37. Khoảng cách và Nỗi lòng

Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi

Khoảng cách và Nỗi lòng

Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đinh Nghệ không biết mình đã ngủ say bao lâu. Nắng sớm chiếu vào mặt cũng chẳng thể đánh thức cô, mà chính tiếng gõ cửa dồn dập mới khiến cô bừng tỉnh.
Giọng một người phụ nữ loáng thoáng vọng tới: "... Nỉ hảy nầy tù chù mé á?" (Cô làm gì ở đây vậy?)
Đinh Nghệ mơ màng xoay người, thấy bên cạnh trống không.
Cô chợt nghĩ mình đang nằm mơ. Chuyện Hải Linh chấp nhận lời mời kết bạn, cô đến đây tìm được Hải Linh, tất cả đều chỉ là một giấc mơ.
Cô chân trần bước xuống giường, vừa mở cửa, Hải Linh đã đứng ngay trước mặt, đôi mắt đào hoa cong cong mở to vì kinh ngạc.
"Sao vậy?"
Đinh Nghệ nắm chặt tay Hải Linh, xác nhận đây không phải mơ, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, rồi buông cô ấy ra.
"À, cô bé này tối qua ngủ lại đây à?"
Đinh Nghệ quay đầu nhìn lại, một người phụ nữ gầy gò đang kinh ngạc nhìn cô, tay cầm điếu thuốc, chuẩn bị châm lửa.
"Chị... Chị Chu," Đinh Nghệ chào hỏi. Ánh mắt Chu Mân vẫn đảo qua đảo lại giữa Đinh Nghệ và Hải Linh.
Hải Linh nói: "Em ấy tối qua đến quá muộn, em không yên tâm để em ấy về, nên mới ở lại đây một đêm."
"Duỳn lòi hảy cấm ma, quai ừm tắc..." (Nguyên lai là như thế này, chẳng trách)
Chu Mân liếc xéo Đinh Nghệ, rồi đổi sang tiếng phổ thông: "Tôi hỏi cô bé làm gì mà sáng sớm đã ở đây."
Đinh Nghệ nhìn Hải Linh một cái, sau đó đột nhiên cầm lấy bật lửa trên bàn, tiến đến gần Chu Mân.
Ngón tay thon dài vụng về mà cẩn thận mồi lên một ngọn lửa. Chu Mân ngậm điếu thuốc trong miệng, liếc nhìn Đinh Nghệ.
Châm thuốc xong, Chu Mân hít một hơi. Gương mặt cô ấy qua làn khói trông có chút mờ ảo.
"Cô bé bao nhiêu tuổi rồi?" Chu Mân ngậm điếu thuốc, mơ hồ hỏi.
"22."
Đinh Nghệ thành thật trả lời. Cô có chút sợ, không phải sợ Chu Mân, mà sợ Hải Linh để tâm đến suy nghĩ của Chu Mân.
Ánh mắt đánh giá của Chu Mân làm cô hơi căng thẳng.
Cô chợt nhớ lại, ngày đó cô và Hải Linh đi cùng nhau, khi gặp Chung Kỳ, cô bỗng nhiên buông tay Hải Linh ra. Giờ khắc này, Đinh Nghệ hiểu được sự tàn nhẫn của chính mình.
"Hôm nay là Chủ Nhật, sẽ có rất nhiều người đến đây làm móng tay," Hải Linh kéo tất cả rèm cửa lên, quay đầu lại cười với Đinh Nghệ: "Em sắp về chưa?"
Đinh Nghệ nhìn cô ấy không chớp mắt: "Em có thể giúp chị không?"
Hải Linh sửng sốt một chút, ngay sau đó cười thật xinh đẹp: "Toàn là việc nặng, em làm không được đâu."
Ánh mắt dò xét của Chu Mân vẫn bao phủ lấy Đinh Nghệ, Đinh Nghệ vuốt tóc, hậm hực nói:
"Em đây... lát nữa sẽ về."
"Đi rửa mặt trước đi, lát nữa chị tiễn em ra ngoài."
Hải Linh mở cửa phòng. Đinh Nghệ ở phòng trực ban cầm lấy ba lô, động tác đột nhiên khựng lại.
Cô còn có rất nhiều vấn đề muốn hỏi Hải Linh. Cô còn có rất nhiều lời muốn nói với Hải Linh. Cô vẫn luôn cho rằng mình lãnh tình lãnh tính, nhưng giờ phút này, những cảm xúc mãnh liệt trong lòng mách bảo cô rằng, cô chỉ là chưa gặp được đúng người.
Ngón tay thon dài nắm chặt chiếc ba lô.
Rất thích chị ấy. Muốn cùng chị ấy mãi mãi ở bên nhau. Nhưng chị ấy lại không hề đáp lại.
Thì ra cảm giác cầu mà không được là như thế này. Đinh Nghệ lần đầu tiên có loại cảm giác này: vừa đợi chờ lại vừa mất mát, ngọt ngào mà thống khổ.
Cửa mở ra, Hải Linh bước vào nhìn cô. Hải Linh đã thay xong quần áo đồng phục, thấy cô mãi không ra, tưởng rằng cô gặp vấn đề gì.
"Sao vậy? Hôm nay dậy sớm quá, không quen à? Về ngủ thêm đi."
Hải Linh mím môi cười, đôi mắt hơi nheo lại vì ánh sáng. Ánh sáng trong nhà trọ ở Châu Thôn không quá chói chang, giống như một tầng lăng kính nhàn nhạt, phủ lên làn da trắng tuyết của cô ấy một lớp màu vàng nhạt.
"Nếu muốn đi xe buýt ở đây, em hẳn là sẽ tra tuyến... Ừm..."
Đinh Nghệ vừa muốn nhìn thấy nụ cười dịu dàng rạng rỡ của cô ấy, lại vừa không muốn nhìn thấy. Cô cảm thấy có một tầng lá chắn vô hình, ngăn cách người đã từng thân mật khăng khít với mình. Cô ở đây chần chừ, nhưng Hải Linh lại phớt lờ không để tâm.
Chỉ có sự khăng khít thân mật mới có thể khiến cô cảm nhận được rằng mình đã có được.
Hải Linh đẩy cô ra. Khóe môi cô ấy có vẻ hơi sưng đỏ, do bị mạnh mẽ hôn vào. Cô ấy cúi đầu lau khóe miệng: "Đi nhanh đi, chị Chu còn ở bên ngoài."
Đinh Nghệ lùi về phía sau hai bước, rồi xoay người chạy ra ngoài.
Chu Mân đã ngậm điếu thuốc thứ hai, cười khẽ một tiếng: "Cô bé à."