Chương 23

Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai ngày trước, Ôn Họa gặp phải vấn đề lớn trong việc kinh doanh ở chi nhánh công ty. Sau khi cùng cha mẹ chứng kiến em trai được an táng xong, cô lập tức bay gấp sang nước M ngay trong đêm.
Bận rộn suốt hai ngày trời vất vả lắm mới hoàn thành công việc, cô lại thức trắng đêm bay về.
Dù mấy ngày nay kể từ khi Ôn Nghiên mất, không ít lần cô bị Ân Thù khiến cho nghẹn lời, nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng cho cậu.
Cô lái xe đến căn biệt thự nhỏ nơi họ từng sống chung. Trên đường đi, cô gặp Hứa Lại, người đã biến mất vài ngày, nên cô tiện thể cho anh ta đi cùng.
Trước đó, Hứa Lại cùng đội một nhận nhiệm vụ điều tra quái đàm cấp S. Mười hai người truy đuổi dấu vết quái đàm từ một rạp chiếu phim qua mấy thành phố, cuối cùng chẳng điều tra được gì mà còn lỡ mất thời gian, không kịp tham dự tang lễ của Ôn Nghiên.
Hứa Lại giải thích với vẻ mặt khổ sở: “Sớm biết vậy, em đã từ chối nhiệm vụ này rồi. Mấy người kia cũng đang vô cùng hối hận.”
Ôn Họa không nói gì thêm. Thực ra, người của đội một đều nằm trong danh sách khách mời. Lúc trước thấy họ không tới, Ôn Họa còn nghiến răng nghiến lợi thầm mắng trong lòng là lũ "vô ơn".
Dù sao thì Ôn Nghiên, với tư cách đội trưởng, đã thực sự rất quan tâm chăm sóc các thành viên. Kết quả là bọn họ ngay cả tang lễ cũng không tham dự.
Nhưng sau đó cô cũng dần suy nghĩ lại, dù có gặp phải kẻ vô ơn thì cũng không thể nào cả đội đều vô ơn như vậy được. Chắc chắn là họ đã gặp phải tình huống nguy cấp nào đó rồi.
Hai người cùng nhau đi đến biệt thự. Khi còn cách khoảng ba cây số, chiếc đồng hồ của Hứa Lại bỗng rung lên dữ dội.
Sắc mặt Hứa Lại trở nên lạnh băng, anh cúi đầu nhìn ánh đèn đỏ nhấp nháy trên mặt đồng hồ.
“Hỏng rồi.”
Ôn Họa vốn đang mải phân vân không biết khi gặp Ân Thù nên nói thế nào để cậu không nghĩ rằng cô đang lo lắng cho cậu, mà chỉ là không muốn cậu xảy ra chuyện khiến Ôn Nghiên không thể nhắm mắt nơi chín suối.
Thấy vậy, tim cô thắt lại.
Dù Ôn Nghiên chưa từng nói rõ nhưng cô cũng đại khái hiểu được điều này có nghĩa là gì: “Gần đây có quái đàm sao?”
Hứa Lại thao tác vài lần trên đồng hồ, chỉ thấy tia sáng đỏ chỉ thẳng đến căn biệt thự quen thuộc kia.
Vẻ mặt Hứa Lại nghiêm trọng: “Chị Ôn, chị về trước đi. Nơi đó hiện tại sức mạnh quái đàm đã vượt quá ngưỡng cho phép, người bình thường không nên tới gần.”
Thực ra, theo vai vế mà nói, Hứa Lại nên gọi Ôn Họa là sư cô, nhưng Ôn Họa không thích xưng hô này vì cảm thấy mình bị gọi già đi.
Ôn Họa nhấn mạnh bàn đạp ga: “Cậu nói cái quái gì vậy! Tên hỗn đản Ân Thù còn ở trong đó, sao tôi có thể bỏ đi như vậy được.”
Hứa Lại khuyên: “Chị Ôn, ở đó hiện giờ rất nguy hiểm. Ngay cả em cũng không dám chắc có thể bảo vệ chị vẹn toàn rút lui được đâu.”
Ôn Họa: “Vậy cậu liên hệ chi viện đi.”
Ôn Họa kiên trì không đi, Hứa Lại đành phải gửi tin nhắn lên kênh chung để thông báo cho đồng nghiệp tới.
Thế nhưng, ngoại trừ vài người ở đội một phản hồi, khu vực lân cận lại chẳng có bất kỳ ai của Cục Quản lý Quái đàm.
... Thật không bình thường.
Ý nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu Hứa Lại, thì xe của họ đã bị chặn lại.
Một gương mặt quen thuộc chắn ngay phía trước: “Phía trước đang thi công, phiền anh chị đi đường vòng.”
Ôn Họa cáu kỉnh: “Đừng có quanh co lòng vòng nữa! Cậu biết tôi là ai không? Cho chúng tôi đi qua.”
Hứa Lại hạ kính xe, ánh mắt lóe sáng: “Tôi nhận ra anh, anh là Trương Gia Vọng ở đội hai.”
Người đàn ông nghe vậy liền liếc nhìn Hứa Lại một cái. Tuy các đội của Cục Quản lý Quái đàm đều tách ra thực hiện nhiệm vụ riêng, nhưng dù sao cũng đều là người ở tuyến đầu, đôi khi khó tránh khỏi việc chạm mặt, nên anh ta cũng nhận ra Hứa Lại.
“Hứa Lại? Cậu khuyên vị tiểu thư này đi, khu vực lân cận đều đã bị phong tỏa rồi, thật sự không thể đi tiếp, rất nguy hiểm.”
Hứa Lại hỏi: “Quanh đây có chuyện gì vậy? Hơi thở quái đàm nồng nặc đến thế này mà tôi lại không nghe thấy tin tức gì.”
Người đàn ông lộ vẻ khó xử: “Cái này... đây là nhiệm vụ mật, không tiện tiết lộ đâu. Hai người mau rời đi đi.”
Ôn Họa đập mạnh tay lên vô lăng: “Các người rốt cuộc là thế nào? Gọi người phụ trách ra đây gặp tôi! Người nhà tôi còn ở bên trong! Các người một là thả tôi vào, hai là phải cho tôi một lời giải thích rõ ràng!”
“Tôi nói cho các người biết, tôi là người nhà họ Ôn, đừng hòng qua mặt tôi!”
Người đàn ông nghe vậy ngẩn người ra, nhà họ Ôn.
Anh ta cúi đầu: “Để tôi đi xin chỉ thị một chút.”
Hai phút sau, anh ta quay lại: “Mời hai vị đi theo tôi.”
Ân Ly Muội đang tựa lưng vào một cành cây cong, từ trên cao nhìn xuống hai người, nghiêng đầu, trong đáy mắt hiện lên một tia tinh quái. Rõ ràng đã cố tình điều đi rồi mà thế nào lại quay lại. Để xem nào, ai là kẻ phản bội đây? “Ân Ly Muội? Sao cô lại ở đây? Mà thôi, không quan trọng, Ân Thù giờ thế nào rồi?” Ôn Họa lên tiếng trước.
Ân Ly Muội hỏi: “Chị biết tôi sao?”
Cô không nhớ Ân Thù từng giới thiệu mình với Ôn Họa bao giờ.
Nhưng ngược lại, cô biết Ôn Họa.
Lần đầu Ân Ly Muội nhìn thấy Ôn Họa là bốn năm trước, khi đó quan hệ giữa Ân Thù và Ôn Nghiên đã rất tốt rồi.
Ôn Nghiên giới thiệu Ân Thù cho Ôn Họa, Ôn Họa liền dẫn Ân Thù đi dạo trung tâm thương mại.
Khi đó Ân Thù cười với chị ấy rất ngoan ngoãn, rất đẹp.
Ân Ly Muội trốn trong quán cà phê phía sau họ, nhìn Ân Thù qua cửa kính mà có một khoảnh khắc thất thần.
Anh chưa bao giờ cười với cô như thế.
Người nhà họ Ôn đúng là một sự tồn tại thật đặc biệt.
Lúc đó Ân Ly Muội đã nghĩ, Ôn Nghiên đúng là một kẻ xấu xa.
Lại dám tự phụ đến mức chiếm trọn cả thế giới của một người khác.
Ôn Họa đáp: “Tình cờ từng thấy qua, A Nghiên có giới thiệu cô với tôi.”
Ân Ly Muội đột nhiên mất hứng nói chuyện: “Ân Thù không sao đâu, chị đi đi, người bình thường không thích hợp ở lại đây đâu.”
Ôn Họa vặn lại: “Thế còn Ân Thù? Cậu ta không phải người bình thường à?”
Ân Ly Muội mỉm cười, cô không trả lời câu hỏi đó mà chỉ gằn từng chữ: “Mời chị rời khỏi nơi này.”
Ôn Họa nhìn chằm chằm Ân Ly Muội vài giây rồi quay người rời đi.
Dù sao thì em gái ruột đã nói không sao, cô cũng không nhất thiết phải ở đây gây vướng víu thêm.
Cô vẫn biết nhìn nhận nặng nhẹ, động đến chuyện quái đàm, người bình thường đúng là không thể xen vào.
Nếu để mẹ biết được, chắc chắn cô sẽ bị mẹ mắng cho xem.
Có điều, cô nhìn sang Hứa Lại bên cạnh: “Sao cậu cũng đi ra theo vậy?”
Hứa Lại đáp: “Họ không cho vào, bảo là người không phận sự miễn vào.”
**
Ân Thù nhếch nhác nằm bò trên giường, máu đỏ tươi theo cằm nhỏ xuống nệm rồi dính lên người, hòa cùng những vết cào tím tái trên cơ thể, trông chẳng khác nào hiện trường một vụ án mạng.
Dù trong tình trạng như vậy, những xúc tua đen kịt vẫn quấn chặt lấy cổ chân Ân Thù, không chịu nới lỏng chút nào.
“Cộc cộc!”, tiếng gõ cửa của Lâm Tĩnh vang lên: “Cậu chủ nhỏ, cơm trưa đã xong rồi, cậu vẫn dùng bữa trong phòng chứ?”
Cửa phòng ngủ hé mở một khe nhỏ, Ôn Nghiên đưa tay ra nhận khay thức ăn, sau đó lặng lẽ đóng cửa lại.
Phía sau anh, Ân Thù chậm rãi mở đôi mắt đỏ rực, lẳng lặng nhìn theo bóng lưng của anh.
Bóng lưng ấy lúc này trông tràn ngập vẻ lạnh lẽo quỷ dị, hoàn toàn trái ngược với người chồng quen thuộc trước đây.
Nếu là Ôn Nghiên lúc còn sống, giờ này chắc chắn anh sẽ nở một nụ cười ôn hòa, lễ phép mà nói với Lâm Tĩnh rằng: “Cảm ơn dì, vất vả cho dì rồi.”
Sau đó anh sẽ bưng khay cơm đến, dịu dàng dỗ dành cậu ăn.
Còn lúc này, Ôn Nghiên chỉ đặt đồ ăn lên tủ đầu giường, lạnh lùng thốt ra một chữ: “Ăn.”
Ân Thù ngồi dậy, cũng chẳng buồn để ý đến tấm chăn trượt xuống làm lộ ra bao nhiêu cảnh xuân không nên thấy.
Cậu bưng bát đũa lên, lẳng lặng ăn cơm.
Ôn Nghiên đứng bên cạnh nhìn, yết hầu khẽ chuyển động. Không đợi cậu ăn xong, anh đã lại một lần nữa đè cậu xuống.
Những xúc tua vững vàng đỡ lấy cái bát suýt thì úp xuống giường rồi đặt lại lên tủ. Ân Thù bình thản ôm lấy anh, cam chịu toàn bộ những động tác thô bạo đó.
Không biết đã qua bao lâu, giọng nói lạnh lẽo của Ôn Nghiên vang lên bên tai Ân Thù: “Buông tôi ra, bằng không, cậu sẽ chết đấy.”
Đồng tử đang thất thần của Ân Thù khẽ động đậy rồi chậm rãi lấy lại tiêu cự.
Cậu nheo đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm Ôn Nghiên, một lúc lâu sau bỗng bật cười: “Thế thì A Nghiên cứ giết em đi nha.”
Lực tay đang kiềm chế của Ôn Nghiên bỗng nới lỏng đôi chút. Ân Thù lại càng cười rạng rỡ hơn: “Hóa ra quái đàm cũng biết sợ hãi sao?”
Cậu khẽ cựa quậy cơ thể, cố sức rúc sâu hơn vào lòng Ôn Nghiên, rồi nắm lấy bàn tay anh đặt lên cổ mình.
“A Nghiên có thể thử xem, giờ anh mạnh lắm, giống như lúc nãy bóp eo em vậy, chỉ cần siết một cái là dễ dàng giết chết được em thôi.”
“Giết chết em rồi, anh sẽ có thể rời khỏi nơi này.”
Ôn Nghiên đột ngột hất tay cậu ra.
Ân Thù ngã sang bên cạnh, mái tóc dài che khuất nửa lưng và nửa khuôn mặt, nụ cười nơi khóe miệng cậu cứ thế rộng dần ra, trông đến là điên cuồng.
“Phụt... ha ha ha!”
“A Nghiên, anh ngây thơ quá. Anh đã trở lại rồi, sao em có thể nỡ lòng đi tìm cái chết chứ?”
“Em không những không chết, mà còn sẽ dây dưa bên anh thật lâu, thật lâu nữa.”
“Dù sao thì em không nhẫn tâm như anh, có thể tùy tiện vì người lạ mà vứt bỏ em. Em sẽ không bao giờ bỏ rơi anh đâu.”
Cậu nghiêng đầu, gằn từng chữ: “Em sẽ không bao giờ vứt bỏ anh.”
Cho dù hiện tại trông anh chẳng giống lúc trước một chút nào đi chăng nữa.