Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi
Cơn giận dữ và nguồn cảm hứng mới
Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chu Mân không phải chưa từng tiếp khách nữ. Thật ra, cơ thể phụ nữ mềm mại, lại sạch sẽ thơm tho hơn đàn ông, cô thậm chí còn muốn tiếp nhiều khách nữ hơn. Tiếc rằng, những người tìm đến hẻm tối mua vui đa phần là đàn ông, khách nữ dù sao cũng rất hiếm.
Chu Mân đẩy Mạc Hâm áp sát vào tường, không chút kiêng nể mà cắn mút đôi môi cô ấy, động tác tràn đầy tức giận. Chu Mân vốn là một kẻ lưu manh du đãng, làm những chuyện thế này dễ như trở bàn tay. Cô chỉ cảm thấy hôm nay mình quá mệt mỏi và phiền muộn, mà cô gái trước mặt này lại còn khinh thường, cười nhạo cô có bệnh truyền nhiễm.
Đúng vậy, tôi chính là kẻ mang bệnh truyền nhiễm, tôi là khối u ác tính của xã hội, sự tồn tại của tôi làm ô nhiễm không khí. Chu Mân một bên hung hăng đưa đầu lưỡi vào trong miệng Mạc Hâm, một bên vươn tay lột váy ngủ của cô ấy.
Mạc Hâm vóc dáng rất cao, lẽ ra chỉ cần giãy giụa một chút cũng có thể đẩy Chu Mân ra. Nhưng giờ cô hoàn toàn ngây dại.
Đến khi cô phản ứng lại, váy ngủ của mình đã bị lột xuống quá nửa, người phụ nữ gầy gò trước mặt, cứ như một con sói đang điên cuồng cắn xé thân thể cô để hả giận.
Mạc Hâm cúi đầu nhìn con sói cái đang phát điên này, cuối cùng vươn tay đẩy cô ta ra.
Chu Mân đầu tóc rối bù, quần áo xộc xệch, mắt đỏ hoe lại xông lên. Cô không sợ đuổi Mạc Hâm đi, dù sao cô có thể tìm người thuê mới. Cô không làm gà nữa, không cần bị người khác tra tấn mua vui, bây giờ cô sống là để bản thân tận hưởng sung sướng. Nếu không thì sao cô lại phải chịu đựng gã đàn ông kia suốt một năm? Khi đó nhẫn nại chẳng phải là để sau này được vui vẻ sao? Chỉ cần vui vẻ, muốn làm gì thì làm đó.
Buông bỏ được gông cùm xiềng xích bấy lâu, tự do sẽ hóa thành sự phóng túng theo dục vọng.
Mạc Hâm lại đẩy Chu Mân ra, đối phương gầy gò, giống như một cuộn len mềm nhẹ bị cô ném phịch xuống sô pha. Mạc Hâm chạy vội về phòng mình như trốn ôn dịch. Cô khóa chặt cửa, thở hổn hển, sờ sờ môi mình một lượt. Nhìn kỹ lại, trên đầu ngón tay cô dính máu.
Người phụ nữ này bị điên rồi sao!
Mạc Hâm cúi đầu ngẩn người một lát. Bên ngoài, Chu Mân thế mà cũng không có động tĩnh gì.
Mạc Hâm vốn định mở cửa đi ra ngoài, nói chuyện rõ ràng với Chu Mân. Đến bây giờ cô vẫn không biết điểm bùng phát cơn điên của Chu Mân là ở đâu, nếu lại không cẩn thận chọc phải cô ta, liệu mình có bị cắn chết không? Cúi đầu nhìn vết cắn trên xương quai xanh của mình, Mạc Hâm khẽ thở dài.
Thôi vậy. Cô nhát gan, đi ra ngoài sợ bị hành hạ đến chết. Cô chưa từng gặp người nào như Chu Mân cả. Từ nhỏ, cô toàn kết bạn với những đứa trẻ ngoan ngoãn, lễ phép; cha mẹ lúc nào cũng dạy dỗ cô phải biết chừng mực trong đối nhân xử thế.
Lần này đến Nam Châu làm việc, chỉ là để giúp bạn bè vài việc, tiện thể cũng muốn trải nghiệm một chút cuộc sống mà trước nay cô chưa từng trải qua.
Hôm nay thật đúng là đã trải nghiệm một chuyện "kích thích" như thế.
Cô lau vết máu trên môi, dựng giá vẽ lên, sau đó cẩn thận điều chỉnh độ cao của đèn bàn.
Ánh sáng ngoài khung cửa sổ chia căn phòng thành hai nửa sáng tối, một cô gái tóc dài lõa thể, tay chân mang xiềng xích, biểu cảm dữ tợn, thân thể đổ về phía trước, hơn nửa thân mình chìm trong tăm tối. Những con rắn độc chiếm giữ bóng tối, từng đôi mắt hiểm ác rình mò. Làn da ra sức vươn tới dưới ánh mặt trời bốc cháy lên ngọn lửa màu lam nhạt, nhưng cô không hề để ý chút nào, trong ánh mắt tràn ngập khát vọng, cứ như một khắc sau, cô có thể lao ra khỏi bóng đêm, niết bàn trọng sinh.
Thế nhưng, nếu nhìn kỹ xiềng xích của cô, có thể thấy rõ chúng đã căng chặt, đã kéo tới cực hạn, chứng tỏ cô không cách nào thoát khỏi bóng tối.
Nhưng tổng thể bức tranh vẫn có một vẻ đẹp quỷ dị mà rung động lòng người.
Mạc Hâm cũng không biết vì sao đột nhiên mình lại có cảm hứng này. Các tác phẩm trước đây của cô đều không thuộc phong cách này.
Đến khi Mạc Hâm tỉnh lại sau khi sáng tác, trời đã sáng.
Bức tranh này mới chỉ là bản phác họa ban đầu, chi tiết còn chưa được hoàn thiện.
Mạc Hâm phủi phủi quần áo, cẩn thận mở cửa. Trên sô pha phòng khách là bộ quần áo Chu Mân mặc ngày hôm qua. Xem ra, cô ấy đã đi làm rồi.
Mạc Hâm nhẹ nhõm thở phào, trở về phòng lấy tranh ra, phơi ở nơi đón nắng trong phòng khách.