Chương 13: Hoa khôi của trường

Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 13: Hoa khôi của trường

Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiếc xe riêng nhanh chóng phóng đi xa, cô gái mặc váy trắng vuốt nhẹ mái tóc đẹp rũ trên vai, rồi dịu dàng quay người bước đến.
Cô càng đi đến gần, Nguyễn Tiêu cũng càng lúc càng cảm thấy quen mắt.
— Khoan đã, đây chẳng phải một trong ba hoa khôi của trường họ sao, tên là gì ấy nhỉ... Bạch Đình Đình? Người trong mộng của biết bao chàng trai.
Nguyễn Tiêu thường xuyên nghe ba gã bạn cùng phòng trong ký túc xá bàn tán về các mỹ nữ, cả đám bình phẩm từ đầu đến chân. Khi nhắc đến cô Bạch Đình Đình này, họ đều nói cô là người thích hợp làm bạn gái nhất trong số ba vị hoa khôi, trong sáng, không hề giả tạo.
Hiện tại nhìn thấy cô nàng... ở nơi này?
Bạch Đình Đình xách chiếc túi xách nhỏ xinh xắn đứng cạnh cổng lớn tiểu khu, dáng vẻ yếu ớt, mong manh nhưng vẫn vô cùng xinh đẹp, ánh mắt đầy mong chờ nhìn xung quanh.
Nguyễn Tiêu hơi khó hiểu, cô ta đang làm gì vậy? Đêm hôm khuya khoắt không về nhà, lại mặc váy đứng đây chịu gió lạnh. Cậu thật sự không tài nào hiểu nổi.
Chẳng bao lâu, một chùm đèn xe từ xa chiếu tới. Tiếp đó, một chiếc xe hơi màu xám bạc không quá phô trương nhưng xa hoa mà kín đáo, dừng lại một cách lặng lẽ trước cổng lớn đang đóng chặt. Cửa xe mở ra, một đôi chân dài bước xuống. Đó là một thanh niên mặc vest chỉnh tề, dáng người cao ráo, thẳng tắp, với vẻ mặt lạnh lùng, nghiêm nghị.
Ánh mắt Bạch Đình Đình sáng bừng lên, cô nhẹ nhàng chạy tới. Khi sắp đến gần thanh niên, cô dường như vì chạy quá vội mà vấp phải cái gì đó, loạng choạng suýt ngã.
Vì thế Nguyễn Tiêu hiểu ra ngay.
Hòa khôi Bạch đây là muốn cho thanh niên một cơ hội thể hiện phong thái của một quý ông.
Nhưng thanh niên chỉ lùi hai bước sang bên cạnh, chờ hoa khôi Bạch loạng choạng sang một bên, anh ta lại tiếp tục đi về phía trước, đứng trước cửa khóa mật mã, quét võng mạc và vân tay.
Cổng lớn đóng chặt mở ra.
Thanh niên quay người trở lại, rõ ràng là muốn lên xe lần nữa.
Nụ cười tươi tắn, dịu dàng, xinh đẹp của Bạch Đình Đình đông cứng lại, cô vội vàng đứng thẳng lại và đuổi theo: "Học trưởng, em đợi anh mấy tiếng đồng hồ rồi, anh……"
Khóe miệng Nguyễn Tiêu giật giật —— nói năm phút thành mấy tiếng, nói quá lố rồi đấy.
Đáng tiếc thanh niên không hề để ý đến cô, anh ta cuối cùng cũng ngẩng đầu liếc nhìn hoa khôi Bạch một cái, nói một tiếng "Thất lễ", rồi rất tự nhiên bước vào xe, đóng cửa, lái xe, chạy vào tiểu khu. Một chuỗi hành động liên tiếp như được đo lường cẩn thận, không hề có chút sai lệch nào.
Còn hoa khôi ấy hả? Từ đầu đến cuối, anh ta cũng chỉ nói hai từ theo phép lịch sự mà thôi.
Nguyễn Tiêu: Ờm.
Trong đầu cậu nhanh chóng nảy ra một loạt tiêu đề giật tít cho chuyện tình cảm:
#Hoa khôi si tình đêm khuya dày công chờ đợi, vứt bỏ tôn nghiêm nhưng kết quả lại tàn nhẫn đến vậy! #
#Đàn ông bạc tình, làm thiếu nữ đáng thương phải đi con đường nào bây giờ? #
#Trời đất một màu, vì sao hoa khôi của trường mình lại đầy thương tâm? #
Mặc dù Nguyễn Tiêu cảm thấy cách theo đuổi của hoa khôi hơi khó nói, cũng không có cảm tình gì với cô ta, nhưng cậu vẫn đại diện cho các đồng bào nam giới mà nảy sinh cảm giác... ghen tị và căm hờn nồng đậm, mãnh liệt đối với vị soái ca mặc vest cấm dục này.
—— Vì sao có vài người đêm khuya tăng ca vẫn chẳng đạt được gì, mà có vài người lại có siêu xe, biệt thự cao cấp, và mỹ nhân tự nguyện vây quanh?
Giây tiếp theo, Nguyễn Tiêu dùng ý chí mạnh mẽ nhất của mình mà bỏ chạy.
Nếu không chạy, cậu lo lắng mình sẽ không kiềm lòng được mà tặng cho soái ca một cú 'quỷ đánh tường' đầy ghen tị mất.
·
Khi Nguyễn Tiêu trở lại trường học, trời đã sắp sáng.
Ba con quỷ nhiệt tình chào đón cậu.
Nguyễn Tiêu nhìn một vòng quanh ký túc xá, không thấy có gì bất thường, bèn hỏi Mạnh Vũ: "Đêm nay thế nào?"
Mạnh Vũ lắc đầu lia lịa: "Không có chuyện gì ạ."
Nguyễn Tiêu nghĩ ngợi, dặn dò: "Vẫn không thể lơ là cảnh giác, mọi người phải chú ý nhiều hơn."
Lý Tam Nương đi sát theo cậu: "Thành Hoàng gia ngài cứ yên tâm, bọn tôi đều ghi nhớ kỹ."
Miêu Tiểu Hằng giơ tay: "Em nhớ kỹ ạ!"
Mạnh Vũ cũng cẩn thận giơ tay theo: "Nhớ ạ."
Nguyễn Tiêu nhảy lên giường, nằm gọn vào thi thể: "Tôi nghỉ ngơi một lát, mọi người cứ tự nhiên nhé."
Ba con quỷ không dám quấy rầy, liếc nhau xong, cũng lần lượt chui vào bình của mình.
Sáng sớm, một luồng nắng mặt trời chiếu vào, hắt vào mí mắt mọi người trong ký túc xá.
Nguyễn Tiêu rất nhạy cảm với ánh sáng, trở mình rồi rời giường, ra dáng ra hình rửa mặt như một người sống bình thường.
Lợi ích duy nhất của việc nửa chết nửa sống này, có lẽ là chắc chắn sẽ không ngủ nướng... Cậu vốn dĩ không cần ngủ.
Mấy bạn cùng phòng ý thức tự giác đều rất tốt, ngay cả Bác Dương lười nhác nhất cũng đúng giờ mở mắt ra, cùng mọi người ngáp ngắn ngáp dài vươn vai ngồi dậy.
Bọn họ nhao nhao nói: "Lão tứ, dậy sớm vậy mày?"
Nguyễn Tiêu đứng ở bồn rửa mặt, vừa đánh răng súc miệng vừa nói lầm bầm: "Nghĩ đến bài thiếu chưa hoàn thành tự nhiên thấy hơi khó ngủ."
Bác Dương không nhịn được cười phá lên: "Tao còn tưởng rằng học bá như mày từ trước đến nay không cảm thấy áp lực gì chứ, hóa ra cũng giống tao hả ha ha ha!"
Nhan Duệ ở bên cạnh nói tiếp: "Dù sao vẫn giỏi hơn cái đứa trước khi thi lo lắng hồi hộp đến mặt mày tái mét, mắt đờ đẫn phải không?"
Thôi Nghĩa Xương cũng nhịn không được nở nụ cười.
Trêu chọc lẫn nhau vài câu, Nguyễn Tiêu vừa lúc rửa mặt xong, nhường chỗ. Ba người khác cũng nhanh chóng bắt đầu làm vệ sinh cá nhân —— buổi sáng 8 giờ có lớp, thời gian tán gẫu của bọn họ không nhiều lắm.
Khu giảng đường cách ký túc xá hơi xa, ra khỏi ký túc xá rồi, mấy người vừa gặm bánh mì vừa đi bộ. Nguyễn Tiêu để che giấu nên cũng gặm theo, chỉ là cậu vừa ăn vừa hao phí tín ngưỡng, miệng chẳng cảm nhận được mùi vị, lòng đau đớn, cũng thảm lắm.
Sau khi đến phòng học, vừa vặn còn năm phút, cả đám ngồi xuống và chuẩn bị xong sách vở, chuông vào học liền vang lên.
Giáo sư Vương hói đầu đi vào, mở máy tính và bật máy chiếu lên.
Giáo sư Vương đảo mắt nhìn khắp lớp, bảo lớp trưởng điểm danh, điểm danh xong thì chính thức bắt đầu bài giảng.
—— đều là quy trình thường lệ.
Nguyễn Tiêu ngày hôm qua đã tranh thủ thời gian chuẩn bị bài rồi. Hiện giờ giáo sư Vương đang tổng kết ngắn gọn nội dung buổi trước, cậu nhanh chóng cẩn thận lắng nghe. Nghe một lát, phát hiện nội dung giáo sư giảng cũng giống như mình tự học, cậu mới thở phào nhẹ nhõm, mở vở chuẩn bị ghi chép nội dung quan trọng mới.
Nhưng không ngờ tới, Nguyễn Tiêu vừa cúi mắt xuống liền đối diện với một cái đầu quỷ chui ra ngoài. Cú sốc quá mạnh, suýt chút nữa làm cậu sợ đến mức nhảy dựng lên —— may mắn cậu kịp thời nhận ra cái đầu bất ngờ chui ra này là bé tiểu quỷ Miêu Tiểu Hằng, mới khó khăn ngồi yên lại, cũng mới nhớ tới chuyện buổi sáng cậu tiện tay tháo ba cái bình nhỏ nhét vào ba lô, là mang quỷ đến nghe giảng ké.
Miêu Tiểu Hằng tò mò chớp chớp mắt: "Ca ca, cái thứ chớp chớp trên kia là cái gì vậy? Thần kỳ quá trời."
Nguyễn Tiêu hạ giọng giải thích cho bé: "Đó là máy chiếu, giáo sư dùng để chiếu nội dung bài giảng."
Tiểu quỷ còn định hỏi lại, Nguyễn Tiêu đưa tay ấn bé xuống, nói: "Tiểu Hằng ngoan, có vấn đề gì em nhớ kỹ trước đã, đừng nói gì, lát nữa ca ca sẽ nói cho em nghe."
Miêu Tiểu Hằng "Dạ" một tiếng, ngoan ngoãn rụt đầu im lặng, nhưng đôi tai vẫn dựng lên cao, cẩn thận nghe giảng bài.
Một lát sau, một loạt tiếng quỷ nhỏ nhẹ vang lên.
Nguyễn Tiêu lắng nghe kỹ, hóa ra là Mạnh Vũ ở trong bình nhẹ giọng giảng giải cho Miêu Tiểu Hằng, và cũng trả lời những câu hỏi ngẫu nhiên của Lý Tam Nương. Tiếng quỷ chân chính chỉ có quỷ hồn với nhau và một bộ phận người tài có năng lực nghe hiểu được, sẽ không ảnh hưởng đến việc học của các bạn học khác, cậu cũng không quản bọn họ nữa.
Rất nhanh một tiết học trôi qua, chuông tan học vang lên. Nguyễn Tiêu vội vàng đứng dậy, mang theo những vấn đề tích lũy mấy ngày nay xuống tìm giáo sư Vương để thỉnh giáo.
Giáo sư Vương tính cách rất nghiêm khắc, nhưng đối với học sinh hiếu học lại rất quý, không hề keo kiệt mà giải đáp kỹ càng tỉ mỉ.
Nguyễn Tiêu học hỏi được không ít, nhanh chóng ghi nhớ từng điều một.
Bầu không khí học tập ở đại học Đế Đô rất sôi nổi. Nguyễn Tiêu hỏi xong thì lại có vài bạn học chen đến hỏi thăm.
Nguyễn Tiêu vội vàng nhường chỗ cho người khác. Lúc né sang một bên, cậu đột nhiên bị người đụng phải một chút. Cùng lúc đó, một tia cảm giác lạnh lẽo lướt qua —— âm khí? Cậu vội vàng nhìn sang bên đó, nhưng không phát hiện được gì cả.
Nguyễn Tiêu: Cảm thấy mình là Thành Hoàng giả ấy.
Thật ra điều này cũng không thể trách Nguyễn Tiêu, Mắt Âm Dương chỉ có thể nhìn thấy đại khái, phân biệt rõ người, quỷ cùng với tà dị —— chẳng hạn như khi cậu ở trên tàu, tập trung tinh thần có thể thấy từng luồng khí đen nhè nhẹ. Nếu muốn nhìn sâu hơn thì kiểu gì cũng phải hao phí tín ngưỡng mới nhìn được. Giống như công đức và tội nghiệt, những khí đen đó có hình thái cụ thể, nơi phát ra, vân vân... Rất nhiều bản chất về thế giới hay con người ở âm dương, cậu có thể hiểu biết, nhưng đều phải tiêu hao thần lực mới được.
Hiện tại Nguyễn Tiêu tuy nói là Thành Hoàng gia cuối cùng, nhưng cậu còn chưa ngưng tụ được tượng thần của bản thân. Muốn sử dụng thần lực đều phải chuyển tín ngưỡng vào Ấn Thành Hoàng để chuyển hóa, dẫn đến khi thi triển thì mới có thể thực hiện. Mà chờ đến khi tượng thần ngưng tụ thành công, tín ngưỡng dành cho cậu sẽ toàn bộ hội tụ về tượng thần để tự động chuyển hóa. Đồng thời, quỷ thể của cậu cũng có thể hiện hóa thân thần*, thần lực và tượng thần đồng bộ với nhau, lại trải qua luyện tập nhiều hơn, dần dần trở thành bản năng của cậu. Đến lúc đó, Ấn Thành Hoàng cũng chỉ tương đương như một Thần Khí của cậu, cậu mới là Thành Hoàng gia chân chính nắm giữ thần lực.
(*bộ dáng của thần, sau này ẻm có thần thân rồi sẽ được miêu tả kĩ)
Nguyễn Tiêu bây giờ... nói thẳng ra thì là giai đoạn thực tập.
Quay lại vấn đề, trong phòng học nhiều học sinh đang tuổi sung sức như vậy, mà vẫn có thể khiến Nguyễn Tiêu cảm nhận được âm khí, chuyện này hơi khiến Thành Hoàng để ý. Cậu nhìn kỹ xung quanh, cuối cùng phát hiện có một luồng âm khí nhàn nhạt quẩn quanh ở cổ tay lớp phó thể dục Lương Lực.
Sau khi tìm được rồi, Nguyễn Tiêu liền thu lại ánh mắt. Âm khí này quá yếu, đối với cơ thể người không gây tổn hại gì, chắc là Lương Lực đụng phải thứ gì đó có âm khí thôi? Đợi chút đi ra ngoài phơi nắng mặt trời thì sẽ không sao nữa.
Trên đường trở về, Nguyễn Tiêu cố ý đi phía sau Lương Lực một cách tự nhiên, tận mắt thấy chút âm khí này bị mặt trời hong khô đến biến mất, mới hoàn toàn yên tâm.
Các bạn cùng phòng đi cùng Nguyễn Tiêu, Nhan Duệ là một người rất cẩn thận, bèn thấp giọng hỏi: "Lão tứ, có chuyện gì vậy?"
Nguyễn Tiêu tùy tiện kiếm cớ: "Tao phát hiện soái ca trong lớp chúng ta vẫn còn rất nhiều."
Bác Dương vui vẻ, thò đầu qua chỉ vào mình: "Chẳng hạn như tao hả?"
Nguyễn Tiêu trợn trắng mắt: "Như tao nè."
Thôi Nghĩa Xương ôm vai Nhan Duệ, cười nói: "Lão tứ nói lời này không sai, cũng chẳng hạn như bọn tao."
Nhan Duệ dù sao vẫn cảm thấy Nguyễn Tiêu không phải đang suy nghĩ chuyện này, nhưng không khí tốt như vậy, y cũng không nghĩ sâu thêm —— ai mà chẳng có chút bí mật nho nhỏ của riêng mình? Nếu lão tứ thật sự gặp phải khó khăn gì, chờ nó chịu nói, làm huynh đệ thì tích cực giúp đỡ là được.
·
Đêm đó, Lý Tam Nương ôm mấy quyển giáo trình văn học yêu thích không rời tay. Mạnh Vũ ở bên cạnh cẩn thận dạy cô từng chữ một, Miêu Tiểu Hằng chết khi còn nhỏ tuổi, mắt trông mong chạy tới học cùng.
Nguyễn Tiêu ngồi dậy từ thi thể, nhìn mấy con quỷ miệt mài học tập suốt đêm bên dưới, sờ sờ mũi mình.
Nói trắng ra, dẫn bọn họ nghe giảng ké chỉ là muốn cho mấy người chết sớm này được thấy biết nhiều hơn một chút, hiểu biết một chút về phương thức học tập hiện tại, không trông cậy vào việc họ thật sự có thể nghe hiểu. Hiện tại Mạnh Vũ tới, vừa lúc xóa mù chữ cho hai người họ.
Nhưng xóa mù chữ mà dùng tài liệu đại học thì cũng không quá thích hợp. Cậu vẫn nên tìm thời gian ra ngoài một chuyến, mua một ít sách báo về, chẳng hạn như mấy cuốn "Trăm vạn câu hỏi vì sao" dành cho trẻ em hiện nay cũng không tệ.
Tính toán như vậy trong lòng, Nguyễn Tiêu nói vài câu cổ vũ với mấy con quỷ, rồi bay ra ngoài cửa sổ.
Đêm khuya tĩnh mịch, người học tập thì chuyên tâm học tập, Thành Hoàng đau khổ thì... thành thật đi tuần tra thôi.