Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi
Đề Nghị Ở Ghép
Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tắm rửa xong, Đinh Nghệ lảo đảo trở về phòng trực, lúc này mới nhận ra đã 12 giờ. Cô xoay người ôm eo Hải Linh: "Lại khiến chị thức khuya rồi."
Nét đỏ ửng trên mặt Hải Linh vẫn chưa tan hết, giọng nói có chút lười nhác: "Ừm... Ngủ đi."
Cô duỗi tay ra, liền chạm phải vết hồng trên vai Đinh Nghệ. Làn da Đinh Nghệ thuộc loại khá mỏng, chỉ cần chạm vào là để lại vết. Vừa rồi Hải Linh khó mà kiềm chế được, trên vai cô đã để lại vài vết sưng đỏ.
"Đau không?" Hải Linh nhẹ nhàng vuốt bả vai cô. Trên làn da trắng mịn, vài vết hằn đỏ hiện rõ.
"Không đau," Đinh Nghệ có chút nũng nịu nói, "Chị cào em, em chỉ thấy dễ chịu thôi."
Lời nũng nịu sến sẩm chọc cười Hải Linh:
"Đồ dẻo miệng. Ngủ đi."
...
"Đinh Nghệ cậu..." Chung Kỳ nhìn vệt đỏ trên cổ Đinh Nghệ, vẻ mặt khó hiểu.
Đinh Nghệ có chút đỏ mặt: "Tớ mặc áo cổ cao là được rồi."
Hôm nay Chung Kỳ rời giường khá trễ, vệ sinh cá nhân có vẻ hơi vội vàng. Phòng ngủ chật hẹp, hai người thường xuyên va vào nhau. Đến bữa trưa, khi đang ăn cơm, Đinh Nghệ gửi Chung Kỳ tin nhắn WeChat:
"Tớ cùng cậu thương lượng một chuyện được không?"
"À, cậu nói đi."
Đinh Nghệ nhanh chóng gõ chữ: "Chúng ta chuyển sang nhà khác, cậu thấy sao?"
"Hả?" Chung Kỳ sửng sốt, nhưng rất nhanh cô đã phản ứng lại, "Cậu định thuê căn nhà lớn hơn à?"
"Ừm... Tớ muốn cùng cậu bàn cái này. Nếu, tớ chỉ giả sử thôi, để Hải Linh ở cùng chúng ta, cậu thấy thế nào?"
Chung Kỳ cầm di động, cảm thấy hoang mang. Chung Kỳ đương nhiên hiểu rõ ý đồ của Đinh Nghệ, Đinh Nghệ nhất định là muốn cùng Hải Linh ở chung, nhưng lại không muốn bỏ rơi cô, mới nghĩ ra cách ở chung.
Ở Nam Châu, ở chung là cách thuê nhà tiện lợi nhất. Ba người họ ở chung, là có thể sống trong một căn hộ rộng rãi ở tiểu khu rồi. Cô vẫn luôn biết con người Đinh Nghệ rất tốt, nhưng giờ Đinh Nghệ quan tâm như vậy lại khiến cô có một cảm giác kỳ lạ.
Có lẽ là giai đoạn yêu đương nồng nhiệt với Tưởng Lễ đã qua, cô cảm thấy Tưởng Lễ đối với cô, không bằng một nửa sự đối tốt của Đinh Nghệ dành cho cô.
Cuối tuần cô thường dậy trễ, Đinh Nghệ đều mua đồ ăn ngon cho cô; cô không thích làm việc nhà, Đinh Nghệ cũng không một lời than phiền, lặng lẽ dọn dẹp vệ sinh; mỗi tháng đóng tiền thuê nhà, đều là Đinh Nghệ chụp ảnh đồng hồ nước, máy đo điện, sau đó đi xuống đóng, cô chẳng cần bận tâm chuyện gì, chỉ việc chuyển khoản cho Đinh Nghệ là xong...
Chung Kỳ bừng tỉnh, trả lời: "Tớ cũng không có vấn đề gì. Cô ấy đồng ý chưa? Với lại, không phải cậu nói cô ấy ở cùng với bà chủ chỗ làm sao?"
Đinh Nghệ: "Tớ không muốn để chị ấy tiếp tục ở nơi đó làm việc."
Chung Kỳ: "Cậu có can thiệp quá nhiều không đó? Công việc hiện tại của tớ, nói thật Tưởng Lễ cũng không muốn tớ làm lắm, bởi vì tớ luôn làm ở phân xưởng. Nhưng anh ấy trước nay chưa từng nói muốn tớ đổi việc."
Chung Kỳ bấm gửi đi, cảm thấy chính mình thật kỳ lạ. Cô vì sao nhất định phải nhắc đến Tưởng Lễ? Thay vì nói Tưởng Lễ không can thiệp cô, thà nói Tưởng Lễ không quan tâm cô thì đúng hơn – mà cô thì chẳng hề thích phân xưởng chút nào.
Đinh Nghệ tạm dừng một chút.
Có phải cô thật sự quản quá nhiều rồi không? Cô vẫn luôn đứng trên góc độ của bản thân, đưa ra lựa chọn cho Hải Linh, nhưng chưa từng hỏi Hải Linh nghĩ gì.
Nhưng ở nơi đó của Chu Mân... Hải Linh thật sự thích làm quản lý sao? Theo ý Chu Mân, sau này sẽ có thêm nhiều "Nghiêm Tiểu Đình" khác đến làm việc. Hải Linh vốn dĩ đã chán ghét cái nghề đó, lẽ nào cứ để chị ấy cả đời lún sâu vào vũng lầy đó sao?
Nghề nghiệp là không phân biệt sang hèn. Nhưng người trong cuộc, nếm trải bao nhiêu khổ cực, chịu đựng bao nhiêu sự coi thường, nhẫn nhục bao nhiêu tủi hổ, chỉ có chính mình biết thôi.
Chung Kỳ: "Cậu đi hỏi xem cô ấy nghĩ thế nào. Tớ thì không thành vấn đề đâu."
Cả buổi chiều, Đinh Nghệ đều buồn bực không thôi. Sắp tới lúc tan ca, Lưu Tử Minh đưa điện thoại cho cô, bảo cô chọn trà chiều.
"Tôi mời mọi người." anh ta cười nói.
Đồng nghiệp xung quanh xì xào hoan hô. Đinh Nghệ cũng chọn một ly trà sữa.
"Tan làm có làm gì không?" Lúc chờ thang máy, Lưu Tử Minh lại gần hỏi.
Công ty có yêu cầu về trang phục, Đinh Nghệ chọn áo sơ mi cổ cao, nhưng vẫn không thể che hết những vết đỏ ửng trên cổ. Đặc biệt là khi cô vén tóc, càng thấy rõ ràng.
Lưu Tử Minh tất nhiên cũng nhìn thấy. Ánh mắt anh ta trở nên ảm đạm.
"Hẹn bạn." Đinh Nghệ thờ ơ đáp lời.
Cô muốn từ chối, không muốn để anh ta có chút hy vọng nào. Nguyên nhân chính là vì Lưu Tử Minh là người rất tốt, lại càng không nên cho anh ta bất cứ hiểu lầm không đáng có.