Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 12: Thần lực biến mất
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sắc mặt Nguyễn Tiêu trầm xuống: "Cô có ý gì?"
Nữ quỷ co rúm lại: "Tôi... tôi ngưỡng mộ học trưởng Nhan, trước kia anh ấy từng giúp tôi. Tôi nghe nói có một con quỷ muốn đến hù dọa anh ấy. Chờ học trưởng bị dọa đến hồn phách tan rã thì... con quỷ kia muốn nhập vào thân thể học trưởng..."
Nguyễn Tiêu thoạt đầu tức giận, sau đó nghi ngờ nhìn chằm chằm nữ quỷ, vọng khí cho cô —— không có tội lỗi —— vẻ mặt của cậu mới dịu lại: "Cô biết chuyện này từ đâu?"
Nữ quỷ run rẩy nói: "Sau khi tôi chết vẫn luôn lén đi theo học trưởng Nhan..." Cô thấy Nguyễn Tiêu không còn vẻ mặt tức giận mới thật cẩn thận tiếp tục nói: "Có một lần, tôi lén thấy có lệ quỷ đến đây, sợ bị nuốt chửng, đành lặng lẽ ẩn nấp đi. Kết quả nghe thấy nó nói gì đó rằng học trưởng Nhan có mệnh cách rất hợp với nó, chờ dọa cho học trưởng Nhan mất hồn xong thì nó có thể bám vào thân thể anh ấy rồi đi báo thù. Học trưởng Nhan là người tốt, tôi không biết con quỷ kia khi nào mới lại đến, đành phải mỗi ngày đều canh giữ ngoài cửa sổ..."
Nguyễn Tiêu một bên nghe nữ quỷ nói, một bên cẩn thận quan sát cô.
Nữ quỷ hẳn là không chết bao lâu, không có oán khí, không phải lệ quỷ. Quỷ khí trên người còn yếu hơn cả Miêu Tiểu Hằng. Cô có thể giữ thần trí tỉnh táo đến bây giờ, là bởi vì chấp niệm? Cô quan tâm tam ca như vậy, chẳng lẽ chấp niệm là tam ca? Nhưng chỉ quan sát bề ngoài cũng không thể giải thích được điều gì, còn phải hỏi kỹ càng cô bé một chút mới được.
Chờ nữ quỷ lắp bắp nói xong, Nguyễn Tiêu cố ý làm ra vẻ rất nghiêm khắc, hỏi: "Cô chết đã bao lâu, chết như thế nào?"
Nữ quỷ rất căng thẳng, càng căng thẳng thì càng nói lắp.
"Nửa... nửa năm. Tai nạn xe cộ."
Nguyễn Tiêu: "Lộ quỷ tương của cô ra đi."
Nữ quỷ run run lộ ra dáng vẻ của mình lúc chết, đúng là tai nạn xe cộ.
"Đàn em cùng trường ư?"
"Không phải, trường... trường trung học phụ thuộc."
"Tên là gì?"
"Mạnh Vũ."
Nguyễn Tiêu nhớ lại trước kia, cậu chưa từng nghe tam ca nhắc đến tên này.
"Thân thiết với tam ca không?"
"Tôi... tôi biết học trưởng, học trưởng không biết tôi."
"Yêu thầm?"
"...... Thật xin lỗi."
"Cô canh giữ ở đây bao lâu rồi?"
"Ba ngày."
Mạnh Vũ cũng không nghĩ tới bạn cùng phòng của học trưởng mình yêu thầm sẽ đột nhiên biến thành Thành Hoàng gia. Trước kia lúc cô đến đây thăm học trưởng, bạn cùng phòng của học trưởng rõ ràng đều là người thường, chỉ có lúc này, cô còn chưa kịp phản ứng đã bị bắt. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô lại cảm thấy như vậy cũng rất tốt. Vốn dĩ cô ôm quyết tâm đến mức hồn phi phách tán để bảo vệ học trưởng, nhưng chính cô cũng biết, dù cô có đánh đổi bất cứ giá nào cũng chỉ có thể cản được một chút mà thôi. Hiện tại thì khác rồi... Có Thành Hoàng gia ở đây, học trưởng chắc chắn sẽ an toàn nhỉ?
Biểu cảm như trút được gánh nặng này quá rõ ràng, hiển nhiên Mạnh Vũ không giỏi che giấu tâm tư. Nguyễn Tiêu liếc mắt một cái liền nhìn ra suy nghĩ của cô. Nhưng cũng bởi vì như vậy, ấn tượng của cậu đối với Mạnh Vũ tốt hơn rất nhiều. Tiếp đó cậu lại hỏi một ít chi tiết về con lệ quỷ kia. Đáng tiếc Mạnh Vũ hoàn toàn dựa vào quỷ khí mỏng manh của mình nên mới may mắn nghe được một chút, cho nên tạm thời cũng không có cách nào biết thêm nhiều hơn...
Nguyễn Tiêu nghĩ nghĩ, chỉ vào chuỗi bình nhỏ treo ở đầu giường, nói: "Cô cũng đừng ở bên ngoài làm bia đỡ đạn nữa, trước tiên chọn một cái bình vào ở đi, tạm thời cùng Tam Nương, Tiểu Hằng bảo vệ người trong ký túc xá. Nếu phát hiện lệ quỷ kia đến thì nói với tôi một tiếng, nếu tôi không ở..." Cậu bay từ trên giường xuống, lấy Ấn Thành Hoàng đóng cho mỗi người bạn cùng phòng một con dấu có thể che chở cho bọn họ mười ngày: "Mọi người chú ý phối hợp với thần lực từ những con dấu này, cùng nhau hành động."
Ba cậu bạn cùng phòng đối xử với Nguyễn Tiêu vẫn luôn không tệ. Nguyễn Tiêu đã sớm coi bọn họ là anh em tốt, đối với sự an toàn của bọn họ đương nhiên cũng rất để ý. Vốn dĩ bởi vì nghiệp vụ chưa thành thạo nên cậu còn chưa nghĩ nhiều như vậy, hiện tại nghe Mạnh Vũ nói, liền dứt khoát đóng dấu cho bọn họ luôn. Chỉ vậy thôi cũng chưa làm cậu hoàn toàn yên tâm được, cậu lại lấy ra ba lá bùa Trấn đã sớm vẽ xong, trừ tín ngưỡng, truyền thần lực vào bùa.
Nguyễn Tiêu phát cho ba quỷ mỗi người một lá bùa, dặn dò nói: "Nếu là lệ quỷ quá hung hãn, bùa Trấn tác dụng có hạn. Nếu mọi người cùng nhau hành động cũng đánh không lại thì tìm cơ hội lợi dụng bùa Trấn ghim giữ nó lại. Tuy rằng không ghim được bao lâu, nhưng có thể nắm chặt thời gian nuốt bớt quỷ khí của nó. Tam Nương, chị có kinh nghiệm nhiều nhất, dạy cho bọn họ biết một hai điều."
Lý Tam Nương vỗ ngực cam đoan: "Thành Hoàng gia yên tâm, tôi nhất định sẽ dạy kỹ lưỡng."
Nguyễn Tiêu cảm thấy cô khá đáng tin cậy, gật đầu nói: "Bây giờ tôi muốn đi ra ngoài một chuyến, mọi người cẩn thận nhé." Cậu bỗng nhiên nhớ tới mình còn chưa hỏi ý kiến Mạnh Vũ, lại hỏi cô: "Học muội Mạnh, em cảm thấy sao?"
Mạnh Vũ lắc đầu nguầy nguậy: "Không ý kiến ạ."
Có thể ở trong ký túc xá canh cho học trưởng, cô cầu còn không được ấy chứ.
Nguyễn Tiêu lúc này mới hoàn toàn rời khỏi thân thể mình, bay ra ngoài cửa sổ.
Chờ cậu đi rồi, Mạnh Vũ nhút nhát sợ sệt giơ tay lên, giọng nói cực kỳ nhỏ.
"Chị Thủy Quỷ ơi, có thể buông em ra được không..."
Lý Tam Nương phản ứng lại, tóc dài ướt dầm dề vung lên, một lần nữa kéo về phía sau. Cô lộ ra một nụ cười trắng bệch thê thảm: "Em gái đến đây, chị dạy em cách dùng bùa Trấn này." Lại xoa xoa đầu nhỏ Miêu Tiểu Hằng mới ló ra: "Nhóc cũng không được lười biếng đâu đó."
Mạnh Vũ: "Dạ, rõ ạ."
Miêu Tiểu Hằng ngọt ngào mà cười: "Dạ!"
·
Sau khi rời khỏi đại học, Nguyễn Tiêu lấy ra Ấn Thành Hoàng, trước tiên trừ tín ngưỡng rồi phóng thích thần lực, rất tự nhiên bắt đầu tìm kiếm phương hướng của thiện nhân mà ban ngày cậu đã đóng dấu thần. Nhưng ngoài dự kiến của cậu chính là, thần lực thế mà không kéo dài theo bất kỳ phương hướng nào, ngược lại có chút mê man quanh quẩn tại chỗ... Chỉ trong chốc lát, mặt quỷ của cậu tái mét, mồ hôi lạnh cũng muốn túa ra.
Đây là do sức mạnh của thần ấn dùng hết rồi sao? Không thể, vì để ngừa bất trắc, cậu đã trừ tín ngưỡng có thể duy trì mười ngày trong tình huống bình thường, mà cậu và thiện nhân tách ra cũng mới chưa đầy mười tiếng đồng hồ mà thôi! Tiêu hao nhanh như thế, vậy nơi phát ra khí đen rốt cuộc là cái gì? Mạnh mẽ đến mức này rồi sao!
Nguyễn Tiêu sốt ruột trong lòng, Ấn Thành Hoàng lóe lên, trực tiếp triệu hồi ra một lá cờ đen âm khí dày đặc, đem mình treo lên —— giây tiếp theo, cờ đen bọc lấy cậu, biến thành một luồng gió xoáy, dọc theo đường phố đế đô nhanh chóng bay ra ngoài.
Gió xoáy nhanh chóng thổi qua từng ngõ đường phố, Nguyễn Tiêu một bên nỗ lực tìm kiếm thiện nhân đang ở đâu, một bên cảm thấy khá chóng mặt, hoa mắt. Mà tín ngưỡng nhanh chóng tiêu hao càng làm cậu đau lòng đến mức muốn hộc máu!
—— mỗi phút một tín ngưỡng, nếu là thổi bay suốt một đêm, vậy trừ đến mức phá sản luôn.
Càng đừng nói đế đô quá lớn, dân cư cũng quá nhiều. Nguyễn Tiêu đang bay nhanh trong gió lốc cũng không thể thấy rõ dáng vẻ mỗi người, thần lực càng không đủ để trực tiếp bao trùm toàn bộ thành thị để tìm kiếm... Cho nên cậu chỉ có thể vọng khí để tìm vị trí ánh sáng vàng công đức và khí đen tồn tại. Tín ngưỡng thì cứ thế mà tiêu hao, càng tiêu hao càng nghèo nàn...
Nhưng mà Nguyễn Tiêu vẫn là tính toán sai. Thiện nhân chân chính không phải lúc nào cũng có, nhưng kim quang công đức vẫn thường thấy.
Người chịu khó làm từ thiện ở đế đô quá nhiều. Chỉ cần làm việc thiện liền có kim quang công đức. Lòng người đều có hai mặt, rất nhiều người sở dĩ thích làm từ thiện chính là vì tiêu trừ tội lỗi của mình, cho nên ánh đỏ khí đen và ánh vàng công đức thường xuyên trộn lẫn vào nhau. Có khi cả một tiểu khu trộn lẫn một mảng lớn, sao có thể phân rõ ai là ai?
Sau khi liên tục "bay qua" vài con đường lớn, xem qua một ít khu nhà, Nguyễn Tiêu cảm thấy đôi mắt cậu muốn mù luôn rồi.
Xong, hoàn toàn không tìm ra.
Hơn nữa căn bản tiêu hao không nổi nữa, chỉ vọng khí thôi đã tiêu tốn vài trăm rồi!
Mắt thấy tín ngưỡng lấy từ chỗ nhà giàu đã mất hơn phân nửa, còn lại còn phải giữ làm gốc, Nguyễn Tiêu vẫn bực bội mà ngừng lại. Không có cách nào, cậu tự an ủi trong đau khổ mà nghĩ, dùng cách ngốc nghếch vậy, mỗi ban đêm đều dành một chút thời gian đi tuần phố, đi thử đến nơi có kim quang và khí đen hỗn hợp xác nhận từng nhà một, biết đâu còn có thể gặp gỡ mối làm ăn mới thì sao...
Nguyễn Tiêu thở dài thườn thượt, ôm chút tín ngưỡng còn sót lại của mình, vừa bay vừa nhìn tiểu khu nhà giàu gần nhất... Ôi, ở đây có mấy chỗ kim quang khí đen lộn xộn, thử vận may xem sao.
·
Người ở Cẩm Tú Hoa Uyển không giàu cũng sang. Mỗi một căn hộ diện tích đều rất lớn, còn thiết kế khá nhiều căn biệt thự đơn lập hoặc song lập, tính riêng tư vô cùng cao, phong cảnh và môi trường cũng đều rất tốt. Có điều đại khái là vì người có tiền đều có nhiều nhà, số hộ gia đình thực sự thường trú ở đây không đến một nửa.
Nguyễn Tiêu đi thẳng đến biệt thự hắc khí dày nhất kia, lặng yên không một tiếng động xuyên tường tiến vào.
Mới vừa đi vào cậu liền che kín mắt —— suýt chút nữa lại muốn mù rồi!
Lúc này không phải bị các loại ánh sáng lóa mắt, mà là quá cay mắt, cay đến muốn mù luôn.
Đại khái bên trong đang tổ chức bữa tiệc gì đó kỳ quái. Trên mặt đất, trên sô pha, cầu thang vân vân... khắp nơi đều là những thân thể trắng bóng. Các loại rượu, các loại ma túy. Một đám cả trai lẫn gái một bên lắc lư điên cuồng một bên "bạch bạch bạch", các loại âm thanh và động tác dâm uế quả thực là khó coi.
Nguyễn Tiêu che mắt lại liên tục lùi về phía sau. Bây giờ cậu thấy may mắn duy nhất chính là, quỷ hồn không ngửi thấy hầu hết mùi vị ở dương gian, bằng không cậu có lẽ đã bị xông đến mức nôn ra mất.
Thật sự không muốn tiếp tục ở đây. Tầm mắt Nguyễn Tiêu nhanh chóng đảo qua những người ở đây, không phát hiện bất kỳ ai có quan hệ với thiện nhân, liền không chờ nổi mà xuyên tường bay ra, nằm vật ra bãi cỏ bên ngoài thở dốc từng ngụm quỷ khí.
Sự tác động đến tinh thần như này... Quá lớn.
Rốt cuộc bình tĩnh lại xong, Nguyễn Tiêu cố gắng nhớ lại, khí đen trong biệt thự dày đặc như vậy cũng không phải tới từ cùng một cá nhân, mà là hơi thở tiêu cực trên người cả trai lẫn gái trong đó tụ hợp mà thành, nhưng cũng không có tà dị gì. Khí đen và kim quang lốm đốm, cũng không nhiều, có lẽ xuất phát từ việc họ vô tình hay cố ý làm từ thiện, không có gì đặc biệt.
Nguyễn Tiêu lau mặt, ấn vào lồng ngực nơi trái tim vốn không còn đập của mình, kinh hồn bạt vía phủ định bay đến một căn biệt thự khác.
Không có, không có......
Căn thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm, cậu tìm từng căn biệt thự. Tất cả đều không phải nhà thiện nhân chưa nói làm gì, ngược lại lại thường xuyên thấy các loại cảnh tượng kỳ quái. Cuối cùng chỉ có thể thầm than mình xui xẻo, mang theo một bụng bực bội rời Cẩm Tú Hoa Uyển.
Nguyễn Tiêu cứ như vậy mà kiểm tra từng tiểu khu một, vô thức trôi qua vài tiếng đồng hồ, lại trước sau không thu được gì. Cậu thất vọng mà ngồi trước cửa tiểu khu mới vừa đi qua, buồn bã ủ rũ, khóc không thành tiếng.
Đột nhiên, có tiếng xe riêng đang chạy dần dần tiếp cận, ngừng dưới cây đại thụ ở đường đối diện.
Có một cô gái từ trong xe đi ra, mặc một chiếc váy chiffon, duyên dáng, yêu kiều, vừa thanh thuần vừa xinh đẹp.
Nguyễn Tiêu nâng mắt lên, cho dù có em gái xinh đẹp cũng không thể trấn an tâm hồn bị tổn thương của cậu.
Nhưng cậu không ngờ rằng, cô gái khí chất thanh thuần kia mới vừa xuống xe đã mặt đầy vẻ không kiên nhẫn mà thò đầu vào cửa sổ xe, nói vọng vào bên trong: "Được rồi được rồi ông đi mau đi, đừng phá hỏng kế hoạch của tôi."
Nguyễn Tiêu sửng sốt.
—— kế hoạch?
Hết chương 12.