Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 4: Đêm Hồi Hồn
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đúng vào tiết Thanh Minh, nhiều người về quê tảo mộ, khiến việc kinh doanh của cửa hàng tang lễ cũng vô cùng thuận lợi. Khách ra vào tấp nập, mua rất nhiều vàng mã, đèn nến, vòng hoa và pháo.
Nguyễn Tiêu không phải lần đầu tiên đến đây, nhưng trước đây cậu đến mua đồ cúng, còn hôm nay cậu đến để hỏi mua nguyên liệu vẽ bùa.
Cửa hàng tang lễ Lý gia này đã tồn tại vài chục năm, coi như nghề gia truyền. Ông chủ có ba người con trai, người con út đi học xa, còn người con cả kế thừa nghề làm vàng mã, và người con thứ thì rất lành nghề trong việc đóng quan tài và làm nhang đèn.
Chất lượng sản phẩm trong cửa hàng đều thuộc hàng thượng hạng, gia đình lão Lý chưa bao giờ bớt xén nguyên vật liệu, giá cả cũng rất phải chăng. Trước đây cũng có những cửa hàng tang lễ khác mở trên phố, nhưng chất lượng không thể sánh bằng tiệm Lý gia, cuối cùng đều phải ấm ức đóng cửa.
Sau khi vào cửa hàng, Nguyễn Tiêu gọi lớn: "Ông Lý ơi!"
Dù đã ngoài 60 tuổi, nhưng ông cụ Lý vẫn cao to, tinh thần tràn đầy sức sống. Thấy Nguyễn Tiêu, ông liền lớn tiếng nói: "Kiều Kiều, hôm qua con vừa mới đến mà, vàng mã lại không đủ dùng sao?"
Nguyễn Tiêu đáp: "Con đến mua một ít giấy vàng, lại muốn một cây bút lông dùng để vẽ bùa và một hộp mực chu sa ạ."
Ông cụ Lý sửng sốt: "Con muốn vẽ bùa? Con biết vẽ bùa sao?"
Nguyễn Tiêu nói: "Con thấy trên mạng cũng có thể tra cứu được, con nghĩ tự mình vẽ sẽ thành tâm hơn ạ."
Ông cụ Lý cũng không hỏi Nguyễn Tiêu vẽ bùa làm gì, dù sao đứa nhỏ này cũng đáng thương, tết Thanh Minh về tảo mộ, một mình ở nhà cũ, có lẽ cũng sợ hãi nên mới vậy. Nghĩ vậy, ông liền vào trong phòng lấy mấy món đồ ra và chỉ cho cậu xem từng món: "30 tờ giấy vàng chuyên dụng để vẽ bùa, một cây bút lông cừu, một hộp mực chu sa loại hai năm tuổi. Tổng cộng con đưa ông 30 đồng."
Mấy chục tờ giấy vàng ở đây giá khoảng bảy, tám đồng, bút lông cừu bình thường cũng chỉ vài đồng, cái đắt nhất chính là chu sa, một hộp nhỏ đã hơn hai mươi đồng. Tổng cộng chỉ cần 30 đồng, không phải là quá rẻ, nhưng chắc chắn đã được làm tròn xuống.
Nguyễn Tiêu thoải mái trả tiền và nói lời cảm ơn, rồi nhận lấy những nguyên liệu vẽ bùa.
Những nguyên liệu này chưa từng được khai quang, chất liệu cũng rất đỗi bình thường. Nếu là một đạo sĩ chân chính đến vẽ bùa, xác suất thành công chắc chắn sẽ không cao. Nhưng đối với Nguyễn Tiêu thì khác, cậu chỉ cần "quỷ vẽ bùa", rồi đóng dấu và rót chút điểm tín ngưỡng vào, là có thể sử dụng được.
Nguyễn Tiêu xoay người, che chiếc ô đen quay về.
Lúc đi ngang qua một con ngõ nhỏ, cậu cảm thấy có thứ gì đó đang nhìn mình, liền quay đầu nhìn lại.
Đó là một con ngõ nhỏ tối tăm trên phố cũ, hai bên là những bức tường xám cao lớn, tạo thành một lối đi tắt đặc biệt chật hẹp. Bóng đổ xuống mặt tường khiến một chút ánh mặt trời cũng không thể chiếu tới trong hẻm.
Ở đầu ngõ có một bé trai khoảng bốn, năm tuổi, làn da tái nhợt, mắt đen láy to tròn. Trông có vẻ bụ bẫm nhưng lại mang đến cảm giác rất gầy gò, như sắp tan biến. Hơn nửa thân hình bé nấp trong bóng râm, chỉ cẩn thận ló đầu ra, còn không dám hoàn toàn bước ra khỏi ngõ nhỏ.
Hiện tại Nguyễn Tiêu đã là Thành Hoàng, mặc dù dùng Ấn Thành Hoàng vẫn phải trừ tín ngưỡng, nhưng bản thân cậu cũng đã có một vài biến hóa vi diệu – chẳng hạn như, có thể trực tiếp mở Mắt Âm Dương.
Cho nên cậu chỉ cần liếc mắt một cái liền nhận ra, đây là một tiểu quỷ.
Tiểu quỷ có hình dáng bụ bẫm là vì lúc chết bé bụ bẫm, còn cảm giác gầy gò mà cậu thấy... chắc là do sau khi thành quỷ bé bị đói.
Thường thì ở các huyện thành nông thôn, mọi người thường chỉ sau khi viếng mồ mả, tiện thể để lại chút cơm thừa cúng cho cô hồn dã quỷ. Thỉnh thoảng có người đốt chút vàng mã ở ngã ba ngoài thôn, nhưng cúng tế cô hồn quy mô lớn thì không có. Quỷ thì nhiều mà cháo thì ít, tiểu quỷ nhỏ này lại không phải lệ quỷ, không thể giành giật lại những đại quỷ hay hung quỷ khác, tất nhiên là bị đói lả.
Nhưng tiểu quỷ này chết khi còn quá nhỏ, trông thật đáng thương.
Tối qua Nguyễn Tiêu vừa mới bị quỷ không đầu dạy làm quỷ, nhưng cậu cũng không lập tức trở nên lạnh nhạt, vô tình với tất cả các quỷ. Không thể cho tiểu quỷ chỗ tốt gì, nhưng mời nó một bữa cơm thì vẫn không thành vấn đề. Dừng lại một chút, cậu xoay người quay lại cửa hàng tang lễ mua chút nhang đèn và vàng mã, rồi ngồi xổm ở đầu ngõ đốt, còn mình thì tránh sang một bên.
Khói nhẹ lượn lờ, mờ ảo bay lượn ở đầu ngõ.
Hành động này của Nguyễn Tiêu khiến một vài người qua đường ngoái nhìn vài lần, nhưng vào tết Thanh Minh, chuyện kỳ lạ vốn dĩ đã nhiều. Người qua đường thấy cậu đứng đó trông chừng, sẽ không để xảy ra hỏa hoạn, nên cũng không còn để ý nữa.
Tiểu quỷ vô cùng kinh ngạc, đôi mắt quỷ đen sì trợn to, chiếm gần hết nửa khuôn mặt bé, trông vừa buồn cười vừa đáng sợ. Bé lén lút quan sát Nguyễn Tiêu, phát hiện Nguyễn Tiêu không nhìn thấy mình, mới rụt rè tiến lại gần, nhanh như hổ đói vồ mồi, ôm lấy nhang đèn. Một bên say mê hít hương nhang, một bên gặm ngọn nến, gặm đến mức hai má phồng lên vì thích thú.
Khói nhang ngưng tụ thành một luồng, tiểu quỷ hút càng nhanh, nhang cháy càng nhanh. Giọt nến trên ngọn nến chảy xuống cuồn cuộn, chỉ chưa đầy một phút đã cháy đến tận gốc.
Vàng mã cháy xong biến thành minh tệ, tung bay trong ngõ nhỏ. Thấy sắp bay khỏi ngõ nhỏ, tiểu quỷ chớp lấy thời gian ăn xong nhang nến, đôi tay nhỏ nhanh như chớp, nhảy nhót lung tung, dốc hết sức ôm minh tệ vào trong lồng ngực.
Một lát sau, tiểu quỷ cất hết minh tệ vào trong túi, bé lại nhìn ngang nhìn dọc tìm Nguyễn Tiêu. Nguyễn Tiêu đã đi xa gần mười mét. Chân bé vừa nhấc lên định đuổi theo, nhưng một chân bé vừa ra khỏi ngõ nhỏ đã bị ánh mặt trời bên ngoài làm bỏng rát, đau đến mức bé nhanh chóng rụt lại. Tiểu quỷ vô cùng ấm ức, trợn to mắt quỷ nhìn theo hướng Nguyễn Tiêu rời đi, không hề chớp mắt.
Lúc này, Nguyễn Tiêu mang theo giấy và bút trở lại nhà cũ, trải ra trên bàn.
Cậu hít sâu, bút lông chấm mực, bắt đầu... viết chữ.
Mực chu sa thấm đẫm, cùng với nét chữ cũng không đẹp cho lắm.
Năm phút sau, cậu viết xong.
Nguyễn Tiêu trừ đi hai điểm tín ngưỡng, dùng Ấn Thành Hoàng hướng lên trên đóng một cái dấu ——
Đại công cáo thành.
Tối hôm đó, chính là đêm hồi hồn của bà cụ Thái.
Nguyễn Tiêu đã ly hồn từ sớm, đứng ở cửa sổ nhà cũ.
Khoảng chừng 10 giờ, bà cụ Thái mở cửa sổ rồi bò vào.
Hôm nay hai mắt bà chảy máu, đầu lưỡi dài thượt, hình dạng đặc biệt khác lạ, so với hôm qua thì khủng khiếp hơn vài phần. Vừa mới vào không lâu, bà đã quên mất mình đang đối mặt với ai, theo bản năng phát ra tiếng "xì xì" đầy đe dọa, rồi bò về phía Nguyễn Tiêu.
Nguyễn Tiêu cạn lời, nhấc chân lên, đang suy nghĩ có nên tôn trọng người già hay không, thì ngoài cửa sổ lại có một bóng bay vào. Đó là Lý Tam Nương vẫn nhiệt tình như mọi khi. Lý Tam Nương nhìn thấy bà cụ Thái đang mạo phạm Thành Hoàng gia, lập tức bực mình, mãnh liệt vung đầu, vứt mái tóc ướt dầm dề của mình ra, trong nháy mắt liền trói chặt bà cụ Thái lại.
Lý Tam Nương quay đầu nhìn về phía Nguyễn Tiêu: "Thành Hoàng gia, bà cụ Thái vì hôm nay là đêm hồi hồn nên mới mạo phạm ngài, ngài xem xét...?"
Ấn Thành Hoàng trên đỉnh đầu Nguyễn Tiêu xoay tròn một vòng.
Bà cụ Thái co rúm lại, ngoan ngoãn trở lại.
Nguyễn Tiêu cũng không có ý định so đo với bà cụ Thái, lệ quỷ mà, đêm hồi hồn hôm nay đặc biệt hung ác. Cậu cầm một lá bùa vàng trên bàn đưa cho Lý Tam Nương, nói: "Ngươi cầm lấy cái này đi."
Lý Tam Nương với tay ra, tay cô hơi run rẩy.
Trên lá bùa vàng viết một chữ "Áp". Nếu chỉ có mỗi chữ này, cô cũng không sợ lắm, chỉ là bên cạnh chữ này còn có một ấn thần, phát ra thần tính thật sự giống như đã khóa lại một luồng ánh nắng giữa trưa, nóng cháy vô cùng, đối với quỷ hồn mà nói thì lực uy hiếp tương đối lớn.
Nhưng, đây chính là mệnh lệnh của Thành Hoàng gia.
Lý Tam Nương cố nén sợ hãi, cẩn thận tiếp nhận.
Nguyễn Tiêu đối với Lý Tam Nương rất hài lòng, liền phân phó: "Đêm nay ngươi tạm thời làm quỷ sai của ta, đi đến nhà cháu trai bà cụ Thái, dùng lá bùa này áp sinh hồn của hắn đến đây đi."
Lý Tam Nương sửng sốt: "Để tiểu phụ nhân thành quỷ sai ư?"
Nguyễn Tiêu ý vị thâm trường nói: "Là quỷ sai tạm thời."
Cô hồn dã quỷ vốn không còn tim, nhưng Lý Tam Nương vẫn kích động đến mức ôm chặt lấy ngực mình.
Cô không ngu ngốc, làm sao cô có thể không biết Thành Hoàng gia đang khảo nghiệm cô chứ? Nếu có thể thông qua khảo nghiệm, một quỷ quả phụ như cô biết đâu có thể bỏ đi hai chữ "tạm thời" – được làm âm quan!
Bà cụ Thái đầu óc mơ màng hồ đồ nhưng cũng không phải hoàn toàn mất đi thần trí, bà mơ mơ hồ hồ cảm thấy rất hâm mộ, chắc chắn có lợi ích rất lớn. Có điều so với chuyện đó, bà vẫn muốn báo thù hơn, sau đó đi tìm ông già nhà bà... Cũng không biết sau việc này rồi, bà có thể hỏi Thành Hoàng gia xem ông nhà có còn ở dưới chờ bà hay không nhỉ?
Trên chiếc bàn vuông trong phòng khách nhỏ bày vài món đồ ăn, trông rất phong phú. Phương Vân Thải bưng một cái tô lớn, cho vài món chay mặn vào trong tô, lại cắm một đôi đũa dựng đứng bên trong, đặt lên mặt bàn, chắp tay trước ngực không ngừng lẩm bẩm: "Cô ơi, cô ơi, cô đã trở về thì cô ăn một bữa cơm no đi, rồi cô đi đầu thai thật tốt..."
Sau khi lẩm bẩm vài lần, Phương Vân Thải đẩy chồng mình đang ăn cơm một cái, tức giận nói: "Phú Quý Nhi, anh sao lại thế này? Hôm nay là tuần đầu của cô, nên để lão nhân gia ăn trước chứ! Ngày thường cô đối xử với chúng ta tốt lắm, trước khi chết còn để lại hết cho anh, sao anh lại không có lương tâm vậy?"
Thái Phú Quý là đàn ông trung niên, mũi nhỏ mắt nhỏ, bụng phệ, là một kẻ láu cá, vô lại. Nghe Phương Vân Thải quát lớn, gã không kiên nhẫn nói: "Lão thái bà chết thì cũng chết rồi, còn biết cái gì nữa! Bà thôi đi, đừng ở đây lải nhải mãi... Cái gì lung tung rối loạn bà cũng tin."
Nói xong gã vẫn còn khó chịu, gắp vài đũa thịt, rồi bưng về phòng ăn.
Phương Vân Thải nhíu mày nhìn theo bóng chồng mình, thật bực bội mà cảm thấy mình quả thực không hiểu rõ người đàn ông này. Ngày thường gã không phải rất có hiếu với cô sao? Ngày lễ ngày tết không thiếu quà cáp lễ vật, cô bị bệnh nặng còn cố ý mang nàng cùng nhau qua đó chăm sóc, sao cô vừa mới chết chưa được mấy ngày liền thành ra cái tính tình này? Nghĩ vậy, tim Phương Vân Thải đập hơi nhanh. Phú Quý Nhi ngày thường đối với cô là thật sự hiếu thuận sao? Hiện tại sao cứ như là... bại lộ nguyên hình?
Nàng không dám nghĩ nhiều, đứng trước tô cơm lại nghiêm túc vái vái, rồi yên lặng ngồi xuống ăn cơm.
Ăn một lát, Phương Vân Thải cảm thấy lạnh lẽo, trong lòng ủ dột, có chút ăn không nổi nữa. Nàng rầu rĩ cầm chén đũa dọn vào bếp, bản thân mình lại đi đến linh đường túc trực bên linh cữu. Không quan tâm Phú Quý Nhi đối với cô là hiếu thật hay hiếu giả, lúc cô còn sống đã giúp đỡ nhà bọn họ rất nhiều, người làm cháu dâu như nàng nên ở bên cạnh cô nhiều hơn.
Trong phòng, Thái Phú Quý một bên xem TV, một bên ăn cơm. Ăn xong miệng đầy dầu mỡ, gã cầm chén đũa tùy tiện ném lên bàn, cũng không tắm rửa liền ngã vật ra giường ngủ khò khò. Gã nghĩ đến tiền sắp đến tay, trong lòng liền đắc ý vô cùng. Nếu không phải gã thông minh, đợi thêm mấy năm nữa, mớ tiền đó chẳng phải đều bị lão thái bà đáng chết kia xài hết rồi sao? Người già rồi nên chết sớm cho rồi, hà tất lãng phí tiền của chứ.
Nghĩ đến những điều tốt đẹp không thôi, Thái Phú Quý mơ mơ hồ hồ nghe thấy cửa phòng mở ra. Gã mở đôi mắt nhập nhèm, chợt thấy một người phụ nữ có tướng mạo xinh đẹp từ ngoài cửa đi vào.
Đây là mộng xuân sao? Hê, quả nhiên là mộng xuân nha, người phụ nữ này xinh đẹp hơn bà thím già trong nhà nhiều...
Thái Phú Quý cười dâm tà, duỗi tay chờ người phụ nữ kia nhào vào lòng. Người đó quả nhiên đi đến mép giường, gã vừa định duỗi tay kéo, người đó liền lấy ra một tờ giấy vàng, vẫy vẫy trước mặt gã.
Thân thể đột nhiên nhẹ bẫng, Thái Phú Quý mơ mơ màng màng đứng dậy, ngây ngốc đi theo người phụ nữ. Trong mơ hồ gã cảm thấy có điều không thích hợp, chỉ là thân thể rất nặng nề, giống như bị thứ gì đó đè lên vậy. Gã nhìn người phụ nữ xinh đẹp đang vẫy tay với mình... Gã đi nhanh hơn vài bước, ý thức lại càng thêm hỗn độn.