50. Thú Nhận Giữa Mưa Tắm

Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi

Thú Nhận Giữa Mưa Tắm

Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đinh Nghệ không nhìn Hải Linh, nhưng vẫn để cô ấy kéo tay mình đi.
"Ăn cơm tối chưa?" Hải Linh nhẹ nhàng đung đưa tay cô.
"Chưa ăn." Cuối cùng cô cũng quay đầu lại, nhưng lại cau có nhìn đi nơi khác.
"Đi, ăn cơm đi." Hải Linh kéo tay cô, chậm rãi bước vào hẻm nhỏ.
Hoàng hôn buông xuống bên trái, Hải Linh cũng đi bên trái cô. Đinh Nghệ gỡ tay Hải Linh ra.
Hải Linh nghiêng đầu nhìn cô, đôi mắt đào hoa ánh lên vẻ tủi thân.
Đinh Nghệ lách qua bên trái Hải Linh, rồi lại chủ động đặt tay mình vào tay cô ấy, rầu rĩ hỏi: "Muốn ăn gì?"
Hải Linh cười, vừa chậm rãi bước đi, vừa thong thả đung đưa tay cô: "Cái gì cũng được."
Cánh tay mảnh khảnh của Hải Linh vòng lên, ôm lấy cánh tay Đinh Nghệ, dựa sát vào cô thì thầm: "Hôm nay chị không về nhà, ở lại tiệm trực ban."
"Ừm..." Đinh Nghệ nhìn cô ấy, mặt cô đỏ bừng.
Hai người ăn qua loa chút gì đó. Trời nóng đến mức khiến người ta chẳng thiết ăn uống. Đinh Nghệ thấy Hải Linh chưa ăn được mấy miếng, lúc đi ngang qua cửa hàng tiện lợi thì đi vào mua một chai sữa đậu.
Sữa đậu tươi ở Nam Châu vừa rẻ vừa bổ dưỡng. Đinh Nghệ thấy Hải Linh từng uống nên cũng nếm thử một lần. Cô thấy hương vị không khác biệt là mấy, uống không ngon bằng sữa đậu nành. Nhưng vì Hải Linh thích, cô liền ghi nhớ điều đó.
"Này." Đinh Nghệ mở nắp, cắm ống hút vào rồi đưa cho cô ấy.
Hải Linh nhận lấy, đưa lên môi cô, đôi mắt đào hoa quyến rũ nhìn cô. Đinh Nghệ vẫn hé miệng ngậm lấy, uống một ngụm nhỏ. Hải Linh cười, ngậm ống hút vào miệng, đôi môi hồng nhuận bao lấy chỗ Đinh Nghệ vừa mới chạm qua.
Không biết từ lúc nào, hai người đã về đến tiệm. Thấy Hải Linh về, Chu Mân liền ngậm thuốc lá rồi rời đi. Trong khoảng thời gian sau giờ cơm chiều, có không ít khách quen nữ tới làm móng tay và spa. Đinh Nghệ vừa giúp Hải Linh một tay, vừa trong lòng sắp xếp công việc cho ngày mai. Cô có thói quen luôn chuẩn bị trước mọi thứ.
Nhưng hiện tại, cô không tài nào tập trung tinh thần, tầm mắt luôn dõi theo Hải Linh, nhìn cô ấy cúi đầu vẽ móng cho khách, nhẹ nhàng cầm tay họ.
Đinh Nghệ cắn môi.
Gần tới giờ đóng cửa, Nghiêm Tiểu Đình dẫn theo một người đàn ông vào. Thấy Đinh Nghệ vẫn còn ở đó, Nghiêm Tiểu Đình cười đầy ẩn ý, sau đó kéo gã đàn ông kia đi vào phòng mát xa.
Hải Linh treo biển "tiệm tạm nghỉ" bên ngoài, sau đó khóa cửa kính từ bên trong. Khi trở lại phòng trực ban, cô thấy Đinh Nghệ đã tắm rửa xong, tóc vẫn còn ướt, đang ngồi trên giường chờ cô.
Hải Linh tắm rửa xong bước ra, thấy mặt Đinh Nghệ đỏ bừng. Cô vừa định hỏi có chuyện gì, thì nghe thấy tiếng động lờ mờ vọng lại từ phòng bên cạnh.
Mặc dù phòng mát xa có lắp cách âm, nhưng vào buổi tối, lại sát vách như vậy, thật khó tránh khỏi việc nghe thấy.
"Ngủ đi." Hải Linh nhẹ giọng nói.
"Ừm." Đinh Nghệ cũng nằm xuống.
Tiếng động từ phòng bên cạnh lại lớn hơn nữa. Đinh Nghệ mở mắt, lấy điện thoại, cắm tai nghe, quay đầu hỏi Hải Linh: "Chị có cần không?"
Đôi mắt Hải Linh trong bóng tối ánh lên vẻ mờ ảo: "Ừ."
Đinh Nghệ đưa một cái tai nghe cho cô ấy. Đó là một bài hát trữ tình cũ của Nam Châu, với tiết tấu chậm rãi.
Nghe một lát, hai người trong bóng tối nhìn nhau chằm chằm, rồi đột nhiên không nhịn được bật cười.
Đinh Nghệ kéo tai nghe xuống, cười khẽ bảo: "Không có tác dụng."
Cô quay đầu nhìn Hải Linh, duỗi tay tìm kiếm, rồi nắm lấy tay cô ấy.
Lòng bàn tay Hải Linh nổi lên vài vết chai, cọ qua lòng bàn tay Đinh Nghệ. Cảm giác hơi ngứa ngáy này khiến Đinh Nghệ không nhịn được nhớ đến cảm giác đôi tay ấy vuốt ve trên cơ thể mình.
"Hải Linh," Đinh Nghệ đột nhiên xoay người nhìn cô, hỏi: "Eo chị còn đau không?"
"Không đau." Hải Linh nói.
"Nói dối," Đinh Nghệ khẽ cắn đầu ngón tay cô, "Rõ ràng em thấy chị đấm eo mà."
Hải Linh chậm rãi đến gần cô, bàn tay luồn vào trong quần áo của cô. Eo cô đúng là rất đau, cũng rất mệt, nhưng mà... cô càng khao khát Đinh Nghệ. Bàn tay có chút vết chai của cô, nhẹ nhàng vuốt ve qua làn da Đinh Nghệ.
Hải Linh hôn lên vệt mồ hôi trên mặt Đinh Nghệ. Mặt Đinh Nghệ đỏ ửng, cùng với hơi ấm tỏa ra từ cơ thể người dưới thân, cho cô biết rằng không phải dục vọng nào cũng đáng xấu hổ. Cô đã gặp quá nhiều dục vọng kinh tởm, và điều khiến cô chán ghét hơn cả là những dục vọng ấy lại liên quan đến cô.
Nhưng cô lại thích tất cả mọi biểu cảm của Đinh Nghệ. Vẻ nghiêm túc đứng đắn cũng đẹp, vẻ e lệ bất an cũng đẹp, bộ dạng bây giờ đê mê càng khiến cô thêm yêu thích.
"Em như vậy, chị có mệt không?" Đinh Nghệ cúi đầu nhìn ngón tay ướt đẫm của Hải Linh.
"Không mệt," Hải Linh lắc đầu, "Muốn đi tắm không?"
"Ừm, tắm xong ngủ." Đinh Nghệ mặc quần áo xuống giường, duỗi tay về phía Hải Linh. Hải Linh vén tóc ra sau tai, ngơ ngác hỏi: "Muốn làm gì?"
Đinh Nghệ cười ôm lấy cô: "Ôm chị xuống dưới."
Hai người vui đùa ầm ĩ một lát, Hải Linh kéo tay cô, nói: "Chúng ta đi phòng xông hơi nhé."
Phòng tắm cạnh phòng xông hơi khá lớn, đủ để hai người cùng tắm.
Hai người nắm tay đi ra, vừa lúc đụng phải Nghiêm Tiểu Đình đang dẫn gã đàn ông kia ra ngoài.
Quần áo trên người Nghiêm Tiểu Đình xộc xệch, cô ta đưa tay kéo lại một chút, rồi tò mò hỏi: "Hai người... Con bé này không về nhà sao?"
Đinh Nghệ vừa định mở miệng, đã bị lời nói bình tĩnh của Hải Linh cắt ngang: "Hôm nay em ấy ở lại đây."
Nghiêm Tiểu Đình sửng sốt một chút: "Cô ấy không phải là..."
Cô ta nhìn Đinh Nghệ từ trên xuống dưới, cảm thấy thoạt nhìn Đinh Nghệ không giống người có khả năng bao nuôi Hải Linh lâu dài. Nhưng con bé này lại thường xuyên đến tìm Hải Linh, thật kỳ lạ.
Cô ta kéo Hải Linh sang một bên, nhỏ giọng nói: "Để con bé này chơi không à..."
Hải Linh liếc nhìn Đinh Nghệ một cái, cô hiểu thắc mắc của Nghiêm Tiểu Đình. Thế nên dù cô ta hỏi như vậy, Hải Linh cũng không tức giận, ngược lại còn mỉm cười, sau đó liền dẫn Đinh Nghệ đi phòng xông hơi.
"Đến đây đi." Hải Linh cởi quần áo, mở vòi hoa sen.
Đinh Nghệ cũng cởi quần áo. Hải Linh ngẩng đầu lên, dòng nước xuôi theo cằm cô, đến cổ, ngực, rồi róc rách chảy xuống giữa hai chân.
Đinh Nghệ chậm rãi bước tới, áp sát vào sau lưng cô.
"Làm sao vậy?" Hải Linh đã nhận ra cảm xúc của Đinh Nghệ.
"Có phải chị không dám nói cho đồng nghiệp biết, em là bạn gái của chị không?" Đinh Nghệ thì thầm hỏi nhỏ bên tai cô.
Hải Linh khựng lại động tác tắm rửa. Cô không phải không dám, mà là sợ Đinh Nghệ để ý. Rất nhiều người cho rằng, vui đùa với một tiểu thư thì chẳng có gì đáng nói; nhưng nếu yêu đương với một tiểu thư, thì sẽ trở thành trò cười của mọi người.
Mà Đinh Nghệ dường như không hiểu điều này.
Điều cô quan tâm chính là, Hải Linh dường như không muốn thừa nhận mình yêu đương với phụ nữ.
Hải Linh thở dài: "Đinh Nghệ, đồng nghiệp ở đây, trừ bỏ chị Chu, chị không muốn để cho người khác biết chúng ta đang..."
Nói đến đây, gương mặt cô dường như bị hơi nóng hâm đỏ lên.
"Chúng ta đang thế nào?" Đinh Nghệ ôm lấy cô, liếm lên vành tai mềm mại của cô.
"Ừm... Yêu nhau..." Hải Linh khẽ thở hổn hển.
Vành tai mẫn cảm bị Đinh Nghệ ngậm trong miệng, nhẹ nhàng mút vào, một dòng điện tê dại từ bên tai truyền thẳng tới ngực, bên hông lại bị một bàn tay trêu chọc, cuối cùng hóa thành luồng nhiệt, hòa vào dòng nước, chảy về hướng thung lũng sâu thẳm.
Đinh Nghệ thầm hối hận, bản thân không nên bắt đầu chuyện này.
Đã nhiều ngày không làm gì chị ấy, sợ trêu chọc đến nửa chừng, rồi bản thân không thể tiến tới, cũng không thể lùi lại, cứ nửa vời như vậy chỉ khiến Hải Linh khó chịu thêm.
"Linh..." Đinh Nghệ cúi đầu ở bên tai cô nói, "Em thích chị."
Cô bất lực lặp lại những lời này. Cô biết ngôn ngữ cũng không thể mang đến cảm giác an toàn thật sự, nhưng cô ngây thơ, ngoài việc đem cả tấm lòng dâng lên cho đối phương xem, cũng không biết nên làm gì để đối phương an tâm.
Đinh Nghệ ôm lấy cô. Tình triều trào dâng trong lòng, hóa thành những nụ hôn cuồng nhiệt. Trong phòng tắm vang lên những âm thanh trầm bổng, không biết qua bao lâu mới kết thúc.