79. Chương 79: Hồi kết chính văn

Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi

Chương 79: Hồi kết chính văn

Tiểu Thư - Hữu Mao Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mạc Hâm rút ví ra trả tiền, quay đầu lại thấy Chu Mân đang trừng mắt nhìn mình. Cô không khỏi rụt rè co người lại.
Chu Mân cũng lười để ý đến cô.
"A Mạc, cô đang ở đâu vậy?" Từ quán nướng bước ra ngoài, Hải Linh hỏi.
Mạc Hâm gãi gãi đầu: "Ở khách sạn thôi."
Cả ba đều nhìn Chu Mân với ánh mắt đầy suy tư. Chu Mân lấy điếu thuốc từ miệng ra, lười biếng liếc nhìn họ một cái:
"Đều mau về nhà đi, không còn sớm đâu."
...
Đêm về, phố xá náo nhiệt hơn ban ngày nhiều. Chu Mân xuyên qua đám đông tấp nập, tà váy bay trong gió đêm. Đi ngang qua tiệm trà sữa, cô còn dừng lại mua một ly nước trái cây.
Chu Mân đi rồi dừng, Mạc Hâm cũng theo sau, đi rồi dừng.
Chu Mân hít sâu một hơi, quay đầu lại phả một làn khói về phía Mạc Hâm: "Còn đi theo nữa là tôi báo cảnh sát đấy."
Nói xong, Chu Mân tự thấy buồn cười — ai báo cảnh sát chứ, cô thì sẽ không báo, cảnh sát đến điều tra, rồi ai là người bị bắt thì còn chưa biết chừng.
Mạc Hâm chỉ cười với cô, má trái thấp thoáng lúm đồng tiền, không nói gì.
Chu Mân cãi nhau chưa từng thua ai, nhưng với tính cách khờ khạo như Mạc Hâm, cô cũng đành bó tay, chỉ hừ lạnh một tiếng rồi xoay người tiếp tục đi.
"Tôi không đặt khách sạn, haizz." Mạc Hâm vuốt vuốt ví tiền, lải nhải phía sau: "Không có tiền."
"Không có tiền thì ngủ ngoài đường." Chu Mân không chút khách khí. Trước kia người này chẳng phải tránh cô như tránh hủi sao? Bây giờ lại đến làm gì không biết.
Mạc Hâm nhìn bóng dáng Chu Mân, vẻ mặt có chút hoang mang. Mục đích cô đến Nam Châu là gì? Trong lòng cô cũng không rõ. Chỉ là Chu Mân đối với cô càng gay gắt, cô lại càng cảm thấy nhẹ nhõm.
Chỉ chốc lát sau, họ đã đến chỗ ở của Chu Mân. Chu Mân quét thẻ mở cổng, Mạc Hâm nhanh nhẹn vươn tay chặn cửa lại, thân hình cao ráo liền nhanh chóng lách vào trong.
Chu Mân quay đầu lại quát: "Đi ra ngoài!"
Mạc Hâm gãi gãi đầu: "Tôi muốn thuê phòng trống nhà chị."
Được lắm, cô nói thuê là thuê.
Chu Mân hung hăng giẫm nát tàn thuốc trên mặt đất, nói: "Hai ngàn. Thích thuê thì thuê."
Mạc Hâm trừng lớn mắt: "Hai ngàn? Này cũng quá đắt rồi!"
"Không thuê thì thôi!" Chu Mân cười khẩy một tiếng, bước nhanh vào thang máy.
Mạc Hâm khẽ cắn môi, đuổi theo cô: "Tôi thuê!"
Lần đầu tiên cô làm một vụ mua bán lỗ vốn như vậy. Rốt cuộc vì cái gì? Mạc Hâm lắc đầu, đi theo sát phía sau Chu Mân. Không phải tất cả mọi chuyện đều cần lý do.
...
"A Phân đã ổn rồi." Về đến nhà, Hải Linh gác điện thoại, cười nhìn Đinh Nghệ nói. A Phân chủ động gọi điện thoại đến, báo tin bình an cho chị hai.
"Đinh Nghệ," Hải Linh cắn môi nói: "Số tiền kia..."
Đinh Nghệ quay đầu lại, đôi mắt phượng ánh lên vẻ buồn bực.
Hải Linh cười, chủ động dựa sát vào Đinh Nghệ: "Ừm, không nói nữa."
Đinh Nghệ lúc này mới khẽ cong khóe mắt, ôm eo Hải Linh, thì thầm bên tai cô: "Mẹ em mà đến thăm, liền biết em và chị ngủ chung giường. Nhất định bà ấy sẽ cảm thấy bất thường."
Tính tình của Đinh Nghệ, mẹ Đinh Nghệ hiểu rõ nhất. Đinh Nghệ lúc ba bốn tuổi đã không còn đòi ngủ với mẹ nữa, một mình ngủ trong căn phòng nhỏ. Trước kia cùng Chung Kỳ ngủ chung giường, đều khiến mẹ Đinh Nghệ đau lòng không thôi, toàn nói điều kiện bên ngoài không tốt, khiến con gái bà phải chịu khổ thế nào.
Nếu mẹ Đinh Nghệ phát hiện, Đinh Nghệ cùng một cô gái khác ngủ chung, mà không phải với Chung Kỳ, chắc chắn sẽ cảm thấy kỳ lạ.
"Vậy chị tránh mặt một lúc là được," Hải Linh quay đầu lại nhìn cô nói: "Đừng quá vội vàng nói với mẹ em."
Môi cô lướt nhẹ qua gáy Hải Linh, thấp giọng nói: "Mẹ em sớm muộn gì cũng sẽ biết thôi."
"Đinh Nghệ," Hải Linh nhẹ nhàng nói: "Nghe chị nói được không? Trước tiên đừng vội vàng."
Đinh Nghệ ngẩn người: "Chị không muốn để em nói với người nhà sao?"
Hải Linh cụp hàng mi dài: "Nhỡ đâu sau này..."
Nhỡ đâu sau này, em nhận ra mình cũng không yêu chị như em vẫn tưởng tượng; nhỡ đâu sau này, em trưởng thành rồi mới nhận ra, tình yêu chỉ là một phần của cuộc sống; nhỡ đâu sau này, em nhận ra mình đã từng làm tổn thương người nhà; nhỡ đâu sau này...
Hải Linh cúi đầu không nói. Đinh Nghệ nhìn sườn mặt cô, đột nhiên cười: "Được, em đều nghe chị hết."
"Chị đi sắp xếp lại một chút, như bây giờ..." Hải Linh nhìn quanh phòng. Rõ ràng là có thể thấy rõ sự thân mật của hai người trong phòng.
Nói là làm ngay. Hải Linh dọn dẹp giường đệm, Đinh Nghệ thu dọn bàn trang điểm. Khi mở ngăn kéo dưới bàn trang điểm, một quyển sổ rơi ra, Đinh Nghệ quay người nhặt, lại nhìn thấy một góc màu đỏ lấp ló giữa những trang giấy vàng nhạt. Cô đưa tay mở ra, ngây ngẩn cả người.
Một cành hồng đỏ đã khô héo, được ép khô thành tiêu bản. Khi đã thoát hết hơi nước, bông hoa khô ráo lặng lẽ cứng lại, in hằn lên giấy, như thể đạt đến sự vĩnh cửu. Bông hoa và cuống hoa được sắp xếp ngay ngắn, cả lớp giấy bọc ni lông cũng được dán chỉnh tề.
Không có dây ruy băng.
Mắt Đinh Nghệ cay cay. Cô quay đầu lại nhìn Hải Linh, đối phương đang khom lưng, kiểm tra xem trên giường có để sót thứ gì không.
Đinh Nghệ không gọi cô ấy, chỉ cẩn thận khép lại cuốn sổ. Quyển sổ đã có chút cũ kỹ, gáy cũng đã phai màu. Đinh Nghệ nhẹ nhàng vuốt ve bìa sổ đã phai sắc, thầm nghĩ, lát nữa phải chọn cho Hải Linh một cuốn sổ thật đẹp.
...
Vào ngày đầu tiên của kỳ nghỉ lễ Quốc khánh mùng một tháng mười, sân bay chật kín người.
Mẹ Đinh cùng dì Trương từ xa đã nhìn thấy Đinh Nghệ. Dì Trương cười nói: "Tiểu Nghệ thật sự trưởng thành rồi."
Mẹ Đinh ăn mặc và trang điểm đều cực kỳ trang nhã, nghe vậy cười đến mức khóe mắt hằn rõ thêm nếp nhăn: "Đâu có ạ. Tiểu Nghệ!"
Đinh Nghệ nhìn mẹ và dì Trương cùng nhau bước đến, khóe môi không khỏi nở nụ cười, bước nhanh chạy đến.
Dì Trương trò chuyện vài câu, liền lên xe rời đi. Đinh Nghệ vẫy một chiếc taxi, cùng mẹ mình ngồi ở ghế sau.
"Xem con gầy đi kìa..." Mẹ Đinh đau lòng nhìn con gái: "Đồ ăn ở đây vẫn không ngon bằng ở nhà nấu phải không?"
Khoảng thời gian gần đây, đều là Hải Linh nấu cơm. Có lẽ vì Hải Linh là người địa phương nên khẩu vị thanh đạm, dù Đinh Nghệ mỗi ngày ăn rất nhiều, dáng người ngược lại vẫn gầy đi.
"Bạn cùng phòng của con nấu cơm," Đinh Nghệ cười cười nói: "Chị ấy nấu ăn rất ngon."
"Đúng rồi," Mẹ Đinh mặt mày bừng tỉnh: "Mẹ nhớ con nói mấy đứa đang ở ba người đúng không? Chung Kỳ không biết nấu cơm nhỉ?"
Đinh Nghệ tránh ánh mắt của mẹ: "Vâng, là Hải Linh nấu ạ."
"Hải, Linh," Mẹ Đinh cười nói: "Tên đứa nhỏ này cũng thật dễ nghe."
"Đúng vậy," Đinh Nghệ không nhịn được nói: "Chị ấy nhìn cũng rất xinh đẹp nữa. Lát nữa mẹ gặp chị ấy sẽ rõ, chị ấy còn nói sẽ làm đồ ăn ngon cho mẹ, giờ đã đi mua đồ rồi..."
Thấy ánh mắt con gái như phát sáng, mẹ Đinh hơi bất ngờ.
Ngồi trong phòng ngủ của Đinh Nghệ, mẹ Đinh theo thói quen định giúp con gái dọn dẹp, lại phát hiện trong phòng mọi thứ đều ngăn nắp gọn gàng.
Mẹ Đinh ưỡn lưng, cảm thán một câu: "Xem ra để con tới Nam Châu rèn luyện, cũng không phải chuyện xấu. Nhìn con bây giờ, đúng là trưởng thành, có thể tự chăm sóc mình tốt như vậy."
"Mẹ, con đã sớm không còn là con nít." Đinh Nghệ nói.
Mẹ Đinh hiền từ nhìn con gái: "Đúng vậy." Bà nói rồi thở dài: "Có điều mẹ vẫn hy vọng, hai năm nữa con sẽ về nhà, vẫn phải về nhà thôi, nơi này tuy tốt, nhưng mẹ và ba con lại không được gặp con."
Đinh Nghệ cười cười, pha ly hồng trà cho mẹ.
Mẹ Đinh kinh ngạc bưng ly trà: "Trước kia con không uống thứ này mà."
Đinh Nghệ có chút làm nũng, khoác tay bà ấy: "Bạn cùng phòng của con uống. Bây giờ con cảm thấy uống trà khá tốt cho sức khỏe."
Mẹ Đinh oán trách trừng mắt nhìn cô một cái: "Hiện tại mới biết tốt cho sức khỏe à? Lúc lên cao trung mẹ không cho con uống Coca, sao con không nghe lời mẹ?"
Đinh Nghệ ngượng ngùng gãi đầu. Tuy rằng đã cùng Hải Linh thương lượng kỹ, không để mẹ phát hiện. Nhưng từ trước đến giờ cô chưa từng giấu diếm mẹ điều gì, cô thực sự có chút căng thẳng.
Đến phòng vệ sinh rửa tay, tiện thể ổn định tâm trạng một chút. Đinh Nghệ biết con đường phía trước còn rất dài, không có gì có thể giải quyết dứt điểm ngay lập tức. Mặc kệ có bao nhiêu phiền toái đi chăng nữa, cuộc sống đều phải tiếp tục.
Người nên yêu vẫn phải yêu, con đường nên đi vẫn phải đi. Đinh Nghệ nhìn chính mình trong gương, nghĩ Hải Linh sao còn chưa về nhỉ? Không biết Hải Linh có căng thẳng hơn cô không?
Nghĩ như vậy, cô không nhịn được ra ngoài nói với mẹ: "Mẹ, con đi đón Hải Linh một chút, chắc là mua đồ nhiều quá, chị ấy mang một mình chắc mệt lắm."
Mẹ cô oán trách: "Con còn không đi sớm chút, biết đâu người ta cũng sắp về đến nơi rồi."
Sự săn sóc của mẹ làm Đinh Nghệ hơi thả lỏng.
Vừa mới thay giày xong, cửa liền vang lên tiếng chìa khóa mở cửa.
Mẹ Đinh đứng lên, thấy một cô gái trẻ tuổi đứng trước cửa, quần áo giản dị, dáng người thanh tú, hai tay xách đầy đồ ăn, đôi mắt đào hoa cong cong, cười duyên dáng nói: "Chào dì, con là Hải Linh."