yêu không bị thương tích gì.
"Không nói. Ngươi thật sự không bị dọa sao?" Trần Vọng vốn cũng không định kể chuyện này cho hai vị trưởng bối, dù sao cũng chỉ là một phen hú vía, nói ra lại khiến họ lo lắng thêm.
Vân Tiểu Yêu lắc đầu, nhưng lại hỏi: "Ta rất tò mò."
"Chuyện gì?"
"Sao tay hắn đột nhiên buông ra? Không phải ngươi chỉ biết hóa thành nước thôi sao..."
Dù chuyện xảy ra chỉ trong tích tắc, nhưng Vân Tiểu Yêu thấy rất rõ, lúc đó như thể có thứ gì đó vô hình kéo tay tên kia ra.
"Cũng còn vài cách dùng khác." Trần Vọng không giải thích thêm.
Vân Tiểu Yêu cũng hiểu ý, chỉ ồ một tiếng rồi không hỏi nữa.
"Về thôi."
"Ừm."
Về lại khách điếm, hai người không nhắc đến chuyện vừa xảy ra, chỉ gọi đồ ăn như thường rồi nghỉ ngơi sớm.
***
Sáng hôm sau, Vân Tiểu Yêu theo Trần Vọng đến thôn Tống gia ở Bắc ngoại thành. Chỗ này cũng không khó tìm, ra khỏi cổng bắc, hỏi thăm vài người qua đường, ai biết đường thì chỉ hướng, đi khoảng hai dặm là đến nơi.
Đứng từ quan đạo đã có thể nhìn thấy thôn Tống gia được bao quanh ba phía bởi ruộng đồng. Phía trước và hai bên đều là ruộng lúa, đúng vào mùa hè, xanh rì rào một mảng, tựa như chìm trong biển nước.
Đường sá trong thôn Tống gia rất thông thoáng, ngoài những lối mòn giữa đồng còn có một con đường lớn rộng chừng một trượng, trên có dấu bánh xe, chắc là xe trâu hoặc xe lừa đi lại. Trên con đường đất vàng đã có thể thấy lác đác nhà dân trong thôn, là một vùng đất rộng người thưa.
Đến đầu thôn, có vài đứa trẻ đang chơi đùa, Vân Tiểu Yêu xung phong đi hỏi thăm.
Có một bé gái chừng tám chín tuổi, búi tóc chỏm, nghe y muốn tìm lý chính thì nhiệt tình nói: "Muội đưa các huynh đi."
Rồi dưới sự dẫn đường của bé gái, họ tới nhà lý chính thôn Tống gia.
Trên đường đi, mấy người cũng quan sát thôn Tống gia. Trên con đường lớn trong thôn trồng rải rác cây liễu, nhìn một lượt là thấy cảnh liễu rủ mơn mởn xanh tươi, giữa các ngôi nhà cách xa nhau, hẻm nhỏ sạch sẽ, không có mùi hôi thối, xem ra lý chính quản lý cũng ổn.
Gió nhẹ thổi qua rặng liễu, Hà Ngọc Liên ghé tai Phương Thúy Trân thì thầm: "Trông cũng không tệ."
Phương Thúy Trân gật đầu phụ họa: "Cũng yên tĩnh."
Dù gì cũng là thôn quê, không ồn ào như huyện Lê.
Bé gái đưa họ đến trước nhà lý chính: "Chính là chỗ này."
"Cảm ơn muội."
Bé gái khoát tay, nghĩa khí đáp: "Cha muội dạy phải nhiệt tình giúp người. Muội đi đây, tạm biệt." Rồi tung tăng chạy đi.
Vân Tiểu Yêu nhìn bóng dáng vui tươi ấy, mỉm cười.
Thôn Tống gia phần lớn là nhà gỗ, nhà lý chính cũng vậy, trừ cây hồng trước cửa thì không khác mấy so với các nhà khác. Nhà lý chính có tường rào, cổng sân lợp cỏ tranh đang đóng, Trần Vọng lên gõ cửa: "Tống lý chính có ở nhà không?"
Trong sân vọng ra giọng nam trầm: "Ai đó?"
"Chúng ta được Tống Lãng giới thiệu, nghe nói nơi này có nhà cho thuê."
"Chờ một chút."
Một lúc sau, có tiếng bước chân đến gần, cổng sân mở ra, lộ ra gương mặt vuông vức khoảng hơn ba mươi tuổi: "Các vị là?"
Trần Vọng chắp tay: "Chúng ta từ huyện Thanh Hà tới, định an cư ở huyện Lê, hôm qua tình cờ gặp Tống bộ đầu, hắn bảo có thể đến tìm ngài."
"Huyện Thanh Hà à... nơi đó vẫn còn hạn hán sao?"
"Phải."
"Ôi chao, thế thì sống làm sao được, nhà thì có đấy, ta đi lấy chìa khóa." Tống lý chính quay vào trong lấy chìa rồi ra đóng cổng, dẫn họ đi về phía bên phải cổng, "Nhà này là của người thân ta, đầu năm ngoái đỗ kỳ thi xuân, dắt cả nhà đến nơi khác hưởng phúc rồi, lúc đi nhờ ta trông coi."
"Vậy chẳng phải sẽ có nhiều người tranh thuê sao?" Vân Tiểu Yêu biết có người rất coi trọng vận may, cho rằng đây là nhà của người đỗ trạng nguyên từng ở, có thể hưởng ké vận khí.
Tống lý chính nhìn Vân Tiểu Yêu, cười nói: "Cũng có, nhưng cháu ta không muốn bán, mà bọn họ thì không muốn thuê, nên vẫn chưa thỏa thuận xong. À, các vị định thuê hay mua?"
Trần Vọng đáp: "Thuê."
Tống lý chính gật đầu: "Vậy thì tốt. Nhà cũ của người thân ta không tệ, vừa rộng rãi vừa sáng sủa, còn có một vườn rau."
Vân Tiểu Yêu cũng phát hiện, có lẽ do thôn Tống gia đất rộng người thưa nên gần như nhà nào cũng có vườn rau, lại không nhỏ.
Ngôi nhà cách nhà lý chính không xa, đi chừng một khắc trà là đến. Đó cũng là một căn nhà gỗ. Có lẽ vì đã lâu không có người ở nên trông hơi xập xệ và tiêu điều.
Tống lý chính đẩy cửa gỗ mời họ vào, nhìn đám cỏ dại cao đến mắt cá chân trong sân, ngượng ngùng nói: "Mới dọn dẹp hai tháng trước thôi đấy."
Chuyện này cũng dễ hiểu, mùa hè vốn là thời điểm cỏ cây sinh trưởng mạnh, nhổ không tận gốc thì gió thổi lại mọc ngay. Trần Vọng nhìn quanh một lượt, hàng rào hơi hỏng chút nhưng không đáng ngại, còn sân dù không vuông vức nhưng rất rộng.
"Có thể vào trong xem không?"
Tống lý chính nói: "Tất nhiên là được."
Ông lại mở từng cửa phòng ra. Bốn người tản ra xem xét.
Ngôi nhà được xây theo kiểu chữ 冂, dãy bên trái là một gian phòng ngủ và kho củi, phía đối diện sân là hai phòng ngủ hai bên với sảnh chính ở giữa, còn bên phải là bếp và phòng tắm.
Mỗi gian phòng đều khá rộng, điểm chưa được là có vài mái ngói bị vỡ, chắc do mèo trèo hoặc bị mưa đá, lúc này ánh nắng chiếu nghiêng qua lỗ thủng rọi xuống sàn, cửa sổ cũng có cái bị rách, nếu dọn vào ở thì phải mua giấy dán lại.
Ngoài ra, chủ cũ cũng không dọn sạch hết đồ đạc. Phòng ngủ có giường phản, sảnh chính có bàn ghế, trong bếp thì nồi niêu bát đĩa đủ cả.
Tống lý chính đợi họ xem xong mới nói: "Mấy món đồ này vẫn dùng được, chỉ cần đặt cọc một ít tiền là được, nếu làm hỏng thì ta trừ vào tiền cọc, còn nếu không muốn dùng, ta sẽ cho người dọn đi."
Việc này do Trần Vọng quyết, ba người Vân Tiểu Yêu không lên tiếng.
Trần Vọng nghĩ ngợi, giường, tủ, bàn ghế là đồ đạc cồng kềnh, mua mới sẽ tốn thời gian lẫn tiền bạc, dùng tạm cũng được.
Còn nồi niêu bát đũa thì...
"Bát đũa chúng ta sẽ mua mới, còn lại ngài cứ liệt kê thành danh sách, tiền đặt cọc bao nhiêu cũng ghi rõ, chúng ta ký khế ước."
"Được, vậy là quyết thuê rồi nhé?"
Vân Tiểu Yêu hỏi: "Vườn rau ở đâu?"
Tống lý chính chỉ sang bên phải nhà: "Ngay sau bếp ấy."
Vân Tiểu Yêu chạy ù sang, rồi thấy cả một vườn rau xanh mướt. Y định hỏi, thì thấy lý chính cũng theo sau.
Lý chính nói: "Rau do thê tử ta trồng, thế này đi, các vị mới dọn tới, cái gì cũng khó khăn, thêm 50 văn, ta nhượng lại cả vườn rau này cho các vị."
Vườn rau rộng chừng ba phân đất, chia luống rõ ràng, trồng đầy rau củ quả. Ở góc vườn còn có một cây đào và cây lê.