Tin Sốt Dẻo! Thiên Kim Giả Huyền Học Trở Về Hào Môn!
Chương 32: Lá Bùa Và Cơn Đau Dứt Ngay
Tin Sốt Dẻo! Thiên Kim Giả Huyền Học Trở Về Hào Môn! thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đang mải mê chìm đắm trong những suy nghĩ miên man, Tô Tịch Vãn bỗng giật mình bởi tiếng gõ “cốc cốc” phát ra từ cửa sổ ban công. Tiếng gõ nhỏ nhưng dứt khoát, như một nốt nhạc bất ngờ cắt ngang dòng tâm tưởng của cô.
Cô ngẩng đầu lên. Trước mắt là Tiểu Hoa, đang dùng chiếc mỏ bé xinh gõ nhẹ vào kính cửa.
Tô Tịch Vãn vội đứng dậy, mở cửa ban công. Chỉ trong chớp mắt, chú chim nhỏ lao vèo vào lòng cô. Cô ôm chặt lấy Tiểu Hoa, vừa vuốt ve bộ lông mềm mại, vừa nhỏ nhẹ hỏi: “Nhóc nghịch ngợm này, sáng sớm đã bay đi đâu mà về trễ vậy?”
Cô bế Tiểu Hoa quay lại ghế sofa, tựa lưng vào thành ghế, tiếp tục vuốt ve bộ lông mịn màng của nó, rồi thì thầm như tự nói với chính mình: “Tiểu Hoa, hình như chị tìm thấy người thân rồi đấy.”
Tiểu Hoa như cảm nhận được tâm trạng phức tạp trong lòng cô. Nó rúc đầu vào tay cô, cọ cọ nhẹ như để an ủi, rồi kêu khẽ hai tiếng, dịu dàng và âu yếm.
Đúng lúc cô còn đang chìm trong suy tư, tiếng chuông điện thoại vang lên bất ngờ. Tô Tịch Vãn cầm lấy điện thoại trên bàn, thấy hiện tên cô Trương, liền nhanh tay ấn nghe:
“Alo, cô Trương ạ!”
Giọng nói đầu dây bên kia nghẹn ngào, pha lẫn tiếng nấc như cố nén chặt nỗi đau: “Tịch Vãn, cô đang ở bệnh viện. Em nói đúng rồi… Thiên Thiên… thằng bé bây giờ không ổn chút nào. Bác sĩ nghi là bệnh bạch cầu, đã làm chọc tủy xét nghiệm rồi, nhưng kết quả vẫn chưa có.”
Suốt bấy lâu, cô Trương vẫn nghĩ những vết bầm tím trên người con trai là do bé nghịch ngợm té ngã. Nào ngờ, đó lại là dấu hiệu của một căn bệnh nghiêm trọng đến vậy. Trong lòng cô dâng lên nỗi tự trách khôn nguôi. Giá như cô để ý hơn, quan tâm con nhiều hơn, biết đâu thằng bé đã không phải chịu đựng đau đớn đến thế này.
Nghe những lời ấy, lòng Tô Tịch Vãn cũng thắt lại. Cô không biết nói gì để an ủi, chỉ nhẹ nhàng đáp: “Cô Trương đừng lo, em sẽ đến bệnh viện ngay.”
Sau khi cúp máy, cô Trương mới sực nhớ mình quên chưa nói địa chỉ. Đang định nhắn tin, bỗng nhiên tiếng kêu yếu ớt của con trai vang lên từ giường bệnh:
“Mẹ ơi, con đau!”
Giọng nói non nớt, mỏng manh như lụa, lại sắc tựa lưỡi dao cứa thẳng vào tim cô. Cô vội vã lao đến bên giường, thấy gương mặt xanh xao của Thiên Thiên, lòng quặn thắt. Cô ôm con vào lòng, dịu dàng dỗ dành.
Khoảng nửa tiếng sau, cửa phòng bệnh khẽ vang lên hai tiếng gõ. Cô Trương quay đầu lại – Tô Tịch Vãn đứng ở cửa, tay xách một túi quà nhỏ.
Cô Trương sửng sốt, chợt nhớ ra mình chưa báo địa chỉ, bèn ngạc nhiên hỏi: “Tịch Vãn, cô quên chưa nói bệnh viện ở đâu, sao em tìm được tới đây?”
Tô Tịch Vãn nhẹ nhàng đặt túi quà xuống bên giường Thiên Thiên, mỉm cười: “Cô Trương, cô quên mất em biết làm gì rồi à?”
Cô Trương ngẩn người, rồi sực nhớ ra – Tô Tịch Vãn biết phong thủy. Nhưng cô học trò mới 18 tuổi, sao có thể liên tưởng với hình ảnh những “thầy phong thủy” nghiêm nghị mà cô từng biết?
Trên giường, Thiên Thiên ôm món đồ chơi mới được tặng, nở nụ cười rạng rỡ: “Chị xinh đẹp, cảm ơn chị, em thích quà này lắm!”
Tô Tịch Vãn khom người xuống, nhẹ nhàng xoa đầu cậu bé: “Thiên Thiên ngoan quá!”
Cô ngồi thẳng dậy, ánh mắt hướng về cô Trương. Nụ cười của người giáo viên tuy vẫn nở trên môi, nhưng ẩn sau đó là nỗi lo âu và xót xa khôn nguôi. Nếu Thiên Thiên thực sự mắc bệnh bạch cầu, không chỉ việc điều trị vô cùng khó khăn, mà cậu bé còn phải chịu đựng vô vàn đau đớn trong hành trình giành lại sự sống.
Tô Tịch Vãn vừa định lên tiếng an ủi, bỗng Thiên Thiên lại kêu lên:
“Mẹ ơi, đầu con lại đau rồi!”
Tiếng kêu ấy khiến trái tim cô Trương như nghẹn lại. Cô vội vàng chạy đến bên con, ôm lấy thằng bé, vừa dỗ dành vừa lau nước mắt. Trong hai ngày qua, Thiên Thiên liên tục kêu đau – lúc thì đau răng, lúc thì đau đầu. Bác sĩ nói đó là triệu chứng thường gặp ở bệnh nhân bạch cầu. Bệnh khiến cơ thể thiếu máu, não bộ thiếu oxy và lưu thông máu kém, dẫn đến co mạch máu và gây đau đầu.
Tô Tịch Vãn bước đến phía bên kia giường, lấy từ trong túi ra một lá bùa “Giảm Đau”, rồi quay sang cô Trương: “Cô Trương, lá bùa ‘Cường thân kiện thể’ hôm trước em đưa cô, cô vẫn chưa dùng cho Thiên Thiên phải không ạ?”
Cô Trương sực nhớ ra. Từ hôm chia tay Tô Tịch Vãn, cô vội đưa con đi bệnh viện, rồi liên tục chạy xét nghiệm, lại nghe bác sĩ nói nguy cơ bạch cầu – cô hoảng loạn đến mức quên béng lá bùa đi.
Nghĩ vậy, cô Trương vội đứng dậy, lục trong túi xách và tìm thấy lá bùa mà Tịch Vãn đã trao trước đó.
Tô Tịch Vãn cầm lấy lá bùa, nhẹ nhàng đặt cùng với lá bùa “Giảm Đau” vào túi áo của Thiên Thiên.
Ngay khoảnh khắc lá bùa vừa được bỏ vào, Thiên Thiên – người đang khóc thét vì đau – bỗng dưng ngừng khóc, mở to mắt, reo lên: “Mẹ ơi, con hết đau rồi!”