Chương 15

Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Bệnh nhân cũng chẳng than đau gì, sao tự dưng lại đổi thuốc nhỉ, loại này tiêm vào là người ta mê man ngay đấy.”
“Nghe nói mai là tang lễ của chồng bệnh nhân này, tiêm xong ống này vào thì chắc chắn là cậu ta không kịp tỉnh để đi rồi.”
“Hả? Thế đây chẳng lẽ là chuyện tranh giành gia sản hào môn sao, vị bệnh nhân này cũng tội nghiệp quá.”
“Đừng nghĩ nhiều thế, chuyện này đâu đến lượt chúng ta lo, làm nhanh rồi đi thôi, cứ thấy căn phòng này lạnh lẽo lạ thường ấy.”
Hai cô y tá nhỏ bơm thuốc giảm đau vào bình truyền dịch rồi nhanh chóng rời đi.
Phía sau họ, Ân Thù mở bừng mắt, đôi đồng tử đen láy đảo một vòng, lướt qua bóng linh hồn trong suốt vẫn chẳng hề có chút dấu hiệu ngưng tụ thành hình bên cạnh giường bệnh, rồi vẻ mặt không đổi chống tay từ từ ngồi dậy.
Cậu liếc nhìn bình truyền dịch vẫn còn hơn nửa bình chất lỏng, tay phải dứt khoát giật mạnh ống truyền dịch, kim truyền trên mu bàn tay trái ngay lập tức bị rút ra, mũi kim sắc nhọn vạch lên da một vệt máu đỏ tươi.
Vân Miên Miên đẩy cửa bước vào, ôm túi quần áo khép nép nhìn vào phòng, do dự không biết có nên nói gì không.
Ân Thù tùy ý vẩy tay, giọng điệu bình thản nhưng không cho phép bất kỳ ai nghi ngờ: “Đưa đây.”
Vân Miên Miên từ bỏ ý định phản kháng, đưa bộ lễ phục cho cậu.
Ân Thù đón lấy, thong thả cởi bỏ bộ đồ bệnh nhân rồi thay vào bộ lễ phục tinh xảo, hoa lệ.
Cậu chẳng hề vì vết thương mà cử động nhẹ nhàng hơn chút nào, lớp băng gạc trên bụng đã bắt đầu thấm đỏ.
Bóng linh hồn trong suốt cuống cuồng xoay quanh, nhưng Ân Thù chỉ bình thản cài nốt chiếc cúc áo cuối cùng.
“Đi thôi, đi tiễn ‘chồng cũ’ của tôi một đoạn nào.”
Ân Thù cố ý nhấn mạnh hai chữ “chồng cũ”, và hài lòng khi thấy bóng linh hồn trong suốt trước mặt vặn vẹo dữ dội trong chốc lát.
Lúc này cậu mới xoay người đi ra ngoài.
*
Tang lễ của Ôn Nghiên có rất nhiều người tới dự.
Một phần là bạn bè, người thân của anh, nhưng phần lớn lại là những người không mời mà tự đến, vốn là những người từng được anh giúp đỡ, bảo vệ.
Có người mẹ từng bị chồng bạo hành đã tìm lại cuộc đời mới nhờ sự hỗ trợ pháp lý của Ôn Nghiên; có người tài năng nhưng chưa gặp thời đã bước chân vào giới thượng lưu nhờ khoản đầu tư của anh; cũng có những hot mạng mù quáng vì lượt xem mà liều mạng thám hiểm nơi có quái đàm rồi được anh cứu mạng... Họ đủ mọi lứa tuổi, giới tính và ngành nghề, nhưng đều tụ họp tại đây chỉ để tiễn đưa Ôn Nghiên.
Nhà họ Ôn không xua đuổi những vị khách này mà mở rộng cửa đón tiếp.
Họ tự giác xếp hàng, từng người một tiến lên vĩnh biệt người đã khuất.
Họ đau lòng đến mức nước mắt giàn giụa, một nỗi buồn đầy chân thực, hoàn toàn trái ngược với những tang lễ giả tạo mà Ân Thù từng chứng kiến, nơi người ta giây trước còn cười nói, giây sau đã gào khóc kịch liệt như một vở hài kịch nực cười.
Thế nhưng, đôi mắt đen của Ân Thù phản chiếu hình ảnh của những người này.
Bên cạnh họ đều có người thân đi cùng.
Người mẹ quỳ xuống dịu dàng lau nước mắt cho con; người đàn ông trung niên đỡ lấy cụ già tóc bạc phơ, khẽ lời an ủi; những cô gái trẻ ôm nhau khóc nức nở.
Nỗi bi thương chân thành ấy, bầu không khí hạnh phúc viên mãn ấy.
Thật chói mắt biết bao.
Ân Thù giẫm lên những tờ tiền giấy trắng xóa, đi xuyên qua những lời chia buồn và khuyên nhủ để tiến vào giữa linh đường.
Di ảnh được treo ở nơi trang trọng nhất, Ôn Nghiên trong ảnh vẫn nở nụ cười ôn hòa như mọi khi, nhìn thẳng vào cậu.
Chỉ là bức ảnh đã mất đi màu sắc.
Giống hệt màu nhợt nhạt của linh hồn với hình bóng đen mờ mờ đang đứng bên cạnh cậu kia.
Màu của cái chết.
Ân Thù xoay người, ánh mắt lướt qua từng gương mặt nghiêm nghị, đau buồn và khổ sở.
Thật chói mắt.
Ân Thù ghét nhất là dáng vẻ này của họ.
Cái bộ dạng tri ân báo đáp, mang ơn đội nghĩa này.
Cứ như thể mọi việc Ôn Nghiên làm đều nhận được hồi đáp, cứ như thể mọi việc anh làm đều là đúng đắn vậy.
Nhưng dựa vào cái gì chứ? Ân Thù nhìn chằm chằm vào Tạ Nhất Nhiên bằng đôi mắt đen láy, ngọn lửa giận dữ và hận thù mãnh liệt đan xen trong đó.
Cảm ơn, bi thương, rồi sau đó đau khổ chân thành nói với người nhà một câu: “Nhờ có Ôn tiên sinh cứu mạng, sau này gia đình có yêu cầu gì cứ sai bảo tôi.”
Chỉ như vậy thôi là có thể đổi được mạng của Ôn Nghiên sao.
Ân Thù đột nhiên cười khẽ một tiếng: “Thật chẳng đáng tiền chút nào, A Nghiên à, mạng của anh hùng, thật sự không đáng một xu.”
Ân Thù nắm lấy tay Vân Miên Miên, mang theo nụ cười tuyên bố: “Giới thiệu với mọi người một chút, đây là bạn trai mới của tôi, chúng tôi sẽ kết hôn trong mấy ngày tới, lúc đó hoan nghênh mọi người đến dự đám cưới của chúng tôi.”
Lời vừa dứt, hiện trường rơi vào một sự im lặng kỳ lạ.
Hồi lâu sau, có người mới dè dặt lên tiếng: “Ân tiên sinh, cậu đang đùa đấy à?”
Ân Thù như vừa nghe thấy chuyện gì buồn cười lắm, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ hơn: “Đùa sao? Không, tôi không đùa đâu.”
Tầm mắt cậu lướt qua từng gương mặt đang kinh ngạc, cuối cùng dừng lại trên bóng linh hồn màu đen trong suốt của Ôn Nghiên đang đứng gần đó.
“A Nghiên đã chọn hy sinh bản thân để cứu người, chắc hẳn cũng đã tính đến việc vợ mình sẽ tìm người khác sau khi anh ấy chết rồi. Dù sao tôi cũng còn trẻ, không thể cứ ôm mãi ký ức quá khứ mà sống cả đời được.”
Có người siết chặt nắm đấm: “Dù thế cũng không cần vội vàng thế chứ, sao lại công khai chuyện này ngay trong tang lễ!”
Ân Thù nghiêng đầu: “Tại sao lại không? A Nghiên chết rồi, tôi thấy rất đau lòng đấy, anh ấy đã làm tôi khổ sở thì tôi đương nhiên cũng không thể để anh ấy ra đi thanh thản được.”
Cậu mỉm cười nhìn mọi người: “Các người cứ trưng ra cái bộ dạng mang ơn đội nghĩa này, anh ấy xem xong chắc hẳn còn thấy mừng rỡ lắm, như thế là không được.”
Đây rõ ràng là đang tuyên chiến, cậu cố ý làm vậy để khiến người đã khuất phải nghẹn lòng, chết cũng không được yên ổn.
Những người đến dự tang lễ, nếu không phải người thân thì cũng là những người từng chịu ơn Ôn Nghiên, làm sao nghe nổi những lời này, trong nháy mắt cả hội trường trở nên hỗn loạn.
Nguyễn Phi Dương đã nhịn từ lâu, giờ rốt cuộc không chịu nổi nữa, cậu ta nắm chặt tay lao ra đấm thẳng một cú vào mặt Ân Thù, quát lớn: “Ân Thù, anh Ôn đối xử với anh tốt như vậy, thế mà anh dám ngoại tình ngay trong đám tang của anh ấy, anh đúng là loại không bằng cầm thú!”
Ân Thù quay mặt đi, gò má trắng nõn kiều diễm được Ôn Nghiên nuôi dưỡng bấy lâu nhanh chóng sưng đỏ lên, cậu liếm khóe môi bị chảy máu, cười nói: “Ngoại tình sao? Ôn Nghiên chết rồi, danh tính cũng đã xóa bỏ, quan hệ hôn nhân của chúng tôi cũng chẳng còn, thế này thì tính là ngoại tình chỗ nào?”
Tầm mắt Ân Thù lướt qua bóng linh hồn đen trong suốt trước mặt.
Đối phương ngay khi Nguyễn Phi Dương lao tới đã vội vàng lao ra định che chắn cho cậu, hiện giờ lại mang dáng vẻ lo lắng vô cùng, cố gắng muốn chạm vào mặt cậu.
Cơn giận nơi đáy mắt Ân Thù càng bùng lên dữ dội.
Giả tạo!
Giả tạo, giả tạo, giả tạo!
Nếu thực sự đau lòng cho cậu, tại sao lại không biến thành quái đàm để ngăn Nguyễn Phi Dương lại?
Vẫn là không đủ yêu cậu.
Cũng chẳng đủ hận cậu.
Cứ giả vờ làm một vị thánh nhân, giống như một nắm bông mềm khiến người ta chẳng biết phải ra tay từ đâu.
Ân Thù đột ngột túm lấy cổ áo Vân Miên Miên kéo lại, ấn cậu ta lên quan tài, đôi môi trắng bệch vì mất máu áp thẳng lên đôi môi đang định kêu lên của Vân Miên Miên.
Cảm giác chạm vào như môi dán lên lớp vải bông thuần khiết, không đến mức khiến người ta quá chán ghét.
Trong cơn giận dữ thôi thúc, Ân Thù nén lại sự ghê tởm, nạy mở miệng Vân Miên Miên ra.
Đôi mắt Vân Miên Miên mở to, không dám phản kháng, chỉ có thể mặc cho Ân Thù làm càn.
Mắt Ân Thù nhìn trừng trừng vào bóng linh hồn đen trong suốt kia, đối phương dường như đã hoảng loạn lắm rồi, cứ liên tục cố gắng tiếp cận cậu như muốn tách hai người ra, nhưng hình bóng ấy cứ lần lượt xuyên qua cả hai.
Hóa ra anh cũng biết hoảng loạn cơ đấy.
Nhưng thế vẫn chưa đủ, mức độ này vẫn chưa đủ đâu.
Ân Thù trầm ngâm rũ mắt, hay là thân mật hơn chút nữa?
Hừm, ngay tại đây sao?
Cậu có chút do dự, dù sao cậu cũng chẳng có sở thích khoe thân trước bàn dân thiên hạ.
Nguyễn Phi Dương dốc sức kéo hai người ra nhưng không được, cậu ta cuống cuồng như chính mình bị cắm sừng vậy, nhìn quanh quẩn rồi vớ ngay lấy một cây lau nhà lao tới.
“A a a! Mày dám à! Tao phải giết mày!”
Những người khác cũng lần lượt phản ứng lại, một nhóm lao ra cản Nguyễn Phi Dương đang giận dữ muốn giết người, nhóm còn lại thì vào kéo Ân Thù ra.
Linh đường bỗng chốc trở nên hỗn loạn vô cùng.
Trong lúc giằng co, trên viên đá quý khảm ở vòng cổ của một người đột nhiên hiện ra một bóng người.
“Thật thảm hại làm sao, nhìn xem, dù đã đến mức này rồi mà anh ta vẫn không biến thành quái đàm, thực ra anh ta chẳng yêu cậu chút nào đâu, kế hoạch của cậu sai ngay từ đầu rồi.”
“Làm nhiều như vậy có ích gì đâu, chi bằng giết sạch đám người đó đi.”
“Cậu biết mà, Ôn Nghiên lúc nào cũng không nỡ nhìn thấy những việc như vậy, chỉ có thế anh ta mới hóa thành quái đàm để ngăn cản cậu, chỉ có thế thôi...”
“Dừng tay hết lại cho tôi!” giọng nói trầm thấp của cha Ôn đột ngột vang lên, “Mọi người, đây là tang lễ, không phải nơi để các người làm loạn.”
Mẹ Ôn chen vào từ một bên, nắm chặt lấy tay Ân Thù, vừa vặn che mất tầm mắt cậu đang nhìn về phía chiếc vòng cổ.
“Tiểu Thù, con đang bị thương, giờ chắc chắn là mệt rồi, đi, mẹ đưa con lên lầu nghỉ ngơi.”
Những gì cần làm Ân Thù đều đã làm xong, cục diện hiện tại cũng không thích hợp để kích động Ôn Nghiên thêm nữa, thế nên cậu để mặc cho mẹ Ôn dắt mình đi về phía cầu thang.
Chỉ là trước khi lên lầu, cậu ngoảnh đầu lại nhìn linh đường đang hỗn loạn một lần nữa, cùng với bóng linh hồn luôn bám theo bên cạnh mình.
Đôi đồng tử đen láy khẽ lay động.
Trong đầu cậu, một ý nghĩ không ngừng vang vọng.
“Giết sạch đám người đó đi.”
“Giết chết những kẻ mà anh ta quan tâm.”