68. Chung Kỳ: Tình cảm rối bời

Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi

Chung Kỳ: Tình cảm rối bời

Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Căn phòng cho thuê chật hẹp, dơ bẩn, Nghiêm Tiểu Đình soi mình trên chiếc gương trang điểm loang lổ. Lớp phấn dày không che được vẻ tức giận trên mặt cô.
"Mấy ngày nay không hiểu sao bà chủ lại cáu kỉnh, ngày nào cũng trút giận lên bọn tao. Bây giờ việc dọn dẹp đều một tay tao làm, tao có nói với bà chủ là có thể luân phiên không? Mày đoán xem bà chủ nói gì? Con mụ đó nói ngực tao nhỏ nhất nên phải làm! Mày nói xem có phải ức hiếp người quá đáng không chứ!"
Cô gái bên kia đầu dây õng ẹo nói: "Ôi, dù sao người ta cũng là bà chủ, mày nhịn một chút đi. KTV lần trước cũng bị niêm phong rồi, mấy cửa tiệm nhỏ kiểu này an toàn chút, mày lo chăm chỉ kiếm tiền đi."
Nghiêm Tiểu Đình hầm hừ cúp máy: "Thôi được rồi, nói với mày cũng chẳng ích gì."
Trước đây Hải Linh làm quản lý, Nghiêm Tiểu Đình còn không phục cô ấy; giờ đổi thành Chu Mân trực tiếp quản lý, ngày tháng ngược lại càng khó khăn. Tính tình Hải Linh mềm mỏng, không mắng chửi ai, còn dọn dẹp hậu quả "chùi đít" cho các cô, đâu như Chu Mân, chua ngoa khắc nghiệt, ngày nào cũng áp bức người khác.
Đặc biệt là mấy ngày nay, không biết Chu Mân mắc cái bệnh dịch gì, cứ như chó điên cắn càn.
Tất cả là tại con nhỏ Đinh Nghệ! Nếu không phải vì cô ta, Hải Linh chẳng phải vẫn ở đây sao? Nếu không phải vì cô ta, giờ Nghiêm Tiểu Đình đâu cần chịu cảnh bị chèn ép này! Nghe nói Hải Linh đang làm nhân viên ở một cửa hàng quần áo, một tháng chưa tới 3000.
Nghiêm Tiểu Đình lau son môi, hầm hừ cười lạnh một tiếng:
Nhân viên bán hàng là công việc đàng hoàng sao? Kiếm được còn chưa bằng một nửa của cô ta!
Nghiêm Tiểu Đình đã sống chung với một người đàn ông, còn sinh con, nhưng cuộc sống kham khổ không nói đến, chồng lại còn thích uống rượu đánh bạc. Cô liền để con ở nhà, lén lút bỏ đi. Tuy rằng cảm thấy rất có lỗi với đứa bé, nhưng cũng thật sự không còn cách nào – nếu mang theo con riêng, về sau ai mà thèm cô chứ. Cũng nghĩ kiếm được chút tiền rồi sẽ không làm nghề này nữa. Đã từng hẹn hò với bạn trai, tìm được việc phụ bếp ở một quán ăn. Kết quả có lần trên giường, lỡ miệng nói chuyện với bạn trai, bị bạn trai đánh cho một trận rồi chia tay. Sau đó, cô nản lòng thoái chí, nghĩ thôi thì tiếp tục tích cóp tiền đi.
Một người có hoàn cảnh giống mình, đột nhiên thoát khỏi vũng bùn, tuy rằng cả người vẫn dính đầy nước bùn tẩy mãi không sạch, gượng gạo đứng bên bờ, nhưng chung quy vẫn có thể nhìn xuống Nghiêm Tiểu Đình đang đứng trong đầm lầy.
Mọi người cùng nhau ngâm trong vũng bùn thì tốt biết mấy. Nếu là vì một gã đàn ông có tiền nào đó, Nghiêm Tiểu Đình cũng có thể hiểu cô ấy, đằng này lại là con gái, còn nghèo như vậy.
Cái cô gái cao ráo kia chắc là chẳng có gì.
...
"Chung Kỳ, cậu đang ở đâu?" Đinh Nghệ cau mày, một tay đảo đồ ăn trong nồi, một tay cầm điện thoại, "Ăn cơm thôi."
Chung Kỳ siết chặt điện thoại trong tay.
"Đêm nay tớ không về nhà. Hai người ăn đi."
"Cái gì? Cậu ở đâu?" Đinh Nghệ dừng động tác, nhìn Hải Linh một lát.
Chung Kỳ cắn cắn môi: "Tớ ở cùng Tưởng Lễ."
Tưởng Lễ mua đồ uống về, đồ uống ướp lạnh đặt trên tủ đầu giường, ướt nhẹp nhỏ nước. Trong phòng tắm cũng ướt đẫm, Tưởng Lễ đang tắm, anh ta lúc này nóng lòng, chưa đến năm phút đồng hồ, tiếng nước đã biến mất.
"Các cậu đi đâu chơi? Sao không nói trước với tớ một tiếng? Bây giờ cậu gửi vị trí qua đây cho tớ..."
Trong lòng Đinh Nghệ càng thêm sốt ruột. Từ khi chuyển nhà, cảm xúc Chung Kỳ luôn bất thường, luôn nhằm vào cô và Hải Linh. Với cô thì cũng bỏ qua được, nhưng Hải Linh ngày nào cũng cực khổ nấu cơm cho các cô, mà đổi lại được thái độ như vậy sao?
Chung Kỳ không nói lời nào, giọng Đinh Nghệ càng thêm lạnh băng: "Rốt cuộc đi đâu vậy?"
Chung Kỳ cúp điện thoại, gửi vị trí cho Đinh Nghệ.
Vài giây sau, điện thoại Chung Kỳ lại vang lên, Chung Kỳ bấm nghe, nghe Đinh Nghệ lạnh như băng nói: "Cậu muốn qua đêm với anh ta trong khách sạn à?"
Tưởng Lễ từ trong phòng tắm đi ra, trên eo quấn khăn tắm, nhìn Chung Kỳ.
Trong ánh mắt anh ta có ngọn lửa đang bùng cháy. Điều này làm Chung Kỳ có chút sợ hãi. Tưởng Lễ hẹn cô đi xem phim, dò hỏi cô có muốn thuê phòng qua đêm không.
Lúc ấy cô hỏi: "Anh có thể đảm bảo không làm bất cứ chuyện gì với em không?"
Tưởng Lễ nhướng mày: "Đương nhiên. Anh có bao giờ nuốt lời đâu."
Chung Kỳ nhớ đến lời Đinh Nghệ từng nói với cô: "... Cậu không muốn thì đừng nhượng bộ anh ta, cũng đừng làm gì khiến anh ta tưởng cậu muốn." Như ma xui quỷ khiến, Chung Kỳ gật gật đầu.
"Đúng vậy," Chung Kỳ cười một tiếng, "Sao nào, tớ ở khách sạn không được à?"
"Không phải không được," Đinh Nghệ hít một hơi thật sâu, "Quan trọng là... cậu đang muốn..."
"Đúng vậy," Chung Kỳ cười hì hì ngắt lời cô, "Tớ muốn mà."
"Thôi được rồi..." Lời Đinh Nghệ còn chưa dứt, điện thoại đã ngắt máy.
"Làm sao vậy?" Hải Linh nhìn Đinh Nghệ.
"Lại là điện thoại của Đinh Nghệ sao?" Tưởng Lễ trần truồng bò lên giường, nhích lại gần cô hơn, mùi đàn ông trưởng thành xộc vào mũi.
Chung Kỳ "Ừm" một tiếng, như đang giận dỗi mà để điện thoại ở chế độ im lặng, ném lên tủ đầu giường.
Trước đây Chung Kỳ chưa từng ở cùng một phòng với Tưởng Lễ, chỉ duy nhất một lần, cùng bạn bè Tưởng Lễ liên hoan đến khuya, Tưởng Lễ âm thầm xin cô chút mặt mũi, không thể ở trước mặt anh em bị mất mặt, hai người thuê một phòng, Tưởng Lễ ngủ sofa.
Tưởng Lễ tuy rằng thường thăm dò cô, nhưng cũng chưa thật sự làm ra chuyện gì, đây cũng là nguyên nhân Chung Kỳ tương đối tin tưởng anh ta.
Nhưng hiện tại, cô thật sự có chút sợ. Hai người trò chuyện một lát, Tưởng Lễ thỉnh thoảng hôn hôn sờ sờ cô, chỉ một lát sau, thân thể nóng hừng hực rắn chắc đó lại nhích sát cô, có thứ gì đó chạm vào đùi cô.
"Tưởng Lễ..." Chung Kỳ quay đầu nhìn anh ta, vừa định nói chuyện thì môi đã bị anh ta chiếm lấy. Phỏng chừng đã vài ngày Tưởng Lễ không cạo râu, râu châm lên miệng cô có chút đau.
Cũng không phải chưa từng hôn qua. Chung Kỳ ôm lấy cổ Tưởng Lễ. Nhưng sau vài giây đón nhận, Chung Kỳ rốt cuộc không nhịn được giãy giụa. Tưởng Lễ sức lực quá lớn, nắm chặt cánh tay cô, khiến cô không giãy ra được.
"Buông ra... Ưm... Buông tay..."
Chung Kỳ hoảng hốt, Tưởng Lễ thở phì phò, động tay động chân với cô.
Trong tai Tưởng Lễ, sự từ chối của cô tựa như lời mời gọi mê người. Đợi lâu như vậy, Chung Kỳ rốt cuộc đồng ý thuê phòng cùng anh ta, anh ta đã mặc định trong lòng Chung Kỳ muốn mà còn ngại. Tất cả kiềm chế từ trước đến giờ đều bùng nổ tại giây phút này.
"Ầm ầm ầm!"
Bên ngoài bỗng nhiên truyền đến tiếng đập cửa, Tưởng Lễ cũng ngừng động tác một chút, vẫn đè chặt tay Chung Kỳ, kiềm nén lửa giận hỏi: "Ai vậy!"
Bên ngoài không đáp, vẫn như cũ gõ cửa.
Tưởng Lễ thấp giọng chửi một câu "Đ.m", vớ lấy áo thun xuống giường. Mở cửa ra thì thấy, là người anh ta không muốn thấy nhất – Đinh Nghệ.
Từ sự việc ở Công viên nước lần trước, Tưởng Lễ đã có thành kiến với Đinh Nghệ. Anh ta và Đinh Nghệ vốn dĩ không thân, sau đó càng là đạo bất đồng khó lòng hợp tác. Anh ta cho rằng Đinh Nghệ cả ngày giả thanh cao, còn rảnh hơi quản chuyện của mình và Chung Kỳ. Bởi vậy anh ta không ít lần ở trước mặt Chung Kỳ nói xấu Đinh Nghệ.
"Tiểu Đinh à, sao vậy?" Tưởng Lễ nhìn Hải Linh đi theo phía sau Đinh Nghệ, giọng điệu thoáng chậm lại.
"Xin lỗi đã làm phiền, tôi mang cho Chung Kỳ ít đồ." Đinh Nghệ nhàn nhạt nói một câu, vòng qua Tưởng Lễ vào phòng.
Tưởng Lễ không nhịn được lầm bầm lầu bầu một câu, vừa ngẩng đầu phát hiện Hải Linh đang nhìn mình, lại nhanh chóng im miệng.
Trước kia Chung Kỳ còn ở thôn trong thành, Tưởng Lễ đến nhà cô, từng giáp mặt với Hải Linh. Lúc ấy liền cảm thấy cô gái này vô cùng kinh diễm. Sao bây giờ còn qua lại với Đinh Nghệ?
Đinh Nghệ lạnh mặt, vừa bước vào phòng liền bị Chung Kỳ nhào lên ôm eo.
"Ô ô ô Đinh Đinh... Tớ muốn về nhà..."
"Chung Kỳ cậu bị sao vậy?"
Tưởng Lễ quay đầu lại thấy, mặt lập tức đen sầm, "Là em nói muốn thuê phòng, giờ lại khóc lóc sướt mướt như thể anh đã làm gì em vậy!"
"Anh còn nói nữa sao?" Chung Kỳ khóc lóc nói, "Anh đây là cưỡng bức!"
"Tôi con mẹ nó đã *** cô chưa?? *** hay chưa cô nói một lời coi!" Tưởng Lễ hung hăng đá một cước vào dép lê trong nhà, hùng hổ mặc quần, cầm ví lên, "Nửa năm rồi? Tôi nhịn cô đủ lâu rồi! Loại quê mùa như cô ngoài đường có đầy, còn tưởng mình là tiểu công chúa chắc???"
Chung Kỳ kinh ngạc đến quên cả rơi nước mắt. Tưởng Lễ trước nay không hề lộ ra vẻ thô bạo như vậy trước mặt cô. Cô vừa hãi vừa sợ, vừa rồi nếu Đinh Nghệ và Hải Linh không đến, cô có phải đã cùng hắn...
"Thôi bỏ đi! Mẹ nó..." Tưởng Lễ đóng sầm cửa, lúc ra cửa còn ngả ngớn đánh giá một lượt thân hình Hải Linh, sau đó nghênh ngang rời đi.
...
"Còn khóc sao?"
Chung Kỳ ngẩng đầu lên thì thấy, là Đinh Nghệ. Đinh Nghệ đặt một ly nước ở đầu giường cho cô.
"Đinh Đinh..." Chung Kỳ hít hít mũi, "Tớ cảm thấy... tớ hình như có chút thích cậu..."
Đinh Nghệ sững sờ đến nhíu mày: "Cậu nói bừa cái gì vậy."
"Thật sự!" Chung Kỳ quẹt nước mắt, "Ngày nào tớ cũng ghen. Cảm giác cậu có Hải Linh, cứ như đã hoàn toàn quên tớ rồi. Tớ yêu đương nhiều lần như vậy, lần này đột nhiên có chút mơ hồ..."
"Tớ cảm thấy không phải," Đinh Nghệ lắc đầu, "Cậu đừng suy nghĩ vớ vẩn. Khoảng thời gian này đều là tớ sai, không nghĩ đến cảm nhận của cậu, tớ xin lỗi cậu."
"Chính là... vì sao tớ lại có cảm giác này?" Chung Kỳ đôi mắt đều khóc sưng lên.
Đinh Nghệ thở dài: "Có lẽ là ảo giác đi."
Đinh Nghệ đi ra ngoài. Chung Kỳ dùng chăn che kín đầu. Lòng cô thật loạn, quá đỗi rối loạn, ngược lại hóa thành một khoảng trống rỗng, chẳng còn sót lại gì, cũng không cách nào suy nghĩ.
Trong chốc lát, điện thoại cô vang lên một tiếng.
Là Đinh Nghệ gửi đến một video.
Chung Kỳ vừa nhấp mở, mặt liền đỏ bừng. Đinh Nghệ... Sao lại gửi cho cô loại video này. Hai cô gái dây dưa bên nhau, động tác thì khỏi phải nói...
Chung Kỳ vội vàng tắt video.
Đinh Đinh: "Cậu cảm thấy cậu có thể tiếp nhận thế này không?"
Đại não trống rỗng sau khi bị video kích thích, bắt đầu vận hành bình thường trở lại. Chung Kỳ hít sâu một hơi, một lần nữa mở video ra. Hai cô gái đều thật xinh đẹp, một người là kiểu ngự tỷ, một người kiểu loli.
Chung Kỳ cố gắng hóa thân mình vào, lại tưởng tượng một cô gái khác thành Đinh Nghệ... Toàn thân cô liền nổi da gà liên hồi. Biết Đinh Nghệ và Hải Linh mỗi ngày trong phòng làm gì, nhưng khi đặt vào bản thân mình, lại là cảm giác hoàn toàn khác.
Chung Kỳ một lần nữa trùm chăn lên đầu.
Đại não dần dần tỉnh táo lại. Cô xem xét lại bản thân một lần nữa. Rốt cuộc mình vì cái gì mà ghen với Hải Linh? Từ đầu đến cuối hồi tưởng lại một lượt, cô cảm thấy mình vừa biết ơn, vừa hổ thẹn lại có một chút không muốn rời xa Đinh Nghệ.
Có lẽ tình bạn giữa con gái với nhau phức tạp như vậy. Cô biết Đinh Nghệ đã chiếu cố, lại hổ thẹn vì mình tùy hứng được nuông chiều, đồng thời hưởng thụ sự chăm sóc của Đinh Nghệ.
Hơn nữa Đinh Nghệ trong mắt cô biến hóa từ thẳng thành cong, cũng cho cô một kiểu ám chỉ. Phảng phất chính mình cũng có thể như vậy, rút ra từ chuyện tình bất thành bất mãn vừa rồi, và cô cho rằng con gái yêu đương là hoàn hảo.
Cô đây là đang miễn cưỡng tự bẻ cong mình sao?
Đinh Đinh: "Thuận theo tự nhiên [mặt trời] thời gian dài, tự nhiên sẽ biết đáp án."
Chung Kỳ: "Cậu sao lại dâm tục như vậy, luôn giữ phim heo bên mình???"
Đinh Đinh: "......"
Buổi tối Hải Linh làm thêm vài món. Bởi vì Đinh Nghệ nói, Chung Kỳ là đồ tham ăn, gặp chuyện không vui, ăn chút đồ ăn ngon là có thể giải quyết.
Chung Kỳ ăn rất nhiều. Ăn xong lau miệng, nhỏ giọng nói: "Ngon quá. Cảm ơn nhé, tỷ Hải Linh."
Hải Linh ấm áp cười nói: "Em thích là tốt rồi."