Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 14: Nỗi lo công đức
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Liên tiếp vài ngày, Nguyễn Tiêu làm việc liên tục, ban ngày đi học, buổi tối tuần tra phố phường. Cậu mệt đến rã rời, càng khổ sở hơn là mỗi ngày phải ăn cơm cùng bạn cùng phòng, không những không ngon miệng mà còn khó tiêu, phải dùng ngoại lực hỗ trợ. Cho dù có Tông gia giàu có cung cấp tín ngưỡng, nhưng mỗi đêm cậu tiêu hao cũng không ít đâu. Hơn nữa, những người giàu có tin tưởng cậu như vậy, cậu cũng nên thường xuyên ban cho họ một dấu ấn che chở đúng không? Lại thêm một khoản tiêu tốn.
Nguyễn Tiêu nghĩ, cứ tiếp tục thế này thì không ổn, nên tiết kiệm vẫn phải tiết kiệm. Còn có công đức nữa, 10 điểm công đức đã dùng hết một nửa, nếu không kiếm thêm một khoản mới, cậu sẽ phải dùng tín ngưỡng để duy trì vẻ ngoài – nhưng tín ngưỡng sao có thể tự nhiên như công đức được?
Cậu lại âm thầm tính toán, vẫn còn vài sự kiện tích cóp lại chưa làm xong, chẳng hạn như giúp tiểu quỷ tìm mẹ, cứu vớt người thiện tâm đang trong nguy hiểm, đề phòng Tam ca – bạn cùng phòng – bị quỷ ám… Nếu tất cả đều có thể thuận lợi hoàn thành, ít nhiều cũng sẽ có thêm chút công đức để duy trì hoạt động thường ngày của cậu. Chỉ là tiểu quỷ tìm mẹ chỉ có thể dựa vào vận khí, người thiện tâm vẫn chưa thấy tăm hơi, con quỷ ám người kia cũng vẫn luôn không xuất hiện… Thật là rắc rối quá đi.
Đến bước đường cùng, Nguyễn Tiêu đành phải đưa ra một quyết định.
"Gì? Học phí của mày không đủ, ngoài ngày nghỉ ra, giữa trưa buổi tối cũng đều phải ra ngoài làm thêm sao?" Bác Dương hỏi lớn tiếng vào sáng sớm.
Giọng nói quá vang, Thôi Nghĩa Xương và Nhan Duệ đồng loạt nhìn sang.
Nguyễn Tiêu ngượng ngùng nói: "Học phí sang năm tao phải chuẩn bị trước."
Mặt đẹp trai của Bác Dương nhăn lại thành một cục: "Học phí mày không đủ tao có thể cho mày mượn, cần gì phải vất vả đến thế."
Nhan Duệ và Thôi Nghĩa Xương cũng đều không đồng tình:
"Làm nhiều công việc làm thêm quá mệt mỏi, rất ảnh hưởng đến sinh hoạt học tập của mày. Nếu mày thiếu tiền, tao cũng có thể giúp được."
"Đúng đúng, mọi người đều là huynh đệ tốt, chuyện này mày đừng quá khách khí."
Nguyễn Tiêu có chút cảm động, nhưng vẫn lắc đầu, nói: "Có câu nói 'cứu cấp không cứu nghèo', nếu tao gặp phải chuyện gì gấp gáp, chắc chắn sẽ không khách khí với các huynh đệ, nhưng hiện tại là phí sinh hoạt đại học mỗi năm tao đều phải đóng, chẳng lẽ năm nào tao cũng tìm các huynh đệ giơ tay xin tiền sao? Tao biết các huynh đệ rất nghĩa khí, nhưng nếu tao thật sự làm như vậy, tao còn mặt mũi nào là đàn ông nữa?"
Nghe cậu nói như vậy, ba người bạn cùng phòng cũng đành chịu. Tuy rằng nhà bọn họ không một ai nghèo, bỏ ra nhiều tiền giúp Lão Tứ cũng chẳng khó khăn gì, nhưng Lão Tứ cố chấp như vậy, lại còn nói muốn tự mình gánh vác trách nhiệm, nếu bọn họ còn kiên trì đưa tiền thì chính là cố ý giẫm đạp lên lòng tự trọng của người ta. Huynh đệ không thể làm như vậy được.
Bác Dương là người ấm ức nhất.
Trong ký túc xá, nhà cậu ta có tiền nhất, chỉ riêng tiền tiêu vặt mỗi tháng của mình cũng đủ giúp Lão Tứ rồi, kết quả là muốn giúp cũng không giúp được, thật là…
Ấm ức một lát, Bác Dương nhíu lông mày còn muốn nói gì đó, Nhan Duệ liền duỗi cánh tay siết chặt cổ Bác Dương, kéo cậu ta sang một bên.
"Mày đừng nói gì cả."
Bác Dương bực bội: "Cơ thể Lão Tứ sẽ không chịu nổi."
Nhan Duệ thở dài: "Mày tưởng tao và Lão Đại không biết sao? Nhưng tao nói thế này nhé, nếu mày mỗi ngày ăn miếng cơm uống miếng nước đều tìm bọn tao đòi tiền, nếu không cần thì không đến ăn, không đến uống, mày có làm hay không?"
Bác Dương không chút do dự nói: "Làm chứ, sao không làm? Bòn rút các huynh đệ không cần nghĩ ngợi luôn."
Khóe miệng Nhan Duệ giật giật, một cái tát chụp vào lưng cậu: "Đừng có mà làm bộ làm tịch với tao, ý tao nói là thế này cơ mà?"
Bác Dương bĩu môi: "Tao biết mày có ý gì, tao chỉ là cảm thấy, Lão Tứ không nên vất vả như vậy."
Nhan Duệ suy nghĩ một lát rồi nói: "Đưa tiền không bằng giúp nó để ý tìm mấy công việc… hiện tại cứ cho nó làm, chúng ta sẽ theo dõi nó. Nếu nó quá mệt mỏi, vừa lúc giới thiệu cho nó mấy việc nhẹ nhàng hơn để nó đổi việc, nếu không quá mệt mỏi thì cứ để mấy công việc đó dự phòng, khi nào nó cần thì chúng ta giới thiệu thôi."
Bác Dương im lặng nhìn xuống, không tình nguyện lắm gật đầu: "Tam ca, mày nói đúng, lát nữa tao đi giúp Lão Tứ hỏi một chút."
Nhan Duệ cùng cậu đụng nắm tay, nhẹ nhàng cụng một cái: "Tao cùng Lão Đại đều sẽ hỗ trợ, chúng ta cùng nhau làm."
Bác Dương dần dần nghĩ thông suốt, rốt cuộc lông mày giãn ra, cụng nắm tay với Nhan Duệ: "Ô kê."
Ở một góc khác, Nguyễn Tiêu thấy Nhan Duệ trấn an được Bác Dương rồi, thầm giơ ngón cái tán thưởng Nhan Duệ.
Nhan Duệ nhìn cậu, buồn cười mà nhướng mày.
Sau khi giải thích tình huống với các huynh đệ cùng phòng, thời gian biểu mỗi ngày của Nguyễn Tiêu liền cố định.
Buổi sáng, buổi chiều bình thường nếu đầy đủ tiết học, cậu sẽ nhanh chóng biến mất liền; nếu không có đủ tiết, có đôi khi cậu trực tiếp biến mất, có đôi khi sẽ về ký túc xá trước học bài, viết luận văn, đến giờ lại biến mất.
Đám Bác Dương mỗi ngày cũng không quên quan sát Nguyễn Tiêu, phát hiện Lão Tứ của ký túc xá bọn họ sắc mặt hồng hào, tinh thần tràn đầy, quả thực không hề có bất kỳ dấu hiệu mệt mỏi hay hao tổn sức khỏe nào, mới dần yên lòng.
Nguyễn Tiêu đương nhiên phát hiện các huynh đệ cùng phòng quan tâm, vô cùng cảm động nhưng cũng không khỏi cảm khái: Nhờ vào đặc quyền công đức, mỗi ngày trông cậu ta muốn khỏe mạnh bao nhiêu thì có bấy nhiêu, khó mà tìm ra sơ hở.
Chẳng qua, xác chết vẫn là xác chết, bề ngoài có vẻ tốt đẹp cũng vô ích, chuyện của bản thân thì chỉ mình mới biết, một xác chết sống dậy hoạt động vẫn phải kiềm chế một chút.
… Tưởng tượng như vậy, dường như lại có chút bi ai.
Sau khi tan học, Nguyễn Tiêu nhanh chóng rời khỏi trường, vượt qua hai con đường liền nhau, đi đến đường Tây Hòa.
Đường Tây Hòa cách khu đại học không xa, tuy rằng không sầm uất bằng những con phố liền kề nhưng cũng đã rất náo nhiệt, cho nên cũng có không ít cơ hội làm thêm.
Ở một góc phố có một quán cà phê trang trí rất đáng yêu, thời gian mở cửa từ 8 giờ sáng đến 8 giờ tối. Chủ quán tên Đàm Tố, là một người phụ nữ nhìn đại khái hơn ba mươi tuổi, ngũ quan không quá xinh đẹp, nhưng toàn thân toát lên vẻ đẹp trí thức, khí chất rất tự tại.
Bây giờ vừa vặn là 10 giờ sáng.
Đàm Tố đứng sau quầy pha chế cà phê, cô mặc một thân váy dài màu nâu đất, tóc dài buông xõa được buộc hờ bằng một dải lụa, mỉm cười với chàng trai trẻ tuổi trắng trẻo vừa đẩy cửa bước vào, ánh mắt dịu dàng: "Tiểu Nguyễn, hôm nay tới sớm vậy, em ăn cơm chưa?"
Nguyễn Tiêu đáp lại cô một nụ cười ngượng nghịu nhàn nhạt: "Cảm ơn chị Đàm quan tâm, em ăn rồi, giờ em đi thay đồ để bắt đầu làm việc."
Tuy rằng là vì tiết kiệm tín ngưỡng mà tìm lý do, nhưng Nguyễn Tiêu cũng thật sự tìm được việc làm thêm, chính là làm nhân viên phục vụ ở quán cà phê Tây Lam này. Chủ yếu phụ trách phục vụ đồ uống cho khách, thu dọn ly tách, v.v. Công việc này lúc bận rộn lên có chút vất vả, chỉ là có thể làm việc bán thời gian, thanh toán nhanh, vậy liền mang lại sự tiện lợi rất lớn cho cậu – học phí có lẽ cần phải tích góp thêm bằng cách khác, nhưng phí sinh hoạt là không thành vấn đề.
Nguyễn Tiêu đổi xong quần áo làm việc rất nhanh, áo gile khoác ngoài, thêm chiếc nơ tinh xảo, cầm khay bắt đầu phục vụ.
Khách hàng dần dần nhiều lên, Nguyễn Tiêu cũng càng ngày càng bận, nhưng trí nhớ cậu khá tốt, động tác lưu loát, mang đồ uống cho khách chưa từng xảy ra sai sót. Mấy ngày rồi không hề có lời phàn nàn, ở trong tiệm cũng coi như là đứng vững vị trí.
Giữa trưa này cậu bận rộn khoảng hơn ba tiếng đồng hồ, đến khi giờ cao điểm buổi trưa qua đi, cậu mới có thể thở phào một hơi. Nhưng mà cậu mới vừa đứng ở trước quầy cầm khăn lau mồ hôi, vô tình ngẩng đầu lên lại đột nhiên thấy Đàm Tố đang cầm di động mà khóc, nước mắt trong suốt chảy dài trên gò má cô, cô không khóc thành tiếng, nhưng lại mang một nỗi bi thương khôn tả.
Nguyễn Tiêu hoảng sợ, ngay sau đó cũng có chút xấu hổ.
Cậu hình như nhìn thấy cảnh không nên thấy….
Đàm Tố chú ý tới Nguyễn Tiêu, vội vàng lau mặt, gật đầu tỏ ý xin lỗi cậu, sau đó lập tức xoay người đi ra sau quầy.
Nguyễn Tiêu biết cô là không muốn để nhân viên nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy của mình, tuy rằng hơi lo lắng cho cảm xúc của cô, cậu vẫn nhanh chóng đi sang bên kia. Chỉ là, cậu còn chưa nghĩ ra nên an ủi thế nào, đúng lúc đó, cửa tiệm cà phê lại bị người ta mạnh mẽ đẩy ra.
"Rầm!"
Một phu nhân trung niên trang điểm thời thượng, dung mạo sắc sảo xông vào, hùng hổ.
Động tĩnh này quá lớn, tầm mắt của rất nhiều người đều đổ dồn về phía bà ta.
"Chính là con hồ ly tinh mày quyến rũ chồng tao?" Giọng phu nhân cất lên, liếc nhìn xung quanh một cái, vẻ mặt đầy khinh miệt, "Thật là… Bị hắn ngủ chán chê rồi mà vẫn không hết cái mùi nghèo hèn bần tiện này."
Lời nói khó nghe như vậy làm Nguyễn Tiêu nghe được nhíu mày, nhưng ý tứ trong lời nói của người này là… chị Đàm là kẻ thứ ba sao? Nhưng chị Đàm trông rất tự lập, mạnh mẽ, không giống người như vậy chút nào.
Ai cũng thích hóng chuyện, người trong tiệm nghe thấy phu nhân nói, khách quen thì còn bình tĩnh chút, bọn họ cũng rất hiểu rõ Đàm Tố, cảm thấy chuyện này có thể là một hiểu lầm. Nhưng khách lạ thì khác, phần lớn đều ôm thái độ hóng chuyện – những màn chính thất đánh ghen tiểu tam thì nhiều vô kể, không biết lần này sẽ diễn ra cảnh nào đây?
Phu nhân thấy tay Đàm Tố còn cầm di động, vành mắt cũng đỏ hoe, cười lạnh một tiếng: "Sao vậy, vẫn còn đang gọi chồng tao để được an ủi sao?"
Đàm Tố lập tức ngắt điện thoại, vẻ mặt đầy trào phúng đáp lại: "Đàm Tố tôi có nhà cửa, có cửa hàng, có tiền tiết kiệm, nếu không phải chồng chị lừa dối tôi, tôi sẽ tìm một người đàn ông có vợ sao? Tôi còn chưa đến mức hạ tiện như vậy! Tôi phiền chị quản lý tốt chồng mình, đừng để gã ra ngoài lừa gạt phụ nữ, cũng không biết là bị bao nhiêu người dùng qua rồi, nghĩ đến đã thấy ghê tởm!"
Phu nhân không nghĩ tới kẻ thứ ba như Đàm Tố lại còn nói lý lẽ một cách hợp tình hợp lý như vậy, lập tức sắc mặt xanh mét, ngón tay sơn móng đỏ chỉ về phía cô: "Mày!"
Đàm Tố vuốt tóc, lộ ra một nụ cười thong dong, ưu nhã, nói: "Tôi cái gì mà tôi chứ? Tôi đã chặn số chồng chị rồi, hy vọng hai vợ chồng chị vĩnh viễn đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa. Đặc biệt là chồng chị, gã mà còn quấy rầy tôi thì tôi sẽ đi kiện gã! Tôi là người bình thường không ngại mất mặt, cùng lắm thì làm ầm lên một trận, không biết nhà cao cửa rộng của các người có thấy xấu hổ không?"
Phu nhân kiêu căng ngạo mạn đi tới, vốn dĩ muốn lột mặt nạ của Đàm Tố, không nghĩ tới ngược lại bị Đàm Tố chọc tức đến mức đau ngực, bà ta hơi hé miệng, ngoài mạnh trong yếu, giận dữ mắng: "Có mạnh miệng như thế nào mày cũng là đồ tiểu tam, thứ đàn bà đê tiện bị nuôi bên ngoài!"
Đàm Tố lạnh lùng sửa lời: "Là 'bị' làm tiểu tam." Cô lộ ra vẻ mặt còn khinh miệt hơn cả phu nhân kia, "Tôi khuyên chị không có việc gì thì đừng chỉ biết tìm phụ nữ gây phiền toái, gốc rễ vấn đề nằm ở chỗ chồng chị không biết quản nửa thân dưới của mình kìa. Nếu tôi là chị, hoặc là đá bay tên tra nam đó, hoặc là thiến hắn đi. Tìm phụ nữ khác để thể hiện uy phong? Thật nực cười!"
Mặt phu nhân đỏ bừng, chỉ vào Đàm Tố mà không nói nên lời.
Đàm Tố lạnh giọng nói: "Sao vậy, còn chờ tôi tiễn chị ra ngoài? Không về tìm chồng chị để được an ủi sao?"
Phu nhân ngượng quá hóa giận, giơ tay lên định tát vào mặt Đàm Tố. Đàm Tố sao có thể để bà ta đánh? Cô cũng giơ tay lên, hung hăng nắm lấy cổ tay phu nhân, phu nhân đau đến nhăn mặt, hít mấy hơi mới rút tay ra được, cuối cùng chỉ có thể hung hăng trừng mắt lườm Đàm Tố một cái, cố gắng giữ phong thái mà rời đi.
Người đi rồi, vẻ mặt cứng rắn của Đàm Tố mới hơi thả lỏng.
Nguyễn Tiêu vẫn luôn âm thầm chú ý, ngay khoảnh khắc đó, cậu rõ ràng nhìn thấy Đàm Tố trong khoảnh khắc trở nên vô cùng khổ sở, nhưng cô rất nhanh lại thẳng lưng, tỏ ra như không có chuyện gì rồi đi đến sau quầy.
"Trò hề vừa rồi đã làm mọi người chê cười rồi, trà bánh hôm nay miễn phí, mong mọi người đừng để tâm." Đàm Tố mỉm cười với các khách hàng.
Các khách hàng thi nhau thu hồi ánh mắt, có vài người thiện ý cười rồi nói lời cảm ơn, có người lại xúm đầu xì xào, thấp giọng nói xấu.
Nguyễn Tiêu im lặng lau ly tách. Cậu nghĩ, chị Đàm hẳn là rất thích người đàn ông kia, chỉ tiếc gặp phải kẻ tồi tệ, bị lừa dối.
Ngay sau đó, tiếng thủy tinh vỡ loảng xoảng vang lên.
"Xoảng ——"
Đàm Tố không hiểu sao sắc mặt trắng bệch, đôi tay run rẩy chống quầy, cơ thể bất giác co rút lại.
Nguyễn Tiêu vừa ngẩng phắt đầu lên đã thấy cảnh tượng này.
"Chị Đàm!"