Chương 16

Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Ân tiên sinh, xin dừng bước.”
Vừa bước đến chân cầu thang, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói khiến Ân Thù khựng chân lại, cậu nghiêng đầu nhìn sang.
Người đàn ông trung niên đeo kính đen, vẻ mặt nghiêm nghị nói: “Ân tiên sinh, bà Tống, tôi xin tự giới thiệu, tôi là Lâm Chí Hành, người phụ trách phòng thí nghiệm S12 thuộc Cục Quản lý Quái đàm. Ôn Nghiên tiên sinh đã chủ động đăng ký tham gia kế hoạch ‘Bình Minh’ vào ngày 17 tháng 6 năm 2045, đồng thời ký vào bản thỏa thuận hiến tặng thi thể. Thỏa thuận nêu rõ nếu người ký tên chẳng may qua đời trong quá trình thí nghiệm, thi thể sẽ được bàn giao cho phòng thí nghiệm để tiếp tục nghiên cứu.”
“Ly Muội, mang bản thỏa thuận tới đây.”
Cô gái mặc váy dài màu đen, buộc tóc đuôi ngựa cao tiến lên một bước, hai tay cung kính dâng lên túi bìa hồ sơ.
Không khí chìm vào im lặng.
Ân Thù cảm thấy hô hấp có chút khó khăn, cổ họng trào lên vị tanh ngọt của máu, nhưng cậu vẫn giữ nguyên vẻ mặt không chút biểu cảm, nuốt ngược vào trong.
Trong đầu cậu bất chợt vang lên những lời người đàn bà trong gương từng nói.
“Họ chuẩn bị công khai thành lập phòng thí nghiệm, lừa gạt những kẻ cứ mở miệng ra là vì nhân loại, vì quốc gia, vì đại nghĩa, để họ cam tâm tình nguyện trở thành những kẻ ngốc làm vật thí nghiệm.”
Hóa ra, tên ngốc ấy lại ở ngay bên cạnh cậu.
Thấy hai người vẫn không có động thái gì, Lâm Chí Hành nhìn sang Tống Tri Lý.
Nếu là 20 năm trước, hiếm ai không biết Tống Tri Lý là ai. Bà là một thiếu nữ thiên tài xuất chúng, 12 tuổi được tuyển đặc cách vào Thanh Bắc, 18 tuổi tốt nghiệp tiến sĩ, sau đó đi du học khắp các nước.
Năm 23 tuổi, bà trúng tiếng sét ái tình với thiếu gia Ôn Túc của nhà họ Ôn, hai người nhanh chóng kết hôn chớp nhoáng.
Về sau, mỗi khi người ta nhắc đến bà, chỉ còn lại danh xưng Ôn phu nhân.
“Bà Tống, tôi nghĩ bà không phải loại người cổ hủ. Hiện nay đất nước quái đàm xảy ra liên miên, pháp luật quy định người chết phải hỏa táng trong vòng 5 ngày. Thay vì để thi thể hóa thành một đống tro cốt vô giá trị, chi bằng hãy giao cho chúng tôi để nó phát huy đúng giá trị vốn có.”
Tống Tri Lý ôn tồn đáp: “Lời ông Lâm nói cũng có lý, chỉ là tôi nghĩ mình không có quyền ký tên.”
Loại thỏa thuận này không chỉ cần người quá cố đồng ý mà xét về mặt nhân đạo, còn cần cả chữ ký của người nhà mới có hiệu lực.
Sau khi Ôn Nghiên kết hôn, hộ khẩu đã chuyển đi, quyền ưu tiên của Ân Thù cao hơn bà ấy. Vì vậy nếu Ân Thù không ký, dù bà có đặt bút xuống cũng vô tác dụng.
Lâm Chí Hành hiểu rõ điều đó.
Ý định ban đầu của ông ta là hy vọng Tống Tri Lý sẽ giúp khuyên bảo Ân Thù, nhưng giờ xem ra bà không hề có ý định giúp ông ta.
Ông ta chỉ đành dồn sự chú ý vào Ân Thù.
Màn kịch vừa rồi ông ta cũng đã thấy.
Ân tiên sinh này trông có vẻ như đã buông bỏ tình cũ để tìm niềm vui mới.
Nhưng Lâm Chí Hành dù sao cũng là người nghiên cứu tâm lý học lâu năm, ông ta chỉ cần liếc mắt đã nhận ra sự mâu thuẫn trên người đối phương.
Kinh nghiệm mách bảo ông ta rằng Ân tiên sinh này cực kỳ khó đối phó.
Ông ta vừa định mở lời thuyết phục: “Ân tiên sinh...”
Ân Thù đột ngột giật lấy túi hồ sơ từ tay Ân Ly Muội. Trước sự chứng kiến của ba người, cậu rút bản thỏa thuận hiến tặng thi thể ra.
Lâm Chí Hành thầm nghĩ: Chẳng lẽ mình đoán sai rồi? Ông ta vội vàng ra hiệu cho Ân Ly Muội: “Còn không mau đưa bút cho Ân tiên sinh.”
Đôi mắt đen thẳm của Ân Thù hơi chuyển động, cậu liếc nhìn ông ta một lượt rồi dừng lại ở cái bóng đen phía sau.
Cậu dùng hai tay giơ bản thỏa thuận lên, hướng ra phía ánh sáng rồi đọc kỹ từng chữ trong lòng.
Vì tương lai nhân loại, tôi tự nguyện tham gia kế hoạch ‘Bình Minh’, phối hợp với mọi yêu cầu nghiên cứu của kế hoạch…
Nếu giữa chừng xảy ra sự cố hoặc tử vong do thí nghiệm, tôi tự nguyện hiến tặng thi thể để phục vụ nghiên cứu tiếp theo.
Người ký tên: Ôn Nghiên.
Người nhà:
Dưới cái nhìn của ba người, Ân Thù dùng sức xé toạc bản thỏa thuận làm đôi.
Sau đó, cậu thong thả xếp hai nửa lại, tiếp tục xé.
Cho đến khi nó nát vụn thành từng mảnh nhỏ, Ân Thù giơ tay tung lên.
Bản thỏa thuận hiến xác ấy bay lả tả rồi rơi xuống, hòa lẫn cùng những tờ tiền giấy trắng xóa cho người chết.
Ân Thù quay người bỏ đi.
Lâm Chí Hành thoáng thất vọng nhưng vì đã dự liệu từ trước nên không hề nản lòng. Ông ta đảo mắt một vòng rồi dừng lại ở Ân Ly Muội.
“Nhân tiện, Ly Muội cũng cùng họ với Ân tiên sinh, tuổi tác lại tương đương, chắc là sẽ dễ nói chuyện hơn. Ly Muội, em đi khuyên bảo Ân tiên sinh xem sao.”
“Vâng ạ thưa thầy”, Ân Ly Muội nở nụ cười tràn đầy sức sống, “Em sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.”
Sực nhớ ra đây là đám tang, cô vội vàng thu lại nụ cười.
*
Ân Thù bước lên lầu một cách máy móc, cậu đóng cửa, khóa trái, rồi nằm vật xuống giường.
Cậu kéo chăn trùm kín đầu và nhắm mắt lại.
Cậu không khóc.
Từ khi sinh ra cậu đã khác biệt với mọi người, đau khổ không biết khóc, vui sướng cũng chẳng biết cười.
Khi ở bên Ôn Nghiên, cậu thường hay khóc. Bị thương cũng khóc, ốm đau cũng khóc, nhớ anh lại càng muốn khóc. Không phải vì cậu thực sự muốn khóc, mà vì cậu thích nhìn dáng vẻ anh đau lòng vì mình.
Cậu nhắm mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội, lục phủ ngũ tạng như bị thiêu đốt đến đau đớn.
Hận quá.
Thật sự rất hận.
Hóa ra trong lúc cậu đang nỗ lực để tồn tại, thu hồi năng lực, và lựa chọn từ bỏ việc giám sát chồng mình, thì anh lại đang âm mưu hiến thân cho cái gọi là hy vọng của nhân loại.