35. Lời Thú Nhận Nửa Đêm

Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi

Lời Thú Nhận Nửa Đêm

Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Tìm được chị rồi..." Giọng Đinh Nghệ rầu rĩ, có chút khàn khàn.
Hải Linh để cô ấy ôm mình, mọi người xung quanh có lẽ cũng nghĩ là người thân gặp gỡ nên không để tâm.
Sau một lúc lâu, Đinh Nghệ mới ngẩng đầu, đôi mắt hồng hồng, nhìn chằm chằm dò xét người trước mặt. Hải Linh dường như gầy hơn chút.
"Chị sao không nói cho em một tiếng nào?" Đinh Nghệ bình tĩnh lại chút, "Em tìm chị lâu lắm rồi."
Gió đêm thổi bay mái tóc dài của Hải Linh. Dáng vẻ cô vén tóc ra sau tai, trong mắt Đinh Nghệ thật dịu dàng.
"Em tìm chị có việc gì sao?" Cô buông mắt hỏi.
"Em..." Đinh Nghệ ngập ngừng, gương mặt trắng nõn ửng hồng, "Em tìm chị có việc. Em..."
Lời nói đến bên miệng, lại có chút không thể thốt ra.
Hải Linh dường như có điều gì đó không ổn. Đinh Nghệ nhìn mặt Hải Linh, cầu mong mình đã cảm nhận sai.
"Sau này, chúng ta không cần gặp lại nữa," Hải Linh ngẩng đầu, nhìn Đinh Nghệ nói.
Biểu cảm của Đinh Nghệ, từ kinh ngạc rồi chuyển sang đau khổ. Hải Linh dời tầm mắt đi, nhưng trong lòng cô vẫn gợn sóng, như mặt hồ phẳng lặng bị ném đá.
Trấn an những xao động trong lòng, Hải Linh ôn hòa nói: "Đã khuya lắm rồi, về đi, chị giúp em đặt xe."
Hải Linh chậm rãi đi ở phía trước, ngón tay Đinh Nghệ siết chặt thành nắm đấm, môi mím thành một đường thẳng.
Đèn đường chiếu xuống, hai bóng người, một thấp một cao, một trước một sau. Người phía trước bình tĩnh, không lay động; người phía sau buồn bực, cảm xúc phập phồng.
"Em không muốn về," Đinh Nghệ đột nhiên dừng bước.
Hải Linh chậm rãi xoay người. Đinh Nghệ tuyệt vọng phát hiện, đôi mắt đào hoa ấy không còn cong cong như mọi khi, nhìn cô như thể người xa lạ.
"Em muốn ở lại, ngủ với chị sao?"
Hải Linh đột nhiên nở một nụ cười quyến rũ. Loại nụ cười này, Đinh Nghệ đã từng gặp qua. Khi Hải Linh tiếp khách, chính là cười như vậy.
Hải Linh nắm lấy tay cô, đầu ngón tay lả lướt vuốt ve lòng bàn tay cô, môi ghé lại, nhẹ giọng nói bên tai cô: "Chị không làm nữa, nhưng có thể tiếp em."
"Em là khách hàng duy nhất của chị."
Gương mặt quyến rũ cùng bờ môi đầy đặn ướt át, hút chặt ánh mắt Đinh Nghệ. Hốc mắt Đinh Nghệ đỏ hoe, hất tay cô ấy ra: "Tại sao lại như vậy? Có phải trong mắt chị, em vẫn chỉ là một khách hàng?!"
Ngực Đinh Nghệ phập phồng kịch liệt. Cô chưa bao giờ giống giờ phút này, mất kiểm soát chất vấn một người, về vị trí của mình trong lòng người kia.
Hải Linh không chớp mắt: "Em không phải sao?"
Môi Đinh Nghệ run rẩy. Đúng vậy, không phải sao? Cô bị Hải Linh hỏi ngược lại.
Sau mỗi lần ân ái, người đưa tiền cho Hải Linh, không phải cô sao? Là cô, cũng không phải cô. Cô tựa như một tiểu công chúa tùy hứng, muốn gì ở Hải Linh cũng được nấy.
Yêu thích cơ thể của Hải Linh chính là cô, khinh thường Hải Linh cũng là cô; nhất thời sốt sắng quan tâm Hải Linh chính là cô, xem chị ấy như kỹ nữ tầm thường rồi vứt bỏ cũng là cô... Cô chưa bao giờ nghĩ tới "phải làm gì" cho Hải Linh, mà là vẫn luôn suy nghĩ chính mình muốn "thế nào".
Là cô sai rồi.
Nước mắt nóng hổi trào ra từ khóe mắt phượng của Đinh Nghệ, nghẹn ngào nói: "Không phải... Em không phải khách hàng... Em không phải... Thực xin lỗi..."
Hải Linh thở dài.
Cô từ túi xách nhỏ lấy ra khăn giấy, nhẹ nhàng giúp Đinh Nghệ lau nước mắt, giọng điệu dịu dàng hơn rất nhiều: "Em nghĩ như vậy, cũng là rất bình thường, chị hiểu. Chị vốn dĩ đã không còn trong sạch nữa rồi."
Đinh Nghệ vẫn còn nức nở. Cô khẽ chạm vào mặt Đinh Nghệ, ôn hòa nói: "Mau về nhà đi? Bằng không bạn cùng phòng của em sẽ sốt ruột."
Đinh Nghệ nắm lấy tay cô, lắc đầu: "Không cần, em không trở về nhà. Em... nghe em nói thêm một câu được không?" Hải Linh nhìn cô ấy.
"Em.." Mặt Đinh Nghệ lại một lần đỏ lên: "Em thích... chị..."
Cách biểu đạt vụng về, một chút cũng không giống Đinh Nghệ lãnh đạm và điềm tĩnh thường ngày.
Hải Linh ngỡ ngàng. Ánh đèn đường trong mắt cô chợt sáng, rồi vụt tắt khi cô quay đầu lại. Cô xoay người lại: "Hôm nay quá muộn, hay là em cứ ở tạm đây đêm nay đi."
"Được không?" Đinh Nghệ đỏ mặt hỏi.
Vẫn là Hải Linh đi ở phía trước, Đinh Nghệ theo ở phía sau. Cô cúi đầu nhìn làn váy của Hải Linh bị gió nhẹ thổi, trong lòng tràn ngập những hy vọng mềm mại.
Chị ấy sẽ chấp nhận mình sao?
"Hải... Hải Linh." Cô lắp bắp mở miệng.
Hải Linh không quay đầu lại. Đây là lần đầu tiên Đinh Nghệ gọi tên cô ấy, dùng giọng nói có chút run rẩy.
"Chị còn chưa trả lời em," Đinh Nghệ thấp giọng nói.
Trong lòng cô ôm vạn phần hy vọng, lại chứa vô cùng sợ hãi. Cô chẳng chuẩn bị gì cả, nửa đêm hấp tấp chạy đến một cách liều lĩnh, rồi nói với người ta, em thích chị. Liệu Hải Linh có cho rằng cô quá nông nổi không?
Bỏ đi. Từ đầu việc cô làm đã thiếu suy nghĩ rồi.
Nhìn bóng dáng mảnh mai, yểu điệu trước mặt, Đinh Nghệ lại một lần nữa cảm nhận sâu sắc sự hèn mọn của mình. Cũng chính vì sự hèn mọn này, khiến Đinh Nghệ trong lòng càng thêm kiên định quyết tâm theo đuổi chị ấy.
"Trả lời cái gì?" Hải Linh ở phía trước hỏi.
"Chính là..." Đinh Nghệ xoa xoa ngón tay, thất vọng nói, "... Không có gì."
Hải Linh dẫn cô quay lại chỗ Đinh Nghệ vừa xuống xe, sau đó bắt một chiếc taxi. Đinh Nghệ giúp cô ấy kéo cửa xe, nhìn cô ấy ngồi vào.
"Làm ơn đi Tam Hoành Lộ," Hải Linh nói. Cô vừa quay đầu, nhìn thấy Đinh Nghệ lúng túng vuốt vuốt mái tóc dài bên tai, Hải Linh có thể nhìn thấy sống mũi cao thẳng và hàng mi dài của cô.
Hải Linh dời tầm mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đinh Nghệ lén liếc mắt nhìn cô ấy, tay vừa khẽ động, không cẩn thận chạm vào tay Hải Linh đặt bên cạnh mình.
Đinh Nghệ theo bản năng rụt lại một chút. Thấy Hải Linh dường như không phản ứng, liền cố ý giả vờ vô tình lại chạm vào tay cô ấy. Cảm giác không giống từ trước mềm mại trơn bóng. Đinh Nghệ nhíu nhíu mày. Ngại có tài xế, cô không dám hỏi Hải Linh trong khoảng thời gian này đang làm gì.
Môi trường đường lớn Phổ Nam tốt hơn Châu Thôn một chút. Châu Thôn có lợi thế địa lý, giao thông thuận tiện, cách đó không xa chính là CBD (Khu trung tâm thương mại), bởi vậy cho dù điều kiện có kém, giá thuê phòng trọ cao ngang chung cư chứ không thấp hơn. Còn Phổ Nam bên này không có tàu điện ngầm, dân cư không đông đúc như vậy, chỗ ở cũng tương đối sạch sẽ thoải mái hơn một chút.
Xuống xe, Hải Linh dẫn cô đi vào một con hẻm nhỏ ở Tam Hoành Lộ, sau đó dừng bước trước một cửa hàng, móc ra chìa khóa mở cửa.
Con hẻm nhỏ này là nơi rất nhiều cô gái trẻ ở Nam Châu đều rất thích đến. Nơi đây có đa dạng dịch vụ như làm tóc, làm móng, xăm mi, spa thẩm mỹ. Giá cả phải chăng mà tay nghề nhân viên cũng rất tốt.
Mở đèn lên, Đinh Nghệ mới kinh ngạc phát hiện, đây là một tiệm chăm sóc sức khỏe và làm đẹp. Diện tích không lớn, trang trí đơn giản, nhưng những dụng cụ máy móc cần thiết đều có. Trên tường treo giấy phép đăng ký kinh doanh.
"Đây là... cửa tiệm của chị?" Đinh Nghệ kinh ngạc hỏi.
"Không phải," Hải Linh mở một căn phòng, "Là chị Chu, có một người đàn ông bao chị ấy..."
Hải Linh đột nhiên dừng lại câu chuyện, liếc nhìn Đinh Nghệ một cái, ôn hòa cười nói: "Em hôm nay cứ ngủ phòng này đi, là phòng trực của chị."
Đinh Nghệ đi vào. Trong phòng có mùi hương sữa tắm quen thuộc.
"Vậy còn chị?" Đinh Nghệ hỏi.
"Chị ngủ trên sofa bên ngoài," Hải Linh nói rồi định xoay người đi, nhưng bị Đinh Nghệ kéo lại.
Đinh Nghệ nhẹ giọng nói: "Chị cũng ngủ bên trong đi, bên ngoài toàn cửa kính, không tiện ngủ đâu."
Ánh mắt Hải Linh hạ xuống, cúi đầu nhìn tay Đinh Nghệ đang nắm tay mình.
Mặt Đinh Nghệ đỏ lên, rụt tay về: "Chị yên tâm, em sẽ không làm gì chị hết..."
"Đừng từ chối em," Đinh Nghệ cầu xin nói, "Em... rất nhớ chị."
Hải Linh xoay người rời đi. Tay Đinh Nghệ vô lực rũ xuống. Cô xoay người vào phòng, khắp nơi đều thoang thoảng mùi hương của Hải Linh. Cô tham lam hít hà mấy hơi không khí thoang thoảng mùi hương của Hải Linh, vừa quay đầu lại, nhìn thấy Hải Linh ôm một đống đồ đạc đứng ở cửa.
"Cho em áo ngủ, bàn chải đánh răng, khăn tắm," Hải Linh cúi mắt đặt đồ vào tay cô, sau đó lại đặt một cái gối lên chiếc giường đơn nhỏ hẹp.
"Chị đi ra ngoài kiểm tra khóa cửa." Hải Linh cúi đầu đi ra ngoài.
Đinh Nghệ sửng sốt vài giây, quay đầu lại nhìn hai cái gối đặt song song trên giường, khóe miệng không khỏi nở một nụ cười.