53. Ước hẹn tương lai

Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi

Ước hẹn tương lai

Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mưa bên ngoài vẫn rơi nhè nhẹ. Tim Đinh Nghệ đập thình thịch. Nếu Hải Linh nói "Không muốn" thì phải làm sao đây?
"Chị cũng không cần trả lời em vội đâu..." Đinh Nghệ cúi đầu, bàn tay đang đặt trên đùi Hải Linh khẽ dịch chuyển xuống đầu gối, nhẹ nhàng vuốt ve.
"Muốn." Hải Linh gật đầu.
Đinh Nghệ ngẩng đầu, đôi mắt sáng rực nhìn cô: "Thật sao?"
Hải Linh nhớ lại lời Chu Mân đã nói với mình.
"Em nghĩ kỹ rồi chứ? Các con còn trẻ, con bé kia chẳng có gì cả."
Cô cúi đầu, không nói gì.
Chu Mân gạt tàn thuốc: "Thôi được rồi, đây là chuyện của em, em đã quyết định được thì cứ làm đi."
Hải Linh cười nhìn cô: "Vâng ạ."
Đinh Nghệ lập tức cảm thấy mọi cảnh vật xung quanh đang tối tăm bỗng sáng bừng lên. Hải Linh đã đồng ý với mình rồi ư? Sau này hai người có thể ở cùng nhau... Có thể mỗi giờ mỗi phút đều sinh hoạt bên nhau...
"Nhưng mà, nếu chúng ta ở ghép với Chung Kỳ thì sao... chị có bằng lòng không?" Đinh Nghệ lo lắng hỏi.
Hải Linh thấy cô lo lắng đến nhíu mày, nụ cười càng sâu: "Không thành vấn đề đâu."
Đinh Nghệ thở phào nhẹ nhõm.
"Chờ chị Chu tuyển được người phù hợp, chị sẽ không làm ở đó nữa." Hải Linh nói.
Khóe mắt Đinh Nghệ ửng hồng, rút tay về, cúi đầu lấy ra một tập giấy từ trong túi xách.
"Cái này," Đinh Nghệ hưng phấn nhích lại gần, "Em đã tìm giúp chị tài liệu về mấy khóa đào tạo, chị xem có muốn đi học không? Có khóa học thiết kế trực tiếp, cũng có khóa phác họa cơ bản... Chị không cần vội vàng tìm việc làm đâu, tuy rằng em kiếm được không nhiều lắm, nhưng mà nuôi chị cũng đủ đó..."
Cô nói, giọng dần nhỏ lại.
"Linh," Đinh Nghệ thấp thỏm nhìn cô, "Chị có phải đang nhượng bộ em không?"
Hải Linh lắc đầu: "Không có đâu, vốn dĩ chị cũng không muốn làm. Chị đã khuyên chị Chu không cần làm mấy việc này, nhưng chị ấy không nghe." Cô nắm tay Đinh Nghệ, nhẹ giọng nói: "Cảm ơn em."
Nếu không phải Đinh Nghệ, cô cũng rất khó hạ quyết tâm. Chị Chu có ơn với cô, cho dù có mệt chết, cô cũng sẽ dốc hết sức lực giúp chị Chu.
Nhưng Đinh Nghệ đã vẽ ra một tương lai tốt đẹp như vậy, khiến cô không kìm được khao khát. Không có Đinh Nghệ, cuộc đời cô sẽ là một màu xám xịt, cố chấp giãy giụa, lặng lẽ lao lực, nhưng sẽ chẳng bao giờ nghĩ đến tương lai.
Năm năm sau cô sẽ làm gì, mười năm sau cô sẽ làm gì? Cô không thể tưởng tượng nổi.
Vậy mà Đinh Nghệ lại nghĩ thay cô.
Đinh Nghệ lẽ nào không phải ân nhân của cô sao.
Nên dùng gì để chống lại Đinh Nghệ đây? Cô nghĩ, mình còn chưa bắt đầu chống lại, đã tước vũ khí đầu hàng rồi. Mặc dù không tin tương lai của mình sẽ mãi mãi có Đinh Nghệ, nhưng lại vẫn cứ đắm chìm vào sự dịu dàng hiện tại của em ấy.
"Sao lại cảm ơn em?" Đinh Nghệ thoạt nhìn có vẻ hơi đau lòng.
"Cảm ơn em đã để mắt đến chị." Hải Linh nhìn cô, nhẹ giọng nói. Khóe môi Hải Linh nở nụ cười tinh nghịch.
Đinh Nghệ sát lại gần cô, đặt tay lên đầu gối Hải Linh, gương mặt ửng đỏ. Cô không giỏi ăn nói, cũng không biết nên chứng minh lòng mình với Hải Linh ra sao. Chỉ biết trong lòng giống như uống nước có ga, nổi đầy bọt khí ngọt ngào.
Cơm nước xong, Hải Linh cầm mấy tập giấy A4 trên bàn lên, cẩn thận bỏ vào trong túi xách.
"Hôm nay, chúng ta đi tìm nhà luôn nha?" Hai người ra khỏi quán, Đinh Nghệ nắm tay cô kéo đi, trông rất mong chờ.
"Ừm, được." Hải Linh cười.
"Không tìm ở gần Châu Thôn sao?" Ngồi trên một chiếc xe buýt chưa từng đi, Hải Linh hỏi.
"Chỗ đó không được." Đinh Nghệ nói, "Chị không thích chỗ đó."
Hải Linh nhìn sườn mặt tinh xảo của cô, trong lòng bỗng thấy ấm áp.
"Em cũng chưa hỏi chị, sao chị lại đến chỗ chị Chu làm vậy." Hải Linh đột nhiên nói.
Đinh Nghệ sửng sốt một chút: "Em được hỏi sao?"
Hải Linh cười thật đẹp: "Được chứ."
"Được," Đinh Nghệ cực kỳ nghiêm túc: "Vậy bây giờ em hỏi chị, sao khi đó chị lại đến chỗ chị Chu?"
Hải Linh bị cô chọc cười, sau đó nhẹ nhàng tựa vào vai cô, nói: "Khi đó chị về nhà một chuyến. Em trai sắp kết hôn, mẹ chị cảm thấy chị đen đủi, chị đành phải đi tìm công việc khác, vừa đúng lúc chị Chu mở cửa tiệm kia, gọi chị qua làm."
Đây là lần đầu tiên Đinh Nghệ nghe Hải Linh nói về chuyện gia đình mình.
"... Mẹ chị ngày thường rất hung dữ với chị, nhưng chị đều không hề oán giận bà ấy. Bà ấy quá vất vả, trên người lại có bệnh. Chị chỉ cần giúp được em trai, là đang giúp bà ấy."
Chuyện Hải Linh kể khác xa với cuộc sống của Đinh Nghệ, Đinh Nghệ biết mình rất khó đồng cảm. Nhưng Hải Linh đã nguyện ý kể cho mình, cô cũng đã rất vui. Ít nhất, cô là người lắng nghe Hải Linh.