Tình Nhân Cuối Tuần Trở Thành Lão Bản Của Tôi
Chương 16: Hoang mang
Tình Nhân Cuối Tuần Trở Thành Lão Bản Của Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bừng tỉnh
Khi tôi mở mắt ra lần nữa, căn phòng ngủ tràn ngập hương thu, bản thân cảm thấy hơi choáng váng. Tôi ngẩng đầu nhìn xung quanh, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của Phoebe. Chẳng lẽ đêm qua...! Chẳng lẽ chỉ là một giấc mơ xuân mãnh liệt? Không đúng chút nào, tôi kéo chăn ra, trên người không còn chút áo che thân.
Tôi đứng dậy nhặt quần áo vương vãi trên sàn nhà vội mặc vào.
Cảm giác miệng khô, tôi mang dép đi về phía bếp.
Nhưng khi lướt qua ban công, cảnh xuân ở đó khiến tôi đứng ngẩn người.
Phoebe ngồi dựa vào ghế ngoài ban công, mặc chiếc áo sơ mi của tôi, cầm điện thoại nói tiếng Anh Mỹ trôi chảy.
Quần áo tôi mặc toàn đồ nam, nhưng dáng người yêu kiều của cô ấy lại được bao bọc trong chiếc áo rộng, từ góc nhìn của tôi, mái tóc dài buông thả cùng mùi thơm ngát, bờ vai quá gầy khiến tôi không khỏi thương cảm.
Tôi kìm lòng, bước đến nhẹ nhàng kéo cổ áo cô ấy, giúp cô ấy cài từng nút. Cô quay đầu nhìn tôi, tôi mỉm cười định tặng một nụ hôn buổi sáng, nhưng cô lại né tránh.
Tôi biết mình đa tình, bèn quay người vào nhà bếp.
Lúc này, Phoebe đã đứng ở cửa.
"Đột nhiên nhận được điện thoại từ công ty, buổi nướng BBQ bị hủy rồi.
Cuối tuần này, cô tự giải quyết đi."
Nghe lời sắp xếp của cô, tay đang rót sữa của tôi dừng lại, cảm giác như bị lừa tình.
Ăn xong rồi cô lại chạy mất.
Tôi cố tỏ thái độ không sao, cầm ly sữa uống một ngụm.
"Ừ, cứ theo ý cô đi."
Phoebe gật đầu hiểu ý, chưa đầy 20 phút sau, có tiếng gõ cửa.
Người xuất hiện lần này không phải anh chàng soái ca hôm qua, mà là một cô gái trẻ, một tay cầm ly Starbucks, một tay xách túi quần áo.
Tôi nói thẳng vấn đề.
"Đưa đồ đây cho tôi, cô đứng ngoài đi."
Cô gái ngại ngùng, đôi mắt không rời khỏi căn phòng của tôi. Tôi di chuyển che chắn sự tò mò của cô.
"Cô Lam ở trong, đưa đồ cho tôi đi."
Không hiểu sao tôi lại dùng giọng điệu ân cần nói chuyện với cô gái này, mãi sau này tôi mới hiểu hành động đó là muốn người khác và cả Phoebe biết, tôi không phải kẻ ngoài cuộc.
Cô gái đưa đồ và cà phê cho tôi với vẻ mặt nghi hoặc, tôi vô cảm phủi tay đóng cửa lại.
Tôi cầm quần áo vào phòng ngủ, Phoebe đang ngồi trước gương cùng mấy món đồ trang điểm, đang sửa soạn.
"Để ở đây đi, lát nữa tôi sẽ ra."
Cô nói với tôi bằng giọng điệu ra lệnh, tôi ngoan ngoãn nghe theo.
Lúc đóng cửa phòng, tôi nhắc nhở.
"Cô gái đứng ngoài cửa còn đang chờ cô, cà phê tôi đặt trên bàn phòng khách."
Phoebe không trả lời, coi như tôi chấp nhận cách cư xử của cô.
Vào lại nhà bếp, tôi xé miếng bánh mì còn sót trong tủ lạnh bỏ vào miệng.
Không lâu sau, tôi nghe tiếng cửa đóng, chút ham muốn ăn uống cũng biến mất.
Đặt hai tay lên bàn, cúi đầu, bạn có biết cảm giác ấm áp tan biến trong tích tắc không? Loại si mê ấy khiến người ta không muốn thoát ra.
Tôi bắt đầu nhầm lẫn cảm xúc của mình với Phoebe, không muốn thừa nhận mình đã phải lòng cô, không muốn bản thân có ham muốn với cơ thể cô.
Thật sự hối hận khi lại nhận thức cô bằng cách này, hơn nữa chúng tôi đã xảy ra chuyện trên giường.
Tôi do dự không biết có nên hẹn Soso đến quán bar giải sầu không, vừa hay cô ấy lại đến cửa nhà tôi.
Soso đứng ở cửa, trang điểm tinh xảo xinh đẹp, tôi nghiêng đầu nhìn cô.
"Này, cậu đang muốn...! dẫn người đàn ông bất hạnh nào đó?"
Cô đưa tay véo cổ tôi.
"Là cậu đó~!"
Tôi cười gian xảo, hùa theo trêu đùa cô.
"A? Thật vậy à?"
Cô hờn dỗi lắc đầu.
"Đi thôi, hôm nay chị mang em đi giải sầu, câu một cô em gái về nhà, được chứ?"
Tôi cần cuộc sống như thế này, cảm giác bản thân như cái vòi nước rỉ sét, nước không chảy ra nhưng không ngăn được giọt nước rơi làm gợn sóng.
"Ý kiến hay đó, cậu mời khách."
Cô làm vẻ mặt khinh thường kéo lỗ tai tôi.
"Cậu nghèo thế này rồi, mình còn trông cậy vào cậu sẽ móc ra được chút tiền sao?"
Vào trong phòng khách, tôi bảo cô tự nhiên đi.
Còn tôi chạy vào phòng ngủ.