Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi
Quần lót và nụ hôn bất ngờ
Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuối tháng, Hải Linh chính thức nghỉ việc. Cô đặc biệt mời Chu Mân ăn bữa cơm, còn tặng cô ấy một bộ mỹ phẩm dưỡng da, nhằm cảm tạ cô ấy trước giờ luôn chiếu cố.
Tuy có tiếc nuối, nhưng Chu Mân hoàn toàn không coi đây là chuyện xấu. Hiện tại việc kinh doanh ở tiệm đã dần ổn định, Hải Linh lại bị đau lưng, quả thật không thích hợp để làm những công việc vất vả như vậy. Mỗi người đều có con đường riêng, chẳng có bữa tiệc nào kéo dài mãi.
Thứ duy nhất cô để ý, chính là sợ Hải Linh bị phụ lòng.
Những năm gần đây, cô vất vả mưu sinh, nuôi em gái ăn học, lo cho cả gia đình, thậm chí còn tích góp tiền dưỡng lão cho cha mẹ. Bởi vậy, cô cũng đã biến chân tình thành thứ gì đó khô khan, chai sạn rồi.
Chân tình nào có kiếm ra được tiền đâu. Lại nói, ai có thể bảo đảm đó là thật lòng?
Hôm đó, Chu Mân vừa ăn cơm vừa khuyên nhủ Hải Linh: 'Đừng vì được cho chút ngon ngọt mà cái gì cũng tin người ta! Đinh Nghệ vẫn là "xay lu nậy" (cô bé con), ngày thường đi làm, xung quanh có biết bao nhân viên văn phòng xinh đẹp, biết đâu một ngày nào đó lại thấy người khác tốt hơn em. Em hãy tự mình cảnh giác một chút, đừng ngốc nghếch chờ nó nói cho em biết.'
Hải Linh múc canh cho cô, khẽ cười, nhỏ nhẹ nói: 'Chị Chu, chị yên tâm đi, em tự biết chừng mực mà.'
Tuy nói muốn mời quản lý mới, nhưng Chu Mân tính toán sổ sách, lại thấy không có lời. Cô ấy đã quá quen với việc làm chủ rồi, cô nghĩ, trong tiệm cũng chỉ có vài nhân viên, thà tự mình dẫn dắt còn hơn. Nếu có gì không làm được, vẫn có thể hỏi Hải Linh.
Hải Linh thoạt nhìn rất hiền dịu, nhưng Chu Mân biết, đó chỉ là một kiểu tự vệ của Hải Linh. Câu kia nói thế nào nhỉ, lấy nhu thắng cương? Duỗi tay không đánh gương mặt tươi cười?
Kiên cường không nhất thiết phải là ánh mắt cứng rắn cùng hàm răng cắn chặt, dũng cảm cũng không nhất thiết là không sợ bất cứ ai. Đối với người kiếm sống bằng sức lực của mình mà nói, việc hiểu rõ bản thân nên làm gì vào thời điểm nào mới là quan trọng nhất.
Kẻ càng tỏ vẻ không sợ trời không sợ đất bên ngoài, lại càng dễ rơi vào ảo tưởng tự cho mình là giỏi.
Chu Mân biết. Nhưng ôn nhu có thể bảo vệ một người, ngoài mạnh trong yếu cũng có thể. Cô lựa chọn vế sau.
Mấy ngày trở lại đây, đám nhân viên thích cãi lý, không chịu sự quản lý, cũng đều trở nên ngoan ngoãn. Nghiêm Tiểu Đình, người ưa thích ngồi lê đôi mách nhất, cũng không gây ra phiền toái gì cho cô. Nhiều lúc tiệm đông khách, cô cũng phải tự tay làm móng, sửa móng chân, phục vụ các dịch vụ spa đủ thứ. Một ngày như vậy kết thúc, cô đau mỏi cả lưng lẫn eo, gần 12 giờ đêm mới về nhà.
Chu Mân về đến nhà, ngã vật ra sô pha, không thể gượng dậy nổi. Thì ra mỗi ngày Hải Linh phải làm nhiều việc, mệt mỏi đến vậy, hôm nay cô mới cảm nhận rõ ràng. Hơn nữa, trước đó trong tiệm không thuê nhân viên vệ sinh, tất cả đều do Hải Linh làm hết.
Nghĩ như vậy, Chu Mân còn có chút hổ thẹn. Hải Linh thật sự mệt đến bệnh.
'Hôm nay về trễ vậy?' Giọng nói Mạc Hâm trầm thấp vang lên từ phía cô.
Mạc Hâm là người ôn hòa. Tuy nhiên, người hiền bị bắt nạt, ngựa lành bị cưỡi, Chu Mân làm sao có thể bỏ qua cho người dễ bắt nạt như cô ấy được.
Cũng không phải chuyện gì lớn, chẳng qua là nửa đêm Chu Mân ở phòng khách xem phim truyền hình, âm lượng mở rất lớn. Mạc Hâm ra khuyên cô giảm âm lượng một chút, nhưng cô ấy cũng không thèm quay đầu lại, coi như không nghe thấy gì. Hay là, bức tranh màu nước của Mạc Hâm đang phơi ở phòng khách bị dầu mỡ bắn vào, khi Mạc Hâm hỏi, Chu Mân lại nói: Tuyệt đối không phải là dầu trong món súp cay...
Những chuyện đó, Mạc Hâm cũng không để bụng.
Nhưng người tính tình tốt tới đâu, vẫn phải có giới hạn. Hôm nay, Mạc Hâm thật sự nhịn không được.
Thấy Chu Mân chỉ liếc mắt nhìn cô một cái, giọng Mạc Hâm rốt cuộc lạnh đi vài phần: 'Chị Chu, tôi nói chuyện này với chị nhé. Chính là... có phải chị đã lấy nhầm quần lót của tôi không, còn mặc luôn rồi, giặt sạch xong lại treo lên cho tôi đúng không?'
Cả người Chu Mân cứng đờ.
Mạc Hâm nói không sai, hôm trước cô đúng là đã lấy nhầm một chiếc quần lót. Quần áo của hai người họ đều treo ở ban công, Chu Mân ra lấy quần lót, không cẩn thận lại lấy nhầm một chiếc của Mạc Hâm – vì trông quá giống, màu sắc giống nhau, kiểu dáng cũng tương tự. Nếu nói khác biệt duy nhất thì... Chu Mân mặc vào rồi thì cảm thấy chiếc quần lót này mặc cực kỳ thoải mái, cảm giác mát rượi mềm mại.
Lúc cởi ra giặt, Chu Mân cố ý nhìn kỹ, mới phát hiện đây hoàn toàn không phải chiếc quần lót 20 đồng 3 cái của cô! Dù sao Mạc Hâm bình thường trông cũng rất ngu ngơ, Chu Mân không nói gì, giặt sạch sẽ rồi lặng lẽ phơi lại chỗ cũ.
'Cô làm sao mà biết được? Tôi đã giặt sạch rất nhiều lần rồi mà!' Chu Mân trở mình, liếc nhìn Mạc Hâm, trong giọng nói còn mang theo bất mãn.
Mạc Hâm hít sâu một hơi. Cô chưa bao giờ gặp qua người nào trơ trẽn vô sỉ như vậy!
'Chị Chu,' Mạc Hâm dùng động tác gãi đầu để che giấu sự thôi thúc muốn đấm người của mình, từng câu từng chữ nói, 'Tôi vừa rồi, suýt chút nữa thì mặc chiếc quần lót này, chị có biết chuyện này rất nguy hiểm không?'
Chu Mân ngồi phắt dậy, vuốt nhẹ tóc: 'Cô có ý gì?'
Mạc Hâm nhìn cô đầy khó hiểu, nói: 'Mấy thứ đồ lót riêng tư này, sẽ lây bệnh truyền nhiễm đấy! Chị có biết không...'
Chu Mân cười lạnh một tiếng. Bên tai cô văng vẳng câu nói của Mạc Hâm 'Sẽ lây bệnh truyền nhiễm đấy' – Mạc Hâm thật đúng là thông minh, nhìn ra cô trước kia là gà, hiện tại là tú bà sao?
Sợ bị lây bệnh như vậy sao?
Nhìn Chu Mân từng bước một đến gần, chiếc quần lót trong tay Mạc Hâm cũng rơi xuống. Ánh mắt hung tợn của Chu Mân dọa cô sợ hãi run rẩy.
'Một chút việc nhỏ, chị... mà chị đã phải đánh người sao?'
Tính tình Mạc Hâm từ nhỏ chính là nói chuyện được sẽ không động tay chân, động tác tràn ngập uy hiếp của Chu Mân khiến chuông cảnh báo trong lòng cô vang lên.
'Cô nói trúng rồi,' Chu Mân vừa bước tới, vừa cởi áo của mình, chỉ còn lại chiếc áo ngực, 'Tôi đúng là muốn đem bệnh truyền nhiễm lây cho cô.'
'Chị... Chị nói cái gì vậy, đừng đùa nữa... Chuyện này coi như kết thúc đi, lần sau nếu chị lấy nhầm, có thể nói cho tôi, tôi cũng không phải người không biết điều đâu mà...'
Mạc Hâm đã bị ép đến góc tường. Cô nhìn đầy khó tin Chu Mân gần ngay trước mắt.
Cảm giác mềm mại trên môi, chân thật đến mức khiến cô phát điên – cô bị một người phụ nữ, hôn môi???