Chương 2: Cầu Cứu

Tiểu Thư Thảo Mai Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

3.
Để thuận tiện cho tôi lăn lê bò toài, thậm chí quỳ gối khóc lóc, chị gái tôi đã mua một tấm thảm len nguyên chất dày trải khắp mọi nơi trong nhà.
Để tôi không bị kích động, người trong nhà thống nhất không nói những từ như "rẻ", "hôi", "dở tệ", tất cả đều được thay bằng từ "ấy ấy".
Cho nên có thể thường xuyên nghe thấy mẹ Vân và má Lí nói chuyện với nhau trong phòng bếp những đoạn hội thoại thế này:
"Thịt dê lần này chúng ta mua tốt ghê, thật sự rất là ấy ấy luôn, cũng không có mùi cừu nồng, cũng không bị ấy ấy."
(Thịt dê lần này chúng ta mua tốt ghê, thật sự rất rẻ luôn, cũng không có mùi cừu nồng, cũng không bị hôi.)
Ở trên trường, tôi cứ thấy Chu Châu là sẽ đi đường vòng, cố hết sức không cho người ta có cơ hội bắt nạt mình.
Mọi chuyện đều suôn sẻ.
Cho đến ngày hôm nay.
Buổi chiều lúc tan học, tôi đi vệ sinh.
Lúc chuẩn bị ra ngoài thì lại phát hiện buồng vệ sinh của tôi đã bị khóa trái.
Bà mẹ nó, y chang kiếp trước.
Địa điểm y hệt, cách thức cũng chẳng thay đổi.
Nhưng khác một điểm là tôi không thể nhịn tiểu tiện.
Đây là lần thứ 57 tôi bị cô ta bắt nạt.
Tôi đếm từng giây trong đầu.
3, 2, 1-
Tôi mở bung chiếc ô mang theo bên mình ra, động tác thuần thục đến đau lòng.
Giây tiếp theo, quả nhiên có một xô nước lau nhà tạt xuống.
Mùi chua nồng khó chịu của nước lau nhà nhanh chóng tràn ngập buồng vệ sinh.
Ngoài cửa có một giọng nữ ngang ngược cất lên:
"Vân Y, mày biết tại sao tao phải dạy dỗ mày không? Nghe cho kĩ đây..."
Tôi lập tức ngắt lời cô ta:
"Bởi vì tôi dám làm vợ chưa cưới của Giang Cảnh Minh mà cũng không biết tự hỏi bản thân có xứng hay không."
Cô ta sững sờ, ngay lập tức trở nên hung hãn:
"Tốt, vậy mày có biết mày trông như thế nào không? Mày..."
Tôi đối đáp trôi chảy:
"Tôi chính là một con chó nhà quê, một kẻ nghèo hèn, xuất thân bần hàn, chẳng biết gì, còn ảo tưởng bản thân có thể bay lên đầu cành thành phượng hoàng."
Cô ta hoàn toàn không nói nên lời.
Ngoài cửa im lặng được vài giây, sau đó cô ta xấu hổ quá hóa giận, ra lệnh cho người bên cạnh:
"Cô mở cái cửa ra cho tôi."
Cửa mở.
Đám bạn bè của Chu Châu vây quanh cô ta lườm nguýt tôi.
Chu Châu cười khẩy, ra lệnh cho người bên cạnh mình:
"Cô, lột quần áo của nó ra, còn cô thì chụp rồi đăng lên mạng, để tao chống mắt lên xem mày kết hôn với anh Cảnh Minh như thế nào."
Lần này tôi đã chuẩn bị trước, hất văng điện thoại của cô gái kia.
Hệ thống kịp thời khởi động.
Tôi quỳ xuống một cách điêu luyện và giả tạo, thậm chí còn hơi trượt đi một chút theo quán tính, né tránh khỏi bàn tay muốn lột đồ tôi.
Tôi chật vật đứng dậy, sẵn sàng bỏ chạy.
Một nam sinh cao lớn vạm vỡ chặn ngay trước mắt tôi.
Hắn đẩy mạnh làm tôi ngã nhoài trên mặt đất, Chu Châu cùng với người của cô ta nhanh chóng vây quanh.
Tôi nghe thấy tiếng cười khẽ của Chu Châu: "Lương thiếu gia, vẫn phải nhờ anh giúp đỡ rồi."
Nam sinh cao lớn vạm vỡ kia cười:
"Được giúp cô Chu là vinh hạnh của tôi."
Giây tiếp theo, mấy bàn tay cùng lúc vồ lấy xé rách áo sơ mi đồng phục của tôi.
Lương thiếu gia giơ điện thoại di động lên, trên mặt nở một nụ cười cợt nhả.
Tôi ra sức phản kháng nhưng cũng vô ích.
Cái lùm mía nó chứ, lại sắp hẹo game rồi.
Lần sau bà đây nhất định phải trói buộc được hệ thống King's Fighter.
Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận những vết cào cấu đau rát trên da thịt và đầu gối bị trầy xước.
Gắng sức bỏ ngoài tai những lời nhạo báng châm biếm của những kẻ ngạo mạn kia.
Bỗng những lời chế giễu cùng móng tay cào cấu ấy đột nhiên dừng lại.
Một chiếc áo khoác đồng phục từ đâu rơi xuống, đắp lên người tôi.
Mùi thuốc lá bạc hà thoang thoảng ngay lập tức bao trùm lấy cả thân hình nhỏ bé co quắp dưới đất kia.
Tôi vội vàng mặc chiếc áo khoác vào người.
Một thiếu niên khoác ba lô, thong thả bước tới từ phía ngược sáng, trông như đang dạo phố vậy.
Thiếu niên cũng không nhìn vào những phần da thịt lộ ra ngoài của tôi, quay người không chút thương tiếc mà đá một cú vào Chu Châu.
Đám đàn em của Chu Châu sợ hãi kêu la, kéo Chu Châu lùi ra.
Thiếu niên kia lại đấm thẳng vào mắt của Lương thiếu.
Điện thoại của Lương thiếu gia rơi trên mặt đất vỡ nát.
Lương thiếu gia ôm mắt, đau đớn ngồi sụp xuống nhưng không dám hé răng nửa lời phản kháng.
"Thẩm Dịch, tôi chưa từng làm cái gì chọc đến cậu bao giờ."
Thiếu niên tên Thẩm Dịch nhìn xuống hắn ta.
Chiếc khuyên tai đá Obsidian bên thái dương anh phản chiếu ánh hoàng hôn, lấp lánh rực rỡ.
Đôi mắt hẹp dài của Thẩm Dịch nheo lại, trên gương mặt bất cần đời thoáng hiện lên vài biểu cảm khó đoán.
Ngay sau đó, anh giả vờ áy náy một cách rất điêu luyện:
"Ôi, Lương thiếu gia nói đúng lắm, tại tôi lỡ tay thôi."
Nói xong, Thẩm Dịch đưa tay ra, muốn kéo Lương thiếu gia đứng lên:
Lương thiếu gia cười nịnh nọt:
"Anh Dịch, có lẽ vừa nãy anh nhìn không rõ thôi, không sao đâu, không có chuyện gì hết, cứ coi như là em tự ngã..."
Lúc tay của Lương thiếu gia sắp chạm được vào bàn tay đang đưa ra của Thẩm Dịch.
Anh đột nhiên rút tay lại, đá một phát vào đầu hắn ta.
Lương thiếu gia lập tức ngã sõng soài trên đất, không thể đứng dậy nổi.
Thẩm Dịch nhìn Lương thiếu gia trên mặt đất, giả bộ kinh ngạc:
"Này, sao Lương thiếu gia lại nằm trên đất thế kia?"
Anh quay đầu nhìn tôi, giả bộ nghiêm túc như một thầy hiệu trưởng:
"Bạn học này có biết chuyện gì xảy ra không?"
6 giờ chiều, ánh hoàng hôn phủ xuống bóng hình của anh.
Huy hiệu đồng phục tinh xảo trên cổ áo sơ mi trắng được ánh chiều tà chiếu rọi, tỏa sáng ấm áp.
Quả nhiên, đồng phục của trường học danh giá vẫn phù hợp với những người thực sự có địa vị nhất.
Tôi lắc đầu: "Không biết."
Anh nheo mắt nhìn tôi.
Có lẽ tôi cũng gặp ảo giác, dường như trong khoảnh khắc anh có chút hoảng loạn.
Thẩm Dịch đến gần tôi, sau đó đứng yên.
Một tay đút túi, đôi mắt khép hờ, sau đó đột nhiên cúi người.
Tôi nhìn thấy anh vừa mới đánh người không chút nương tay, sợ đến nỗi không dám cử động.
Anh chìa tay về phía tôi.
Tôi nín thở, cơ thể cứng đờ.
Giây sau, anh lấy ra từ chiếc áo đồng phục đang đắp trên người tôi một bao thuốc lá.
Tôi thở dài nhẹ nhõm.
Anh dừng một chút, đưa hai ngón tay thon dài kéo khóa áo khoác của tôi.
Tôi giật mình, tim đập thình thịch, vội nắm chặt cổ tay của anh: "Này, này, làm như vậy không được đâu."
Anh phớt lờ, "vút" một tiếng, khóa áo khoác đã bị kéo lên đến tận cổ.
Chết tiệt, vừa nãy tôi run quá nên kéo khóa không đúng cách.
Mặt tôi nóng bừng, anh ta cũng đang cố nhịn cười.
"Sợ tôi à?"
Tôi nhìn khuôn mặt đẹp đến ngỡ ngàng kia, vốn đang định đáng thương yếu ớt nói lời cảm ơn.
Hệ thống vừa im lặng được vài giây bỗng nhiên lại khởi động.
Tôi còn chưa kịp nói "không" thì cơ thể đã không thể kháng cự mà ôm lấy chân Thẩm Dịch khóc lóc:
"Hu hu hu, tôi xin cậu đừng biết rồi còn hỏi được không hả! Lương thiếu vẫn còn nằm lăn lóc đằng kia kìa, cậu đấm một quyền suýt nữa thì tiễn hắn đi đầu thai luôn rồi, con nhà lành nào mà không sợ anh hả đại ca? Tôi thấy mấy đại ca khác đều không ra tay với phụ nữ, vậy mà cậu đá một phát suýt nữa thì Chu Châu chầu ông vải luôn, như vậy xem ra cậu chẳng có chút phong độ nào, tôi sợ cậu chết khiếp đi được, thôi cậu đừng hỏi thêm nữa tôi khóc luôn rồi hu hu hu!"
Thẩm Dịch cũng trợn tròn mắt, há hốc mồm.
Trên hành lang, thầy hiệu trưởng cầm tách trà đi qua.
Ông cất giọng vang vọng: "Hai em học sinh bên kia đang làm cái gì vậy?"
Tôi hoàn hồn lại, nhìn bản thân đang quỳ trước Thẩm Dịch.
Ai gu, cái tư thế này gây hiểu nhầm thật đó!
Hệ thống lại tiếp tục kích hoạt.
Tôi nước mắt nước mũi tèm lem, ánh mắt chân thành lấp lánh như sao:
"Cậu không biết nhìn từ phía sau à, bây giờ tư thế của chúng ta trông thế nào đây? Tôi xin cậu, nghe tôi một lần thôi, bây giờ cậu bế tôi kiểu công chúa rồi chúng ta cùng chạy trốn kiểu Pháp lãng mạn đi huhu, chứ tôi sợ đến nỗi mềm nhũn cả người không đứng nổi rồi, cầu xin cậu đừng để tôi bị bắt mà hu hu hu."
Thẩm Dịch không nói gì, nhưng vành tai ửng đỏ một cách đáng ngờ.
Ngay sau đó, một đôi tay rắn chắc ôm lấy eo tôi.
Thẩm Dịch tóm eo... Á không phải, là xách tôi bỏ chạy.
Thầy hiệu trưởng phía sau tức giận hét lên:
"Lớp nào? Đứng lại cho tôi!"
Tôi che mặt lại.
Tại sao không phải là bế công chúa hả trời? Xách nhau như thế này làm sao sờ được cơ bụng?
Ơ, từ từ.
Tại sao cái hệ thống ăn hại này lại phát huy tài năng đúng lúc này chứ?
Nhục chết tôi, ha ha.
Nhảy cầu thôi. (*^__^*)
4
Hôm sau là thứ bảy, tôi nhờ chị mời Giang Cảnh Minh đến nhà.
Hôn ước này đem đến cho tôi quá nhiều rắc rối, cần giải quyết nhanh nhất có thể.
Bên bàn trà, tôi dùng chiêu thứ nhất trong bí kíp Lệ tổ Thánh Trần truyền lại, vừa khóc vừa ôm đùi Giang Cảnh Minh.
"Anh Cảnh Minh ơi, em có một người bạn bị bệnh sắp chết, trước khi chết nguyện vọng duy nhất của bạn ấy là nhìn thấy em không thể kết hôn với anh. Anh có thể giúp bạn ấy hoàn thành di nguyện nho nhỏ này không?"
Biểu cảm của Giang Cảnh Minh và chị tôi đồng loạt trở nên khó hiểu.
Chị tôi trầm ngâm một lúc:
"Y Y, em muốn từ hôn với Giang Cảnh Minh có phải vì có người trong lòng rồi không?"
Mắt tôi sáng bừng lên:
"Vâng... Đúng rồi chị ạ."
Chị tôi: "Chuyện tình cảm thì không thể cưỡng ép được, nếu đã như thế thì chị sẽ nói chuyện với ba để cho em từ hôn với Giang Cảnh Minh có được không? Còn Giang Cảnh Minh, em thấy sao?"
Giang Cảnh Minh cũng đồng ý.
Tôi thở dài một hơi.
Chị tôi lại nói:
"Y Y, thân là chị gái, chị vẫn muốn hỏi em một câu, người em thích là ai?"
Tôi buột miệng thốt ra:
"Ặc, vậy thì... Thẩm Dịch ạ."
Chị tôi nở nụ cười đầy quyết tâm, vỗ vai tôi.
"Chị nhất định sẽ giúp em có được bạn nam này."
Ha ha hay lắm.
@YênHoaTamNguyệt