Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Chương 20: Ngày thứ sáu
Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Ân Thù gục đầu, một tay chống đất, một tay ôm ngực, quỳ nửa gối trên mặt đất. Tấm lưng gầy guộc dưới lớp áo ngủ mỏng manh không ngừng run rẩy.
Đau quá, A Nghiên ơi.
Trong đôi mắt đen láy như mực của cậu, hận thù và phẫn nộ đan xen, cùng với một chút bàng hoàng khó hiểu.
Trái tim đau đớn đến thắt lại.
Ký ức hai năm trước đột nhiên ùa về trong tâm trí cậu, khi mới kết hôn với Ôn Nghiên, cậu đã hỏi em gái Ân Ly Muội: “Yêu là gì?”
Ân Ly Muội thích thú đi vòng quanh cậu một lượt: “Yêu ấy à, nó thường đi đôi với hận. Khi anh hận một người đến nghiến răng nghiến lợi, hận đến mức muốn rút gân lột da, bỏ vào vạc dầu sôi sùng sục, thì khi đó anh đã yêu người ta rồi.”
Lúc đó Ân Thù không hiểu, chỉ lạnh lùng đáp: “Tao chưa ngốc đến mức không phân biệt được yêu và hận, trò đùa này chẳng vui chút nào.”
Ân Ly Muội vỗ tay: “Vậy thì anh trai thật lợi hại.”
Cô cười hì hì hỏi tiếp: “Thế theo kết quả anh tra được trên mạng, yêu là gì?”
Ân Thù trả lời: “Yêu là hạnh phúc, hận là đau khổ.”
Khi ấy Ân Ly Muội chỉ cười, rồi nói một câu mà cậu càng không hiểu nổi: “Tình yêu nông cạn có lẽ đúng là hạnh phúc, anh trai à, đừng để mình lún quá sâu.”
Hai năm sau, vào ngày hôm nay, Ân Thù đột nhiên hiểu ra ý nghĩa câu nói đó.
Tình yêu là hạnh phúc, nhưng lòng tham không đáy lại là kẻ trộm đánh cắp thứ hạnh phúc ấy, tình yêu cực đoan luôn đi kèm với những đòi hỏi vô độ.
—— Yêu chính là đau khổ.
Ân Thù chống tay, lảo đảo đứng dậy, vào bếp lấy một con dao phay mang về phòng ngủ.
Cậu ngồi tựa lưng vào sofa, cúi đầu, sắc mặt bình tĩnh mài dao.
Trong đôi con ngươi đen thẫm ấy là dục vọng hủy diệt điên cuồng và một tình yêu đến mức cực đoan.
“A Nghiên, anh phải cố lên nhé~”
***
Tầng hầm 12, Cục Quản lý Quái đàm.
Ân Ly Muội đang thẩm vấn Lâm Chí Hành.
Con dao mỏng như cánh ve xoay tròn trên đầu ngón tay cô. Cô cúi người, mũi dao sắc lẹm khẽ nâng cằm Lâm Chí Hành lên, hờ hững hỏi:
“Vẫn không chịu nói sao?”
Ân Ly Muội cũng chẳng kỳ vọng nhiều vào kết quả thẩm vấn. Dù sao thì đám người này, mở miệng ra là nói vì nhân loại, ngậm miệng lại cũng vì nhân loại, chí hướng cao xa, luôn tự cho mình là anh hùng nên rất cứng đầu.
Nhưng dù Lâm Chí Hành không nói gì thì ông ta cũng đã giúp cô một việc lớn.
Thực ra lúc đó cô có cách ngăn cản Lâm Chí Hành sai người đi trộm thi thể Ôn Nghiên, nhưng cô đã không làm vậy vì cô cần một cơ hội để chứng minh Ân Thù vô hại.
Sự xuất hiện của Lâm Chí Hành thật đúng lúc.
Lâm Chí Hành mình đầy máu, hơi thở thoi thóp, đau đớn thốt lên: “Rốt cuộc cô muốn tôi nói cái gì thì phải hỏi chứ, cô không hỏi sao tôi biết cô muốn biết điều gì!”
Đôi mắt Ân Ly Muội hơi mở to: “Ơ, tôi chưa hỏi à?”
Tay cô run nhẹ, cằm Lâm Chí Hành lập tức hiện thêm một vết máu.
Lâm Chí Hành: “...”
Ông ta dùng hết sức bình sinh gào lên: “Cô nói xem?”
Ân Ly Muội cười hì hì: “Xin lỗi xin lỗi, giờ tôi hỏi đây.”
“Tiến sĩ R hiện đang trốn ở đâu?”
Lâm Chí Hành: “Không biết.”
“Tên thật của Tiến sĩ R là gì, nam hay nữ?”
Lâm Chí Hành: “... Không biết.”
Ân Ly Muội chậm rãi nhíu mày, Lâm Chí Hành vội vàng ngắt lời cô trước khi cô kịp mở miệng: “Mấy câu hỏi này thì mấy ai trả lời được, cô hỏi cái gì tôi biết ấy, nếu không sao tôi phối hợp được.”
Ân Ly Muội tặc lưỡi: “Sao ông vô dụng thế?”
Cửa phòng giam mở ra, một người mặc đồng phục đen bước vào: “Trưởng quan, đã xác định được nguyên nhân cái chết của Ôn Nghiên.”
Ân Ly Muội nhận lấy tài liệu, lướt qua vài dòng rồi đột nhiên đứng bật dậy.
Một người luôn giữ vẻ thanh lịch như cô cũng không nhịn được mà chửi thề: “Mẹ kiếp!”
Cô nhìn chằm chằm tập tài liệu như thể thấy ma.
“Cậu chắc chắn tài liệu này không có vấn đề chứ?”
“Vì chuyện này rất quan trọng nên vài đội đã cùng tham gia điều tra, có thể khẳng định kết quả là chính xác.”
Ân Ly Muội tối sầm mặt mũi, ném xấp tài liệu lên bàn.
Chỉ thấy dòng trên cùng viết rõ: Chết trong Quái đàm A1164.
Quái đàm A1164, người trong Cục thường gọi thầm với nhau là "Quái đàm cắm sừng".
Điều kiện để vào quái đàm này là hoặc bạn ngoại tình, hoặc đối phương ngoại tình.
Dân độc thân hay những cặp đôi có hôn nhân mỹ mãn không thể vào được.
Theo lý mà nói, quái đàm này mức độ nguy hiểm không cao, không đến mức xếp hạng A, nhưng nó có một thuộc tính rất quái dị là không chỉ kiểm tra được quá khứ, hiện tại mà còn cả tương lai.
Nghĩa là nếu trong tương lai, bạn hoặc bạn đời ngoại tình thì hiện tại bạn cũng có thể lọt vào đó.
Vì đặc tính này mà một số người ở Cục trước khi kết hôn thường cố ý tìm đến quái đàm này để thử lòng.
Người như Ôn Nghiên đương nhiên sẽ không ngoại tình, nhưng mà…
Ân Ly Muội nhớ lại chuyện xảy ra rạng sáng ngày 12, lại không nhịn được chửi thề một câu.
Cô lấy đồng hồ liên lạc ra, gửi tin nhắn cho Cục trưởng Cục Quản lý Quái đàm, yêu cầu ông bảo mật chuyện này.
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Tâm trạng Ân Ly Muội hiện giờ khá phức tạp.
Đối tác chết trước khi hoàn thành nhiệm vụ đã đành, lại còn để lại cho cô một rắc rối lớn thế này.
Chậc! Đúng là cái tên đáng ghét.
***
23 giờ 48 phút, ngày 14 tháng 9 năm 2045, ngày thứ 6 sau khi Ôn Nghiên qua đời.
Bên ngoài căn biệt thự nhỏ trông có vẻ yên bình nhưng thực chất lại ẩn giấu không ít người và cả quái đàm.
Mỗi kẻ một tâm tính, dè chừng lẫn nhau, chưa ai dám ra tay trước.
Bên trong biệt thự, Ân Thù mặc bộ đồ ngủ mỏng, bình thản mài dao.
Cậu ngẩng đầu nhìn thời gian lần nữa, lông mi khẽ rung, động tác tay càng thêm mạnh bạo.
Cho đến 23 giờ 59 phút.
Đồng tử Ân Thù chậm rãi chuyển sang màu đỏ.
23 giờ 59 phút 59 giây.
Ân Thù dùng ống tay áo lau qua con dao, chuẩn bị đứng dậy.
“Kính coong ~”
Tiếng chuông cửa vang lên, giọng nói dịu dàng quen thuộc của Ôn Nghiên vang lên ngoài cửa: “Bảo bối, anh quên mang chìa khóa rồi, em mở cửa cho anh được không?”
Ân Thù ném con dao đã được mài sáng bóng xuống, khoác vội lớp áo mỏng, nhẹ nhàng đứng dậy: “Được thôi, em ra ngay đây.”