Khởi Đầu Lại Từ Đầu

Tiểu Thư Thảo Mai Đến Đây!

Khởi Đầu Lại Từ Đầu

Tiểu Thư Thảo Mai Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

1
Đây là lần thứ năm mươi tám tôi bước vào thế giới này.
Năm mươi bảy lần trước, tôi bị ràng buộc bởi đủ loại hệ thống: từ hệ thống mỹ nhân đến hệ thống trà xanh, từ hệ thống yểu điệu yếu đuối đến hệ thống cao to đen...
Đỉnh điểm của sự đau khổ là tôi còn bị trói buộc với hệ thống thương mại Sộp pe nhái lại Shopee nữa, cái hệ thống này suýt chút nữa đã tiễn tôi về chầu trời sớm rồi.
Nhưng tất cả đều vô dụng, tôi vẫn trượt, không thể vượt qua thế giới này.
Lần này, tôi bị ràng buộc với một hệ thống vô tích sự, và tôi quyết định sẽ đi theo nó đến cùng.
Tôi bị lạc năm bảy tuổi, mãi đến năm mười bảy tuổi mới được tìm về.
Hôm nay chính là ngày đầu tiên tôi trở về nhà sau mười năm lạc mất.
Tôi vừa bước vào cửa, chị tôi đã từ từ bước xuống lầu, trên người mặc một chiếc váy ngủ sang trọng, quý giá.
Chị đưa tay lên mũi, khẽ phẩy phẩy mấy cái, rồi cất giọng đầy vẻ khinh thường nhìn tôi:
"Mùi nước hoa rẻ tiền ở đâu ra thế này?"
Hệ thống nhắc nhở: [Hệ thống đã kích hoạt, hành động!]
Tôi giả vờ quỳ sụp xuống, ôm lấy đùi chị mà khóc lóc thảm thiết: "Em... em chỉ xịt chút nước hoa bản lậu, phải nhặt phế liệu nửa năm mới mua được thôi mà. Em chỉ muốn được mọi người chú ý, tất cả là tại em, là em sai, là em ham hư vinh, ham phù phiếm. Từ giờ đến lúc nhắm mắt xuôi tay, em sẽ không bao giờ xịt nữa. Em lạy chị, chị đừng nói thêm lời nào nữa, em không chịu nổi đâu, huhuhu..."
Cả căn phòng lập tức chìm vào im lặng. Đến cả cha mẹ đang đón tôi vào nhà cũng đứng đơ người tại chỗ.
Chị tôi cũng ngớ người ra: "Tôi... thật ra..."
Cha tôi liền trách mắng: "Đường Đường, con nói chuyện với em gái như thế nào vậy hả?"
Trên mặt chị tôi – Vân Đường – hiện lên vẻ áy náy: "Con không biết em ấy lại..."
Mẹ tôi mắt ngân ngấn nước, nói: "Chiều nay mẹ đưa con đi dạo phố, mua một lọ nước hoa mới nhé con."
Lúc này, tôi mới để ý đến thiếu niên đang đứng sau lưng cha mẹ.
Đó là Giang Cảnh Minh, một minh tinh nổi tiếng.
Gia đình Giang gia và Vân gia chúng tôi có mối quan hệ rất thân thiết. Khi huynh ấy hai tuổi, tôi còn chưa chào đời, hai nhà đã lập hôn ước cho chúng tôi.
Nhưng mà huynh ấy lại phải lòng chị tôi.
Còn tôi, vì có hôn ước với huynh ấy nên bị Chu Châu – vị tiểu thư giàu có thầm mến huynh – cho ăn hành ngập mặt suốt thời đi học.
Nhân cơ hội này, tôi nên mau chóng phủi sạch mọi quan hệ với hắn ta.
Như vậy, có lẽ tôi sẽ không bị hành hạ thảm thiết như kiếp trước nữa.
Giờ phút này, huynh ấy đối diện tôi, vươn tay ra: "Vân Y, rất hân hạnh được quen biết muội."
Tôi ngó lơ bàn tay kia, nước mắt lưng tròng, nói: "Em van xin huynh, đừng làm vậy, em áp lực quá trời ơi! Nhỡ sau này em không thể cho huynh cái 'hân hạnh' đó thì sao? Thôi xin huynh đừng nói điều gì nữa, em lạy huynh một lạy, huhuhu..."
Giang Cảnh Minh cũng đơ người ra, quên cả rút tay về.
Mẹ giúp tôi lau nước mắt, nói: "Y Y là một đứa trẻ nhạy cảm, các con đừng làm em ấy xúc động."
Bàn tay mẹ thật sự rất ấm áp, tôi bỗng chốc ngẩn người.
Năm mươi bảy lần trước, tôi luôn cố gắng hết sức để hòa nhập vào gia đình này, thích nghi với tầng lớp này.
Mỗi ngày tôi đều lén lút lẩm nhẩm tên và logo của những siêu xe, học phát âm tiếng Anh của hàng tá nhãn hàng xa xỉ, nghiên cứu tạp chí thời trang để phối đồ theo xu hướng.
Nhưng đến cuối cùng tôi vẫn không thể nào hòa nhập được vào tầng lớp ấy, giống như có một bức tường vô hình vĩnh viễn ngăn cách tôi với gia đình.
Vậy mà kiếp này hình như mọi thứ đã khác đi.
Tôi ngồi dưới sàn, mặt mày xám xịt, nước mắt giàn giụa, trông hệt như Hoán Bích đang đốt vàng mã cho mẹ vậy.
Giang Cảnh Minh sửng sốt nhưng vẫn không quên kéo tôi đứng dậy.
Huynh ấy muốn nói gì đó, nhưng lại sợ chọc giận tôi.
Trên khuôn mặt anh tuấn hơn người của huynh ấy xuất hiện vài nét biểu cảm khó hiểu.
Sau đó huynh ấy vội vã nói lời tạm biệt rồi rời đi.
2.
Buổi chiều, mẹ tôi có việc phải ra ngoài nên nhờ chị đưa tôi đi mua sắm ở một trung tâm thương mại sang trọng, xa xỉ.
Dạo quanh trung tâm thương mại một lát, chị lại đưa tôi vào một phòng trà VIP.
Chẳng mấy chốc, đã có người bưng trà Phổ Nhĩ thượng hạng, quý như vàng lên.
Tôi đang chuẩn bị uống thì thấy một cô gái toàn thân đồ hiệu bước tới.
Đó là bạn của chị gái tôi.
Kiếp trước, chị gái không ưa tôi, bạn chị cũng đứng về phía chị mà chèn ép tôi.
Cô ta rất tự nhiên ngồi cạnh chị tôi, ánh mắt quét từ trên xuống dưới người tôi một lượt, sau đó nhìn vào tách trà trong tay tôi.
Cô ta che miệng cười duyên dáng:
"Chắc đây là lần đầu được uống trà này nhỉ? Cái dạ dày đỗ nghèo khỉ, kiết xác, hủ lậu của cô mà uống đồ đắt tiền như thế này không biết có bị tiêu chảy không đấy?"
Nụ cười của hệ thống dần trở nên mất đạo đức: [Khởi động hệ thống, nào, hành động!]
Tôi ngã cái rầm xuống đất, vừa bò vừa khóc lóc thảm thiết:
"Nhưng mà em thật sự rất khát, em biết đây không phải là loại trà em có thể uống. Đây đúng là lần đầu em được uống trà này. Em van xin chị đừng nói thêm gì nữa, em đau khổ lắm rồi. Em không có sức mạnh nội tại, em không thể nào chịu được đâu. Đừng làm em gục ngã giữa trung tâm thương mại mà, em lạy chị đấy, huhuhu..."
Bạn của chị tôi cũng đơ người tại chỗ, suýt chút nữa không cầm nổi tách trà, mặt lúc đỏ lúc trắng.
Dường như cô ta còn muốn nói điều gì đó, nhưng lại bị chị tôi chặn lời.
Chị tôi nâng tôi đứng dậy, lạnh lùng nhìn bạn mình rồi nói:
"Đương nhiên Vân Y có thể uống được trà này. Còn về phần có bị tiêu chảy hay không thì cậu không cần lo đâu."
Cô bạn kia ngỡ ngàng: "Đường Đường, cậu... Tớ cứ nghĩ cậu không muốn đứa em đó trở về..."
Chị tôi không nói gì thêm, rồi kéo tôi ra khỏi phòng trà.
Vậy mà chị tôi lại đưa tôi đi mua sắm một xe trang sức và quần áo.
Kiếp trước, chị chỉ dẫn tôi đi mua sắm cho có lệ, khiến tôi về nhà mà không có lấy bộ quần áo nào tử tế.
Lần này chị ấy thay đổi rất nhiều.
Tài xế của gia đình lái chiếc xe Lincoln đến đón chúng tôi.
Tôi không biết cửa xe là loại tự động, nên cứ đưa tay kéo mãi.
Tài xế che miệng hắng giọng vài tiếng, cười nhạo: "Ối, cô hai nhà chúng ta có lực tay thật lợi hại. Kéo cái cửa như thế thì có khi cái cửa tự động cũng hỏng mất rồi ấy chứ."
Hệ thống: [Hệ thống phát hiện tình huống cần áp dụng, kích hoạt!]
Tôi ngã xuống còn nhanh hơn tốc độ người lái đò vượt sông ở trùng vi thạch trận thứ ba. Tôi khóc òa lên:
"Cháu xin chú đừng dùng giọng coi thường cháu như thế mà, xin chú đấy. Cháu tự ti quá đi mất, từ trước tới giờ cháu mới được ngồi xe điện Yardi thôi. Cháu xin chú đừng có khinh thường cháu, đừng có đâm vào vết thương lòng của cháu mà, huhuhu..."
Tài xế sốc nặng, ngây người ra như phỗng.
Vân Đường lại nâng tôi dậy lần nữa.
Sau đó chị tôi dùng giọng the thé, lắc lắc đầu nhại lại giọng tài xế: "Ối ối ối, lại còn kéo cái cửa xe tự động xuống như này nữa, có khi cái cửa tự động cũng hỏng mất rồi ấy chứ!"
Rồi bỗng chuyển về giọng thường ngày, lạnh lùng nói: "Anh bị sa thải."
Tài xế không thể tin được, lắp bắp: "Chỉ là tôi..."
Tôi cũng giả giọng the thé, rung đùi đắc ý: "Chỉ là, chỉ là ~"
Tài xế không dám cãi lại, mặt tái xanh, ngượng ngùng rời đi.
Tên tài xế này, biết tôi không được nhà họ Vân chào đón nên kiếp trước luôn công khai coi thường tôi.
Mỗi lần đón trả tôi đều bị trễ giờ, khiến tôi gặp rất nhiều rắc rối.
Vậy mà kiếp này, tôi lại đuổi được hắn ta đi rồi.