Tiểu Thư Thảo Mai Đến Đây!
Tuyệt Ảnh
Tiểu Thư Thảo Mai Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
9.
Sau đêm hôm đó, tôi và Thẩm Dịch chính thức bên nhau.
Yêu Thẩm Dịch, mọi thứ đều hoàn hảo, duy chỉ có một điều...
Từ khi yêu anh, tôi mắc thêm một chứng bệnh lạ: nghi ngờ rằng mỗi giây phút không có anh đều là lãng phí.
Chẳng hạn, khi chờ tài xế đến đón, tôi bỗng nghĩ: giá như 8 phút này có Thẩm Dịch ở bên thì thật tuyệt biết bao.
Tôi đã nghĩ rằng, bất kỳ khoảnh khắc nào thiếu vắng anh đều là những khoảnh khắc lãng phí.
Hôm nay, Thẩm Dịch nói anh vừa mua một chiếc xe mới màu đỏ rực, muốn đưa tôi đi phượt hóng gió.
Tôi đến trước và chờ anh hơn 30 phút bên đường.
Thẩm Dịch từng là một tay đua.
Nhưng từ khi quen anh đến nay, tôi chưa từng thấy anh đua xe lần nào.
Khi tôi hỏi lý do, anh giải thích rằng bản thân không có năng khiếu, cũng không thích đua xe.
Thế nhưng, tôi đã không kịp chờ Thẩm Dịch đến.
Một gã đàn ông cường tráng đã lén lút từ phía sau bịt miệng tôi, rồi ép tôi lên một chiếc xe tải nhỏ.
Là bắt cóc.
Đây là tình tiết “gia truyền” thường thấy ở giới nhà giàu.
Chỉ là tôi không ngờ mình lại xui xẻo đến thế.
Tôi cứ nghĩ mình sẽ có kịch bản Thẩm Dịch phá cửa xe, anh hùng cứu mỹ nhân chứ.
Ai mà ngờ được, chết tiệt, lại là kịch bản chết không toàn thây thế này.
Trên đường đi, chiếc xe tải này lại bị mất phanh.
Thấy xe sắp đâm vào dải phân cách, tôi hoàn toàn sụp đổ:
"Chết tiệt, đã chết đến 57 lần rồi, giờ tập 58 cũng chết nốt! Mấy người làm nghề bắt cóc không thể chuyên nghiệp hơn chút sao? Không thể mua cái xe chất lượng hơn à?"
Bọn bắt cóc cũng gào lên:
"Chứ cô nghĩ bọn tôi vì cái gì mà phải bắt cô hả?"
À, cũng đúng, là để mua cái xe xịn hơn.
Ngay sau đó, tôi ngất lịm.
Đầu tôi bị chấn thương nặng, khi được cứu ra thì đã rơi vào hôn mê sâu.
Tỉnh lại lần nữa đã là ba tháng sau.
Ba tháng thực sự không dài, nhưng nó đã khiến mọi thứ không còn như ban đầu.
Trong lúc tôi hôn mê, Thẩm Dịch đã đi đua xe.
Cuộc đua tốc độ vô cùng khốc liệt, anh đã đâm thủng rào chắn, lao thẳng xuống vực sâu.
Thẩm Dịch đã chết.
Quá đột ngột, tôi chợt cảm thấy mọi thứ thật phi thực.
Tỷ cũng khuyên tôi nên buông xuôi, tỷ nói anh ta chỉ là một tên đàn ông tệ bạc chỉ biết dựa vào nhan sắc mà thôi.
Chắc tôi nên đau khổ lắm nhỉ...?
Nhưng tôi không cảm thấy khổ sở, trong lòng chỉ có một cảm giác mơ hồ kỳ lạ.
Sau đó, Trần Tri Sở bắt đầu theo đuổi tôi.
Anh dịu dàng, ân cần, hành sự cẩn trọng, và thích ở trong phòng nghiên cứu toán học.
Hơn nữa, anh còn là người thừa kế mà Cụ Trần rất ưng ý.
Cha mẹ tôi cũng rất vừa lòng với đối tượng này, còn nói so với Thẩm Dịch, người mỗi ngày chỉ biết đánh mạt chược, thì anh tốt hơn rất nhiều.
Tôi có thể cảm nhận được tình yêu chân thành mà Trần Tri Sở dành cho tôi.
Ba năm sau, chúng tôi kết hôn.
Vận mệnh giống như một dòng chảy không ngừng, không thể thấy được quỹ đạo.
Bây giờ, khi nhớ về Thẩm Dịch, trong tôi chỉ còn những hình ảnh mờ nhạt, mơ hồ.
Thật ra, nếu ngày ấy tôi không dọn tủ quần áo và nhìn thấy một chiếc áo khoác đồng phục, có lẽ tôi cũng đã quên đi Thẩm Dịch.
Chiếc áo khoác đồng phục màu xanh lục sẫm, trên áo có phù hiệu trường học dát vàng tinh xảo và sang trọng, khiến tim tôi như thắt lại.
Tôi hỏi thăm gia đình và bạn bè về Thẩm Dịch, ai nấy đều tức giận mắng:
"Thẩm Dịch ư? Nhắc đến tên đó làm gì? Cái loại đàn ông tồi tệ nghe bác sĩ nói tính mạng con đang nguy kịch mà còn nhởn nhơ đi đua xe thì nói làm gì?"
Trời ơi, trước kia tôi đúng là ngu ngốc, yêu đương mù quáng mà.
Mọi người trong nhà cũng không hiểu tại sao tôi lại gặp được người chồng hiện tại của mình.
Chỉ là có điều gì đó rất kỳ lạ.
Đã qua nhiều năm như vậy mà tôi vẫn không gặp phải chuyện gì cần đến sự can thiệp của hệ thống.
Mọi sự đều thuận lợi, giống như ông trời cuối cùng cũng thương tình mà ban thêm cho tôi một chút may mắn vậy.
Lần thứ 58, tôi đã vượt qua cửa ải rồi.
10. "Cắt! Chuyển cảnh!"
Tôi là hệ thống may mắn.
Người chơi của tôi là Thẩm Dịch.
Thật ra, trên thế giới này có hai người chơi.
Nhưng vận may trên thế giới có hạn.
Chỉ một trong hai người được may mắn, người còn lại sẽ phải gánh chịu xui rủi.
Nghe nói người chơi còn lại tên là Vân Y đã khiêu chiến thế giới này 58 lần, thật quá vô dụng.
Đây là cơ hội cuối cùng, nhưng cô ấy cũng không hề hay biết.
57 người chơi trước đó đều lần lượt đánh bại cô ấy và đoạt được vận may.
"Thẩm Dịch, tôi chưa từng làm gì chọc giận cậu cả."
Ví dụ như người chơi trước đó.
Cô ta đã sai người đẩy Vân Y xuống nước cho chết đuối, độc chiếm vận may để trở thành ngôi sao hàng đầu giới giải trí.
Tôi tin tưởng người chơi Thẩm Dịch của tôi cũng có thể đánh bại Vân Y!
Nhưng tôi không ngờ Thẩm Dịch lại ra tay giúp đỡ cô ấy.
Tôi không nhịn được mà cảnh báo Thẩm Dịch:
[Người chơi, Vân Y chính là người chơi còn lại của thế giới này, là đối thủ tranh giành vận may với cậu đấy.]
Thẩm Dịch không đáp lời, chỉ cúi đầu kéo khóa áo cho thiếu nữ mình đầy thương tích kia.
Điều tôi càng không ngờ tới là, kể từ ngày đó, Thẩm Dịch đã chủ động từ bỏ rất nhiều may mắn.
Anh vốn là một tay đua thiên tài, nếu tiếp tục đua xe, sẽ nổi tiếng khắp thế giới, đạt được vận may vô bờ bến.
Nói như vậy cũng có nghĩa là, cô gái tên Vân Y kia cũng sẽ rơi xuống vực sâu vạn trượng, chìm trong tăm tối không thể thoát ra.
Thẩm Dịch không còn đua xe nữa, mặc cho tài năng của mình bị lãng phí và hao mòn.
Thậm chí anh còn bắt đầu chơi game suốt đêm ở tiệm net, khiến cả gia tộc thất vọng tràn trề.
Vận may của anh nhanh chóng giảm sút.
Còn cô gái kia thì ngày một sống tốt hơn.
Nhưng tôi lại là hệ thống may mắn cơ mà.
Có tôi ở đây, may mắn sẽ tự nhiên đến với Thẩm Dịch.
Quả nhiên.
Cô gái kia không may gặp phải bọn bắt cóc tống tiền, lại xui xẻo gặp phải chiếc xe tải bị đứt phanh.
Tính mạng cô bị đe dọa.
Thẩm Dịch ngồi bên giường cô gái một hồi lâu, lâu đến nỗi tôi không chịu được mà ngủ gục.
Trong mơ màng, tôi nghe thấy giọng nói của Thẩm Dịch, giọng anh trước sau vẫn thản nhiên, lạnh nhạt:
Giọng nói ấy thủ thỉ bên tai, tựa như đang kể chuyện trước khi ngủ:
"Y Y, truyền thuyết kể rằng có một con ngựa tên là Tuyệt Ảnh, em biết tại sao lại gọi là Tuyệt Ảnh không?"
Thẩm Dịch đưa tay vén lại chăn cho thiếu nữ trên giường bệnh.
Vẻ bất cần đời trên mặt anh biến mất tăm hơi, chỉ còn lại vẻ dịu dàng ấm áp:
"Đó là bởi vì con ngựa này có tốc độ rất nhanh, một khi chạy thì sẽ bỏ xa người phía sau."
"Mỗi khi bóng đêm có cơ hội chạm đến nó, nó sẽ lại lấy đà phi nước đại mà chạy điên cuồng."
"Chỉ là Tuyệt Ảnh bây giờ đã trở thành một truyền thuyết xa xưa rồi, hiện giờ loại xe nhanh nhất thế giới là Bugatti Veyron."
Thẩm Dịch cúi đầu nhìn chiếc chìa khóa Bugatti Veyron trong tay, chiếc chìa khóa trong bóng tối ánh lên vài tia sáng yếu ớt.
Thẩm Dịch đứng dậy, nhìn thiếu nữ đang say ngủ lần cuối.
Anh mỉm cười cong cong khóe mắt, có chút kiêu ngạo, như thể tay đua thiên tài ngày ấy chưa từng biến mất, thiếu niên chơi bài cả đêm trong tiệm net chỉ là ảo ảnh, mặc dù đã lâu không trau dồi tài năng nên cảm giác hơi lạ lẫm.
"Ngủ một giấc đi đồ ngốc, nhìn anh đây phi xe thắng vận mệnh của em đây này."
Xe đua của mỗi một tay đua chuyên nghiệp đều được đặt làm riêng.
Vì vậy, mỗi tay đua sẽ rất quen thuộc với động cơ xe của riêng mình.
Thẩm Dịch thuần thục mở nắp xe, cắt vòi xả nước làm mát.
[Cậu muốn làm gì?]
Tôi run rẩy.
[Cậu không có cơ hội thứ hai đâu, nếu chết thì sẽ chết thật đấy.]
Thẩm Dịch lặng thinh.
Buổi tối hôm đó, tay đua thiên tài nổi tiếng lẫy lừng ấy đã đơn phương độc mã trở lại đường đua.
Trong bóng đêm, chiếc xe thể thao số một thế giới với dáng vẻ kiêu sa, màu đỏ rực thiêu đốt màn đêm.
Tôi thuyết phục đến nỗi khô cả họng.
Đêm tối lạnh lẽo, Thẩm Dịch lại ăn mặc phong phanh, sườn mặt thanh thoát và kiêu ngạo.
Cuối cùng anh cũng nói vài lời với tôi:
"Nếu đã là hệ thống may mắn, vậy thì hãy cho tôi chút may mắn đích thực đi."
Đến nước này mà giọng điệu anh vẫn ung dung, không giống như chuẩn bị chịu chết chút nào.
Mà giống như buổi chiều thảnh thơi ấy, khi sắp đi đón người thương đi hóng gió.
"Hãy làm em từ từ quên tôi đi, nếu có bóng hình châu ngọc của tôi ở đó, sợ rằng em sẽ chẳng thể yêu ai nữa mất."
Bầu trời đêm cao vút, bốn bề chỉ có tĩnh lặng.
Thẩm Dịch đạp thật mạnh chân ga chiếc Bugatti Veyron, động cơ gầm rú vang trời.
Đây là chiếc siêu xe chỉ trong 3 giây đã tăng tốc đến 100km/h.
Giống như ngọn lửa xé tan màn đêm.
Đầu tiên là động cơ nổ tung, sau đó xe rơi thẳng xuống vách đá.
Tôi tức giận mắng to:
[Việc gì phải chịu tội như thế, chết tiệt, cậu đang nổi loạn tuổi dậy thì à?]
Thẩm Dịch này thật là, sợ bản thân không chết được hay sao.
Một tai nạn ngoài ý muốn như vậy thì không một vận may nào có thể xoay chuyển được.
Thẩm Dịch chết rồi, toàn bộ vận may trên thế giới sẽ hội tụ vào Vân Y.
Vốn dĩ Vân Y phải chết, vô phương cứu chữa.
Nhưng buổi tối hôm đó tình hình đột nhiên chuyển biến tốt đẹp, ba tháng sau cô đã có thể xuất viện.
Cuối cùng cô cũng không cần dùng tới hệ thống vô tích sự đó nữa.
Cho dù cô muốn làm Long Ngạo Thiên thì vận may cũng quá dư dả.
Cũng đâu cần đến thiếu niên nào đứng sau ghế gaming hỗ trợ nữa.
Tôi tuân theo ý nguyện của Thẩm Dịch, khiến cho cô ấy quên đi anh.
Thời điểm tôi rời đi, Vân Y đã uống xong trà chiều cùng tỷ mình trên sân thượng, trước mặt bày một đĩa mận xanh.
"Ôi, sao quả mận này lại có vị nho thế?"
Quản gia đứng bên cạnh cung kính:
"Thưa cô, đây là loại mận trước kia cậu Thẩm Dịch nhà họ Thẩm phân phó, là mận đột biến gen, bên ngoài là mận, vị bên trong là nho."
Tỷ gái của Vân Y cười khinh bỉ, ném quả mận vừa cắn một miếng lên giữa bàn.
"Đổ hết đi. Quá đủ chuyện vớ vẩn rồi, từ giờ trở đi phàm thứ gì liên quan đến tên khốn nạn kia đều không được xuất hiện trước mặt Y Y."
Vân Y thờ ơ không quan tâm, sau giờ ngọ ánh mặt trời ấm áp, cô ngồi tựa vào ghế ăn bánh kem.
Sau sân thượng, Trần Tri Sở giữ chặt sổ ghi chép hàm số, tỏ vẻ lo lắng nhìn Vân Y trên sân thượng.
Giống như Tuyệt Ảnh, từ nay bóng đêm sẽ mãi mãi không thể nào chạm đến cô nữa, cô gái nhỏ sống trong ánh dương ấm áp đến cuối đời.
[Hết Truyện]