Tiểu Thư Thảo Mai Đến Đây!
Đêm tiệc hỗn loạn
Tiểu Thư Thảo Mai Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
7
Tôi cùng Thẩm Dịch bước vào sảnh tiệc.
Một thiếu nữ mặc váy lụa kiều diễm, dáng người uyển chuyển, thướt tha như liễu rủ, đi đến trước mặt tôi.
Thiếu nữ phớt lờ tôi, nhưng lại e ấp thì thầm điều gì đó bên tai Thẩm Dịch.
Thẩm Dịch quay đầu nhìn tôi: "Vân Y, đây là tiểu thư Bạch gia – Bạch Tương."
Tôi gật gật đầu: "Chào cô."
Bạch Tương không nói gì, chỉ liếc tôi từ trên xuống dưới vài lần.
Thẩm Dịch hơi lơ đãng, dường như đang tự hỏi điều gì đó.
"Vân Y, tôi có chút chuyện làm ăn cần xử lý, đi một chút rồi quay lại ngay."
Tôi không quen biết một ai, ngồi trong góc nghịch điện thoại.
Lát sau, cả sảnh tiệc bỗng tắt hết đèn, một chùm ánh sáng trắng rọi thẳng lên sân khấu.
Bạch Tương ngồi bên cạnh chiếc piano tam giác, mỉm cười trong trẻo, dịu dàng.
Sau khi MC đọc giới thiệu xong, cô nàng bắt đầu biểu diễn.
Tiếng đàn êm đềm như dòng suối chảy, từng nốt nhạc du dương, sống động.
Thiếu nữ trên sân khấu như một bông thủy tiên trắng muốt lặng lẽ nở rộ giữa màn đêm.
Đó là cảm giác mong manh, thanh thoát, sau đó là vẻ đẹp kiên cường đầy mê hoặc.
Thẩm Dịch không quay lại tìm tôi, có lẽ đang ở hậu trường chờ Bạch Tương nhỉ?
Tôi ngồi trong góc tối, bỗng cảm thấy trò chơi trên tay thật nhạt nhẽo vô vị.
Bên cạnh có một cô gái lạ mặt lên tiếng:
"Tỷ Bạch Tương thật mạnh mẽ, vốn thân thể yếu ớt nhưng lại giành được rất nhiều giải thưởng thi đấu quốc tế, còn là thủ khoa học viện âm nhạc quốc tế nữa chứ."
Thiếu nữ biểu diễn piano, thi đấu cấp quốc tế, thủ khoa học viện nước ngoài, tâm điểm của vạn ánh nhìn trên sân khấu.
Một trời một vực so với tôi.
Trong lòng chát đắng, tôi điều khiển nhân vật trong game, hung hãn nhảy qua tháp, hạ gục ba đối thủ.
Cô gái bên cạnh thấy tôi không có phản ứng gì, cười khẩy:
"Cô hai Vân gia ơi, huynh Thẩm Dịch là thanh mai trúc mã cùng lớn lên với tỷ Bạch Tương, cho dù có người muốn xen vào giữa họ thì cũng nên tự nhìn lại xem mình là hạng người gì, giống như đũa mốc mà đòi chòi mâm son vậy, cô thấy tôi nói có đúng không?"
Tôi giật mình, định bịt miệng ả: "Câm miệng, sẽ kích hoạt mất- "
Muộn mất rồi.
Hệ thống đã kích hoạt.
[Nào người chơi, it's show time]
Chiêu thứ nhất Lệ Tổ chân truyền, ôm chân quỳ khóc:
"Xin xỏ van nài chị đấy hu hu hu hu, đừng có chà đạp lòng tự tôn của tôi như thế, đừng mỉa mai nhân phẩm của tôi, cũng đừng sỉ nhục năng lực của tôi huhuhu! Cũng đừng có úp mở ám chỉ tôi là đũa mốc! Tôi thật sự xin chị đấy, tôi không xen vào ai nữa được chưa hả? Hay ngay bây giờ tôi treo cổ tự vẫn cho chị vừa lòng được chưa? Hu hu hu hu!"
Cô gái kia thở dốc.
Khách mời trong cả sảnh tiệc đều kinh ngạc quay đầu nhìn.
Trên sân khấu tiếng đàn piano cũng đứt quãng, Bạch Tương cũng lúng túng khiến tiếng đàn mất đi sự hài hòa, lệch nhịp.
Hệ thống đắc ý chống nạnh: [Gọi đám người này là một tấm chiếu mới, chưa từng trải, chẳng biết gì về năng lực này cả.]
Cô gái kia hoảng loạn mất mặt.
Ả muốn rút chân ra, nhưng lại mất thăng bằng, trượt ngã xuống đất, hoàn toàn mất hết hình tượng.
Tôi vịn dần lên người ả, ôm chặt lấy eo ả rồi liên tục 'ra chiêu':
"Vị tiểu thư này, sao cô không nói gì vậy hả? Hu hu hu hu rốt cuộc cô muốn tôi chết như thế nào, chết kiểu ai oán bi thương như Vũ Nương hay giãy giụa đau đớn như lão Hạc, Chí Phèo? Cô cứ chọn đi tôi sẽ nằm yên trên thớt cho cô xử lý! Tất cả là lỗi của tôi, xin lỗi vì đã tồn tại hu hu, thế nên cô mới mắng tôi là loại đũa mốc đòi chòi mâm son, tôi biết lỗi rồi mà! Giờ tôi sẽ ngay lập tức trèo lên nóc tủ ngửi hương nhang, coi như tôi là củ khoai tây thối đi! Tất cả đều trách tại tôi, cầu xin cô tha thứ, hu hu hu hu hu."
Sắc mặt cô gái kia tái mét, liên tục cầu cứu xung quanh, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng, cố sức thoát khỏi tôi.
Tôi nghe thấy các quan khách xì xào bàn tán:
"Đây là tiểu thư nhà nào vậy? Tự dưng ở đâu ra vô duyên vô cớ xúc phạm, sỉ nhục người khác..."
"Đúng thế, cô hai Vân gia thật đáng thương, tôi năm nay đã hơn bảy mươi tuổi rồi mà chưa từng thấy trường hợp nào như vậy."
"Ai đời lại xỉa xói người ta là đũa mốc bao giờ không, thật tục tĩu quá đi mất..."
Cô nàng luống cuống giải thích với các quan khách:
"Tôi, không phải, không phải tôi muốn xúc phạm cô ấy, bởi vì Bạch..."
"Vân Y."
Bạch Tương từ sân khấu đi xuống, ngắt lời vị tiểu thư kia:
Cô dịu dàng, uyển chuyển, nở nụ cười trong trẻo: "Vân Y, có phải cô cũng muốn lên sân khấu biểu diễn hay không?"
"Hả?"
"Lúc trước tôi có nghe A Dịch từng nói nhị tiểu thư Vân gia rất đặc biệt, không biết Y Y cô có sở trường đặc biệt nào không?"
Tôi buột miệng đáp:
"Ừm... Trượt băng nghệ thuật."
Có vẻ Bạch Tương không ngờ tôi thực sự có một sở trường đặc biệt.
Cô ngẩn ra, sau đó lại mỉm cười như hoa: "Cô thật giỏi quá, vậy để tôi gọi người đưa giày trượt tới, Vân Y biểu diễn cho mọi người xem có được không?"
Tôi vắt óc nói thêm:
"Ừm... không phải là trượt băng kiểu đó, mà là cái kiểu vừa lấy thân làm ván trượt băng băng vừa quỳ khóc ấy."
Trong sảnh tiệc truyền đến vô số âm thanh nín nhịn, nghẹn ngào của các khách mời.
Bạch Tương che miệng cười duyên, đôi mắt vẫn trong trẻo, ngây thơ: "Vậy ư? Hay thật đấy, cô làm tôi càng tò mò hơn rồi. Vân Y, cô cũng nên rộng lượng một chút, cô phá hỏng buổi biểu diễn của tôi thì hiện giờ tôi muốn xem cô biểu diễn chắc cũng không quá đáng đâu chứ?"
Cô nàng thân thiết ôm tay kéo tôi lên sân khấu. "Thẩm Dịch, tôi chưa từng làm cái gì chọc đến cậu bao giờ."
Tôi có thể cảm nhận được vô số ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình, chỉ chực chờ buông lời đả kích, không có một ai lên tiếng vì tôi.
Người thừa kế của Vân gia chắc chắn là người chị tài giỏi của tôi.
Còn tôi chỉ là tiểu thư vô dụng của Vân gia, học vấn, nghệ thuật, tài kinh doanh đều chẳng ra gì.
Ai mà dám đắc tội với Bạch Tương vì tôi chứ.
Tôi chợt uất nghẹn, mồ hôi lạnh toát ra sau lưng.
Bỗng trên đỉnh đầu có một giọng nói nhàn nhã vang lên:
"Cô Bạch này, tôi cũng có tiết mục muốn biểu diễn cho mọi người xem thì làm sao bây giờ?"
Là Thẩm Dịch.
Bạch Tương nghe được xưng hô "cô Bạch" này thì mặt chợt tái nhợt, trắng bệch như thoa kem trộn.
Cô cười gượng gạo: "A Dịch, không biết anh có tiết mục gì vậy."
Thẩm Dịch im lặng.
Anh đút tay vào túi quần, mặt không chút biểu cảm đi lên sân khấu.
Mấy thiếu nữ ngồi hàng phía trước lập tức ngồi ngay ngắn, ánh mắt lộ vẻ ngưỡng mộ thầm kín.
Tôi quay lại ngồi trên ghế, biểu cảm của tôi không còn rơi nước mắt nữa vì lòng đã nguội lạnh rồi.
Nhưng trong lòng thì lại khóc lóc kêu gào với hệ thống:
[Trời ơi giờ này chỉ còn nước nhảy cầu cho bớt nhục thôi chứ mai cả xã hội thượng lưu xì xào bàn tán chuyện 'trượt băng' của tôi thì biết độn thổ chỗ nào bây giờ?]
Thẩm Dịch trên sân khấu điềm tĩnh, vững vàng.
Cho dù vẻ mặt nhàn nhã, cũng tự mang theo khí thế uy nghiêm.
Người thừa kế của Thẩm gia rất ít khi giao thiệp nhiều trong giới.
Đây là một cơ hội trời cho để nịnh bợ anh.
Khách khứa ở đây đều tập trung chăm chú nhìn anh, ai cũng đã lên sẵn kế hoạch trong đầu, chuẩn bị lát nữa dựa vào tiết mục để lấy lòng Thẩm Dịch.
Giây tiếp theo, Thẩm Dịch trên sân khấu hai tay chống nạnh, hai chân đá xoay một vòng tại chỗ:
"Trần Lập Nông, Phạm Thừa Thừa,
Hoàng Minh Hạo, Lâm Ngạn Tuấn, Chu Chính Đình,
Vương Tử dị, Vương Lâm Khải, Vưu Trường Tĩnh NINE PERCENT,
Trần Lập Nông một nụ cười trăm hoa đua nở là hy vọng của Nông Đường
Thừa Tinh lấp lánh ánh sao trải ngân hà, Phạm Thừa Thừa rảo bước
Tình yêu Hoàng Minh Hạo gửi đến Nana tuyệt không dối lừa
Bá vương thanh xuân Lâm Ngạn Tuấn chiều Quất Muội vô đối
Chu Chính Đình gửi ngàn khích lệ tới Kẹo Trân Châu
Ánh mắt của ISEE là morphine của Vương Tử Dị
Tiểu quỷ vương Lâm Khải Linlghost rap hút hồn Darlene
Vưu Trường Tĩnh là chú chim nhỏ 80 cân nhà cục cưng Tây Dữu
Đôi bên cạnh nhau thuận theo ý trời, định mệnh sắp đặt!
Skr!"
Cả sảnh tiệc cùng rơi vào sự im lặng chết chóc...
Thẩm Dịch không quan tâm.
Anh vẫn đút tay vào túi, cúi chào khán giả rồi rời sân khấu.
Hết một phút mà sảnh tiệc vẫn chưa thoát khỏi sự tĩnh lặng.
Liếc xung quanh một vòng, tôi thấy vị khách quý bên cạnh đang véo đùi, vẻ mặt hoài nghi nhân sinh.
Sau đó, có một tiểu thư đi đầu vỗ tay:
"Không, không hổ là Thẩm Dịch, quá là nam tính!"
?
Dứt lời, tiếng vỗ tay vang dội như sấm.
Một người đàn ông đứng tuổi đứng lên, nâng ly rượu trước toàn thể hội trường:
"Quá là xuất sắc! Câu cú tương xứng, thanh điệu bằng trắc hài hòa, biểu đạt được sự say mê của cậu Thẩm với những thiếu niên trẻ tuổi tràn đầy sức xuân, lại vô cùng am hiểu văn hóa đương đại! Thật sự là đơn giản, bình dân nhưng lại xuất chúng vô song, không chê vào đâu được! Cậu Thẩm là nhất, nhất cậu Thẩm! Cậu Thẩm đứng thứ hai thì không ai dám đứng nhất!"
Hệ thống được mở rộng tầm mắt, xoa bóp khớp hàm bị trật: [Người chơi yên tâm, tôi đảm bảo mọi người xem xong màn biểu diễn này của Thẩm Dịch thì ngày mai không ai nhớ đến cái "trượt băng" của cô nữa đâu!]
Tôi cũng nắn lại khớp hàm bị vẹo: "Đúng vậy."
Nhưng... Thẩm Dịch làm vậy là vì tôi sao?
Nghĩ vậy khiến trong lòng tôi càng lúc càng thấy ấm áp, nhưng ngay sau đó lại nhìn thấy Thẩm Dịch và Bạch Tương đứng cạnh nhau.
Bạch Tương lại nói gì đó với Thẩm Dịch.
Thẩm Dịch cao hơn cô nàng đến hai cái đầu, lúc này lại hơi khom lưng lắng nghe cô nói.
Mỗi người đều cầm một ly rượu trong tay, tư thái thong thả, thanh tao, ưu nhã.
Mỗi cử chỉ, dáng đi đều mang đậm dấu ấn của xã hội thượng lưu, thứ tôi chưa từng sở hữu.
Hai người bọn họ chói lóa như những vị thần.
Tâm trạng ấm áp bỗng chùng xuống, hóa thành một màu xám xịt, tôi nhanh chân vào nhà vệ sinh, lúc quay lại thì thấy sảnh tiệc có chút hỗn loạn, mọi người xung quanh thì thầm với nhau:
"Cô Bạch vốn sức khỏe không tốt, lại vừa ngất xỉu rồi."
"May mà cậu Thẩm đỡ được..."
"Không phải tôi nhiều lời đâu nhé, nhưng hai người bọn họ đẹp đôi thật, rất xứng đôi vừa lứa."
Tôi vội vàng chen qua đám đông, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, là Thẩm Dịch.
Anh ôm lấy Bạch Tương, sải bước rời khỏi sảnh tiệc.
Tà váy lụa thướt tha của Bạch Tương rủ xuống, đôi tay ngọc ngà vòng lên ôm chặt lấy cổ Thẩm Dịch.
Mặt cô nhăn nhó vì đau đớn, dựa vào lồng ngực Thẩm Dịch tựa như một cây sơn chi mất đi rễ bám.
Môn đăng hộ đối, xứng đôi vừa lứa đến vậy.
Thẩm Dịch không hề liếc nhìn tôi lấy một lần.
Ai cắt hành bên cạnh mắt tôi thế nhỉ.
Tôi cũng rời khỏi sảnh tiệc, khung cảnh này chưa bao giờ hợp với tôi.
Hệ thống hỏi: [Người chơi, vậy khung cảnh nào mới hợp với cô?]
Tôi suy nghĩ miên man. Năm phút sau, trên taxi, tôi nói với tài xế:
"Đến hộp đêm nam phục vụ cho tôi."
Hệ thống: [...]
8
Tôi vào phòng, gọi tám chàng trai trẻ trung, dồi dào sức sống, sáu múi tám cơ, đẹp trai ngút ngàn.
Hu hu hu, thân hình đẹp quá đi mất.
Tôi đắm chìm trong rừng tiếng 'chị' ngọt ngào của các em, cứ như vậy uống hết ly này đến ly khác.
Lúc đi giải quyết nỗi buồn, khi quay lại thấy một người mẫu nam đứng đợi tôi trước cửa.
Tôi mơ màng ôm lấy người kia:
"Em trai đến đúng lúc quá, đỡ chị vào nào."
Tôi ôm lấy vòng eo thon gọn, săn chắc của anh.
Vậy mà người này lại không hề nhúc nhích, cứng đờ như một tảng đá.
Chàng trai kia giọng nói như gần như xa, hư hư ảo ảo:
"Chào cô, cô nhận nhầm người rồi, tôi không phải người mẫu nam ở đây, tôi là Trần Tri Sở của Trần gia, tôi đến đón bạn đang say ở đây."
Tôi lè lưỡi:
"Cậu đã làm nghề gì thì phải biết yêu nghề, biết kính nghiệp chứ, hiểu chưa? Đêm nay cậu là của tôi, đỡ tôi một chút thì có sao đâu?"
Giọng người kia lộ vẻ bất lực:
"Thật xin lỗi, tôi không phải..."
Tôi "Ụa" một tiếng, nôn ra người anh ta.
Người này hít sâu một hơi nhưng rất lịch thiệp, không đẩy tôi ra.
Tôi lui về phía sau vài bước, nheo mắt nhìn quần áo của anh ta rồi đánh giá:
"Ừm... hàng limited của Versace đây mà!"
Từ kiếp trước của kiếp trước trước trước tôi đã nằm lòng mấy cái thương hiệu này rồi.
Tôi vô cùng đắc ý: "Thế nào? Có đúng không?"
Chàng trai kia không trả lời, nhanh chóng cởi bộ quần áo ra, ném vào thùng rác.
Sau đó lấy khăn tay ra, lịch thiệp lau nhẹ nhàng khóe miệng tôi.
Thời nào rồi mà vẫn còn có người dùng khăn tay như vậy chứ.
Tôi nhướn chân lấy đà, rồi bổ nhào vào người anh ta.
"Anh người mẫu này ăn mặc có gu phết, vậy giao chuyện đưa chị đây về nhà cho anh đấy."
Trần Tri Sở dường như ngày càng bất lực, cứng đờ đỡ lấy tôi.
Tôi gác cằm lên hõm vai anh, ngửi thấy mùi gỗ đàn hương thoang thoảng hòa với chút mùi mực, mùi hương thường gặp trong văn phòng.
Tôi bỗng phát hiện, không biết từ lúc nào, sau lưng chúng tôi xuất hiện một bóng hình.
Tôi dụi mắt, là Thẩm Dịch.
Tiếng sấm cuồn cuộn, bên ngoài mưa như trút nước.
Cả người Thẩm Dịch ướt sũng, mái tóc đen ướt vuốt ngược ra sau, lộ ra khuôn mặt sắc sảo.
Mặt anh sa sầm, chỉ đứng yên một chỗ cũng mang theo khí thế áp bức như phong ba bão táp.
Anh bước tới, muốn đón tôi từ tay Trần Tri Sở.
Tôi lập tức buông Trần Tri Sở ra, vịn tường đứng vững: "Thẩm Dịch, cậu tránh ra!"
Thẩm Dịch nhìn tôi đăm đăm, khom người dùng giọng nhỏ nhẹ dỗ dành:
"Vân Y, cậu say rồi, tôi đưa cậu về nhà nhé."
Tôi không đáp lời.
Anh vẫn giữ nguyên tư thế khom lưng, kiên nhẫn giải thích:
"Bệnh của Bạch Tương đột nhiên tái phát, ôm tôi rất chặt, cần cấp cứu khẩn cấp nên tôi mới phải đưa cô ấy đến bệnh viện, dù sao cũng là tính mạng con người."
Tôi nhớ tới khung cảnh anh ôm Bạch Tương, xung quanh là những tiếng xì xào thầm khen "xứng đôi vừa lứa" của khách dự tiệc, thế là mượn rượu làm càn:
"Tôi không về! Hôm nay tôi muốn ngủ với người mẫu nam."
Dứt lời, tôi xoay người định quay lại phòng bao:
Ngay lập tức, một bàn tay cưỡng chế siết chặt vòng eo tôi, kéo tôi đâm sầm vào lồng ngực Thẩm Dịch.
Anh ôm tôi chặt đến mức quanh chóp mũi chỉ còn lại mùi bạc hà thanh mát hòa cùng mùi nước mưa của anh.
"Tôi sai rồi, lần sau tôi tuyệt đối không làm vậy nữa, để tôi đưa cậu về nhà nhé."
Anh chỉ dùng giọng nói nhè nhẹ, thản nhiên.
Vậy cho hỏi, lồng ngực của ai mà đập loạn điên cuồng muốn điếc tai tôi thế hả?\