Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi
Chương 52
Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lưu Tử Minh điều chỉnh lại tâm trạng, vờ như không có chuyện gì mà hỏi: "Bạn trai sao?"
Đinh Nghệ gật đầu: "Vâng."
Bị đám đông xô đẩy trong thang máy, Đinh Nghệ ôm túi trước ngực. Chen chúc trong thang máy, trên xe buýt hay tàu điện ngầm, tư thế này gần như là tiêu chuẩn của phụ nữ, để tránh gặp phải những chuyện không tiện.
Lưu Tử Minh đứng cạnh cô, kề sát. Đinh Nghệ nín thở, lặng lẽ nghiêng đầu.
"Muốn cùng bạn trai đi đâu chơi vậy?" Lưu Tử Minh nhỏ giọng hỏi.
Đinh Nghệ còn chưa kịp nói, "Đinh ——" một tiếng, thang máy xuống thêm một tầng nữa lại mở ra, hai người khác chen vào, thang máy càng thêm chật chội như hộp cá mòi. Người phía trước khó khăn duỗi tay ấn đóng cửa, cửa đóng được nửa chừng lại bật ra.
Đinh Nghệ bị người ta dùng sức ép vào trong một chút, Lưu Tử Minh gần như theo bản năng ôm lấy cô: "Không sao chứ?"
"Cũng được." Đinh Nghệ đứng chếch so với Lưu Tử Minh, cánh tay cô dán vào ngực anh ta. Điều này khiến cô thật khó chịu.
Thật vất vả chịu đựng đến tầng một, Đinh Nghệ vội vàng lao ra ngoài. Lưu Tử Minh theo sau cô, dùng cánh tay che chắn bên người cô.
"Cảm ơn." Đinh Nghệ quay đầu lại nói lời cảm tạ với anh ta, sau đó nghe thấy tiếng tí tách tí tách – trời lại mưa rồi. Đinh Nghệ cúi đầu tìm ô, tiện tay liếc nhìn điện thoại.
Linh: Chị ở cửa hàng tiện lợi cạnh công ty em chờ em. [mỉm cười]
Linh: Có mang ô không?
Đinh Nghệ ngẩn người một chút. Thật ra, từ khi cô và Hải Linh ở bên nhau, đều là cô đi tìm Hải Linh. Vì công việc của Hải Linh, giờ tan ca mỗi buổi trưa là lúc nàng bận rộn nhất, thời gian hai người có thể ở bên nhau, cũng chỉ còn lại buổi tối.
Đây vẫn là lần đầu tiên Hải Linh tới công ty tìm cô. Đinh Nghệ cúi đầu nhìn điện thoại, không kìm được niềm vui dâng trào trong lòng.
Cơn mưa rả rích che khuất ánh hoàng hôn, cảnh vật xung quanh cũng bị lớp mưa phủ một màn sương mờ ảo. Đinh Nghệ vốn không thích ngày mưa. Vậy mà trên mặt cô lại ánh lên ý cười, chạy ra đại sảnh tầng một công ty, đôi sandal đế bệt gõ lạch cạch trên nền đất ướt đẫm, phát ra âm thanh trong trẻo.
Nước mưa táp vào mặt, nhưng Đinh Nghệ dường như hoàn toàn không để ý, như một chú nai con vui vẻ, nhanh nhẹn, sải bước dài chạy về phía người mình yêu.
Lưu Tử Minh ở phía sau cô kêu vài tiếng: "Tiểu Đinh! Anh có ô... Đinh Nghệ!"
Cô giống như nghe thấy, lại giống như không nghe thấy. Tóm lại cô không quay đầu lại, vờ như không nghe thấy gì cả, cúi đầu chạy về phía trước.
Bên cạnh cửa hàng tiện lợi, có một bóng người mảnh mai, che chiếc ô màu hồng nhạt, tiếng mưa rơi lộp bộp trên ô. Nàng hiếm khi mặc quần đùi, đôi chân trắng ngần phơi ngoài trời mưa lạnh.
"Linh!" Đinh Nghệ lao tới ôm lấy eo nàng.
Hải Linh bị nàng làm giật mình. Nàng vốn định đứng ở cửa công ty đón Đinh Nghệ, nhưng không hiểu vì sao, nhìn từng tốp nhân viên văn phòng lần lượt bước ra, nàng luôn cảm thấy hơi gượng gạo, như thể mình không nên xuất hiện ở chỗ này.
Ai ngờ Đinh Nghệ thật sự không mang ô. Hải Linh lấy ra khăn giấy, lau mặt cho cô: "Không mang ô, sao không nói với chị?"
Đinh Nghệ chỉ biết hưởng thụ rồi ngẩng đầu nhìn nàng: "Đã quên. Đến dưới lầu mới nhìn thấy tin nhắn của chị, liền chạy ra. Có phải chị đợi lâu lắm rồi không?"
Hải Linh lắc đầu: "Không, chỉ đợi một chút xíu thôi mà."
Đinh Nghệ cầm ô, một tay khác ôm lấy nàng, hai người chầm chậm đi.
"Tiểu Đinh!" Lưu Tử Minh thở hổn hển đuổi kịp, trên mặt ánh lên ý cười, "Vừa nãy anh gọi em, em cũng không nghe thấy."
"Có thể là tiếng mưa rơi lớn quá, thật ngại quá." Đinh Nghệ khách khí nói.
Hải Linh ngẩng đầu, thấy được Lưu Tử Minh mặt đang ửng đỏ. Nàng khẽ mím môi, vô thức vòng tay ôm nhẹ lấy eo Đinh Nghệ.
"Vị này chính là bạn của em?" Lưu Tử Minh hỏi.
"Vâng, đây là Hải Linh, bạn của em," cô lại nhìn Hải Linh nói, "Vị này là tổ trưởng tổ Nghiên cứu Phát minh Số 2 của em."
"Chào anh." Hải Linh mỉm cười nói.
"Chào em, quả nhiên bạn của đại mỹ nữ cũng là đại mỹ nữ a."
Lưu Tử Minh không quá tâng bốc, trước mặt hai vị này, quả thật một người thanh tao như tuyết liên trên núi băng, một người kiều diễm, ướt át như hoa hồng đỏ, mỗi người một vẻ đẹp, một phong thái riêng.
Nhưng là, Lưu Tử Minh vẫn cảm thấy Đinh Nghệ đẹp mắt hơn. Anh ta cho rằng con gái nên là dạng này, không tranh giành, hiền hòa, khí chất trong sáng.
"Tổ trưởng, anh không về nhà sao?" Đinh Nghệ hỏi.
Mưa ngớt dần, Lưu Tử Minh cũng nhìn rõ hơn cử chỉ thân mật của hai cô gái đối diện.
"Anh đậu xe ở bên kia," Lưu Tử Minh chỉ tay về phía trước, quay đầu nhìn Đinh Nghệ, "Bạn trai đâu? Sao không thấy tới?"
"Anh ấy... Anh ấy hôm nay có việc đột xuất." Đinh Nghệ vừa nói, vừa lén nhìn phản ứng của Hải Linh. Đáng tiếc Hải Linh hơi cúi đầu, hoàn toàn không thấy biểu cảm của nàng ra sao.
Lưu Tử Minh cười nhẹ một tiếng: "Ha ha ha, vậy sao?"
Đi thêm vài bước, anh ta mới tạm biệt Đinh Nghệ: "Anh đi trước, các em giữ an toàn......"
Cuối cùng lại chỉ còn lại hai cô.
Đinh Nghệ nhỏ giọng nói: "Thực xin lỗi nha, em nói em có bạn trai là để lừa anh ta thôi."
"Anh ta đối với em, hình như rất tốt nha." Hải Linh vuốt nhẹ lọn tóc mai, nghiêng đầu nhìn Đinh Nghệ.
Đôi mắt nàng cong cong, ánh nhìn chớp động khiến tim Đinh Nghệ đập nhanh hơn, vội vàng phủ nhận: "Không phải, không phải..."
Hải Linh cười khẽ một tiếng: "Chị nhìn ra được, không cần ngượng. Em xinh như vậy, không ai thích mới là lạ."
Gương mặt Đinh Nghệ ửng đỏ. Hải Linh đây là, đang khen mình ư?
Nói là nói như vậy, nhưng Hải Linh vẫn ôm chặt eo cô ấy, cố kìm nén sự khó chịu dâng lên trong lòng. Nàng không muốn để Đinh Nghệ nhìn thấy bộ dạng ghen ghét của mình. Hồi ấy nàng học cấp hai, bạn ngồi cùng bàn cho nàng xem một quyển tiểu thuyết ngôn tình, trên bìa có một câu thế này: "... Cô gái, cô có biết khi ghen ghét trông cô xấu xí đến mức nào không?" Đó là một trong số ít sách ngoài sách giáo khoa mà nàng từng đọc. Để lại cho nàng ấn tượng không mấy tốt đẹp, nhưng nàng lại nhớ rất rõ nhiều câu thoại bên trong.
Hai người cuối cùng cũng đi tới quán ăn mà Đinh Nghệ đã nói "hương vị khá ổn". Một cửa tiệm không lớn nhưng rất sạch sẽ, không giống những quán ăn vỉa hè đầy dầu mỡ.
Đinh Nghệ đặt ô ở cửa, dẫn Hải Linh vào chọn món, sau đó lên lầu hai. Tầng hai toàn là chỗ dành cho các cặp đôi, được thắp sáng bằng đèn màu tạo không khí lãng mạn.
Đinh Nghệ để Hải Linh ngồi phía trong. Vô tình, nàng chạm vào chân Hải Linh, giật mình thốt lên: "Lạnh quá."
Hải Linh ngồi ở bên trong, bất đắc dĩ trả lời: "Ngày mưa, mặc váy dài quần dài đều sẽ bị ướt, đành phải mặc quần đùi thôi. Thời tiết lạnh."
Đinh Nghệ ngồi cạnh nàng, tay nàng tự nhiên vươn qua, đặt lên đùi lạnh buốt của nàng.
Tuy rằng chỉ một chút như vậy, nhưng rất ấm. Mắt Hải Linh cong cong, má nàng ửng hồng.
Là một cảm xúc khó tả dâng lên từ tận đáy lòng.
"Linh, chị nghĩ sao rồi?" Đinh Nghệ tựa sát vào nàng, tóc mái ướt rũ xuống bên má, trông thật ngây thơ, "Chị... có muốn ở bên em không?"