Tình Yêu Đến Muộn - Diệp Kiến Tinh
Đêm Vinh Danh
Tình Yêu Đến Muộn - Diệp Kiến Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tối hôm diễn ra lễ trao giải phim truyền hình, một tài khoản marketing bất ngờ đăng tải thông tin mới nhất về sự kiện *“Danh kịch thịnh điển” trên Weibo. Bài viết nhanh chóng leo thẳng lên đầu bảng tìm kiếm, trở thành chủ đề nóng nhất chỉ trong tích tắc.
*Danh kịch thịnh điển: “名剧盛典” (Míng jù shèng diǎn) – một sự kiện lớn, được tổ chức nhằm vinh danh những bộ phim, vở kịch nổi bật, có sức ảnh hưởng trong làng giải trí. Đây có thể là một lễ hội văn hóa, chương trình truyền hình hay sự kiện trao giải uy tín, tôn vinh các tác phẩm truyền hình được yêu thích và có giá trị nghệ thuật.
Một bình luận nhanh chóng thu hút sự chú ý: “Có ai nghe chưa? Năm nay ‘Danh kịch thịnh điển’ hình như có một tiểu hoa mới nổi, vừa mới ‘ngoi’ lên từ hạng mười tám?” Ngay lập tức, hàng loạt phản hồi đổ về, mức độ tranh luận tăng vọt, trở thành bình luận hot nhất dưới bài viết.
[Chuyện gì đây? Nói hạng mười tám có quá đáng không? Thật hay giả vậy? Hay ‘Danh kịch’ năm nay cũng có giải ao làng rồi?]
[Cười chết, tiểu hoa “ngoi” từ hạng mười tám, nghe là đoán ra liền. Chẳng còn ai ngoài nữ nghệ sĩ họ Minh kia.]
[Cảm ơn đã mời. Nếu thật sự là cô ta thì năm nay tôi không xem ‘Danh kịch’ nữa. Mà từ ‘ngoi lên’ bạn dùng khéo thật đấy.]
[Lầu trên chê ghê vậy, nhưng cũng không phải không có cơ sở. Nữ nghệ sĩ họ Minh kia đổi công ty từ năm ngoái, từ đó các dự án cứ dồn dập tìm tới. Nhờ bộ tiên hiệp chiếu hè vừa rồi mà bỗng dưng thành tiểu hoa lưu lượng. Có chống lưng thì khác thật, chứ ai biết cô ta “ngoi” từ đâu ra chứ?]
[Lầu trên nói nặng lời rồi. Tôi chỉ là khán giả qua đường, nhưng thấy Minh Ý diễn trong phim hè vừa rồi cũng có tiến bộ thật mà.]
[Thấy khó nghe rồi à? Có bản lĩnh thì đừng bám víu vào quan hệ nữa!]
[Một số người ghen tị cũng lộ liễu quá. Từ khi Minh Ý đổi công ty, tuyến vai và định hướng rõ ràng hợp với cô hơn trước nhiều. Công ty cũ không đủ tầm, sao đến miệng một số người lại thành chuyện ‘ngầm’ thế?]
[Thôi đủ rồi, đừng cãi nhau nữa. Showbiz đâu chỉ có mỗi Minh Ý là tiểu hoa, đúng hay không tối nay sẽ rõ.]
Minh Ý vừa lướt đến đoạn này thì Thịnh An Ninh giật lấy chiếc máy tính bảng trên tay cô. Cô cúi nhìn màn hình, liếc Minh Ý một cái đầy châm biếm: “Chị chưa từng thấy ai hóng dưa của chính mình lại hào hứng đến thế. Người không biết còn tưởng đang mắng người khác, chứ đâu phải chính em.”
Minh Ý chẳng bận tâm, giật lại máy, lướt vài cái rồi cười: “Có gì đâu, cũng vui mà.”
Vừa nói, cô quay màn hình về phía Thịnh An Ninh, chỉ vào một bình luận, cười tinh quái: “Này chị, chị nghĩ xem, nếu tên Phó Thời Lễ khốn kiếp kia mà đọc được mấy lời này, có tức đến phát điên không?”
Thịnh An Ninh cúi nhìn theo, thấy dòng chữ:
[Tinh Nghệ truyền thông – nơi Minh Ý ký hợp đồng – là chi nhánh thuộc tập đoàn Phó thị. Nghe nói vị tổng tài hiện tại là Phó Thời Lễ, tướng mạo tầm thường, tuổi còn trẻ đã hói đầu, nhưng lại cực kỳ ưa kiểu minh tinh như Minh Ý – ngực lớn, chân dài.]
“……”
Thịnh An Ninh câm nín: “Người ta bôi nhọ chồng em vậy mà em không giận à?”
Minh Ý nghiêng đầu, mặt nghiêm nghị: “Có gì mà giận?”
Cô còn mong cư dân mạng chửi nhiều hơn nữa. Niềm vui lớn nhất đời cô ngoài sưu tập kim cương chính là được thấy Phó Thời Lễ bị ném đá. Từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ thấy chán. Hồi bé, mỗi lần Phó Thời Lễ bị mắng, cô có thể cười cả ngày.
“Hơn nữa chị xem, câu cuối còn khen em nữa kìa.”
“……”
Thịnh An Ninh bất lực. Có lúc cô thật sự tự hỏi, sao ngày ấy khi tuyển nghệ sĩ lại chỉ chăm chăm vào nhan sắc mà không thử xét thêm đầu óc, để rồi phải nhận về một người khiến mình suốt ngày đau đầu như thế này.
Cô lắc đầu: “Em có thể tỉnh táo nhận thức một chút về nhan sắc của mình không?”
Minh Ý là nữ nghệ sĩ có ngoại hình đỉnh nhất mà Thịnh An Ninh từng gặp kể từ khi làm quản lý. Không chỉ đẹp, cô còn cực kỳ phù hợp với con đường minh tinh – sinh ra đã là ngôi sao.
Khí chất hoàn hảo, vóc dáng cân đối, làn da trắng ngần. Khuôn mặt không tì vết, ngũ quan thanh tú, chỉ cần liếc qua là hút hồn – kiểu nhan sắc như tiên nữ giáng trần.
Giới giải trí không thiếu mỹ nhân, nhưng thiếu kiểu tiên nữ như Minh Ý.
Nếu không vì lúc mới vào nghề ký hợp đồng với một công ty nhỏ, thiếu tài nguyên và định hướng sai lầm, chỉ riêng gương mặt này cũng đủ để cô nổi tiếng từ lâu.
“Em chưa đủ tỉnh táo sao?”
Minh Ý soi gương vài giây, nghiêng trái nghiêng phải, rồi thở dài đầy kịch tính, quay sang: “Chị An Ninh, chị biết không, em bình thường không dám soi gương nhiều.”
“……”
“Tại sao?”
“Vì ngày nào cũng nhìn thấy tiên nữ, em sợ mình sẽ bất tử mất.” Cô đưa tay, làm dáng vén nhẹ mái tóc bên tai.
“……”
Thịnh An Ninh: “Xin lỗi, chị đúng là ‘có mắt như mù’.”
“À đúng rồi,” cô chợt nhớ, “Chị quên hỏi em rồi, tối nay chuẩn bị xong chưa?”
“Cũng tạm ổn.” Minh Ý vừa xoay chiếc nhẫn kim cương trên tay vừa nói: “Lúc nãy em còn lên Weibo xem thêm, không thì đâu biết mình bị chửi tới mức sắp nở hoa trên hot search.”
“……”
“Danh kịch thịnh điển” là một trong những giải thưởng uy tín và có sức ảnh hưởng nhất giới giải trí, hội đồng giám khảo toàn những lão làng kỳ cựu. Mỗi năm, họ chỉ chọn ra một bộ phim xuất sắc nhất trong mười đề cử.
Chưa nói đến việc giành giải, chỉ cần được lọt vào danh sách đề cử cũng đã là niềm mơ ước của biết bao diễn viên. Mỗi năm chỉ có vài người được chọn, đa phần là diễn viên tuyến hai trở lên. Năm nay lại bất ngờ đề cử một nữ diễn viên vô danh – không trách cư dân mạng xôn xao.
Một lúc sau, Thịnh An Ninh dịu giọng: “Em đừng quá để tâm đến ý kiến trên mạng. Trong ba bộ phim nổi bật nhất hè này, chỉ có 《Quỳnh Thủy Dao》do em đóng chính là thành công thực sự. Việc em được đề cử hoàn toàn xứng đáng.”
“Em thì không sao.” Cô tháo chiếc nhẫn kim cương, ném lên bàn trang điểm: “Chỉ lo cho người nhà thôi.”
Minh Ý thở dài.
Gia đình cô giàu có, chẳng cần phải chen chân vào showbiz. Dù cả đời không làm gì, số tiền nhà cô cũng đủ cho cô sống sung túc thêm vài đời.
Năm hai đại học, Minh Ý đi du lịch cùng bạn, tình cờ đi ngang một phim trường quay phim học đường chiếu mạng. Vốn chỉ là người qua đường, nhưng vì dáng người cao ráo và gương mặt nổi bật, cô được đạo diễn mời đóng vai phụ xuất hiện chưa đầy nửa tập.
Từ khoảnh khắc đó, cuộc đời cô mở ra một cánh cửa mới. Cô giấu gia đình, bỏ ngành Tài chính quốc tế – ngành nằm trong top 3 cả nước – rồi dành một năm ôn thi để thi vào Học viện Hý kịch Trung ương.
Việc này bị gia đình phát hiện, gây ra một trận cãi vã dữ dội. Quan hệ giữa Minh Ý và bố vốn đã lạnh nhạt, sau đó trở nên cực kỳ xa cách. Cô dọn ra ngoài, suốt hai năm không về nhà. Chỉ đến khi hôn sự với Phó Thời Lễ được đưa ra bàn tính, hai bên mới tạm hòa hoãn.
Minh Ý chưa từng đồng ý cuộc hôn nhân này. Nhưng để tiếp tục theo đuổi con đường diễn xuất, cộng thêm ông nội lúc đó bệnh nặng, mong ước cuối đời là được thấy cô kết hôn – cuối cùng, hai bên đều phải nhượng bộ: cô được ở lại showbiz, đổi lại phải kết hôn với Phó Thời Lễ và ký hợp đồng với công ty thuộc tập đoàn Phó thị.
Thịnh An Ninh biết đôi chút về câu chuyện của Minh Ý. Cô nhẹ nhàng an ủi: “Giới giải trí thay đổi nhanh, dư luận cũng thế. Em đừng quá để tâm. Nếu mình không quan tâm, thì người khác cũng chẳng biết đâu.”
Minh Ý cười khẽ: “Hy vọng vậy. À chị, lễ vinh danh bắt đầu lúc mấy giờ? Mình đi chưa?”
“Bảy giờ tối.” Thịnh An Ninh nhìn đồng hồ: “Cũng đến lúc rồi. Mình đi làm tóc, trang điểm, rồi thay đồ. Chị đã chọn sẵn ba bộ, em xem thử thích cái nào.”
“Dạ được.”
Minh Ý đứng dậy, xách túi lên, vội quên mất chiếc nhẫn kim cương vẫn nằm trên bàn.
Thịnh An Ninh nhắc: “Nhẫn của em còn trên bàn kia.”
Chiếc nhẫn kim cương hồng này là vật đấu giá từ nhà *Sotheby’s – cũng là nhẫn cưới của Minh Ý. Dù không rành về kim cương, Thịnh An Ninh cũng biết giá trị của nó không hề nhỏ – đủ mua hai căn hộ cao cấp ở Lệ Thành.
*Nhẫn kim cương hồng Sotheby’s (giá khoảng trên 50 triệu USD)
“À, không nhắc là em quên thật.”
Minh Ý quay lại nhặt nhẫn, nhét vào túi xách: “Không sao, mất lại mua cái khác.”
Dù sao thì tên đàn ông chết tiệt đó cũng giàu thừa.
Thịnh An Ninh: “……”
Thế giới của người giàu, người thường quả thật không hiểu nổi.
–
Tối đó, Minh Ý xuất hiện tại *Danh kịch thịnh điển* với tư cách nữ chính *《Quỳnh Thủy Dao》*. Đúng như dự đoán, bộ phim lọt vào top 10 phim truyền hình xuất sắc nhất. Dù chỉ xếp thứ mười, nhưng cũng đủ khiến nhiều người ghen tị.
Dù Minh Ý không giành được giải thưởng danh giá nào, nhưng nhờ danh hiệu “được đề cử”, cô chính thức rũ bỏ mác diễn viên hạng mười tám, bước chân vào hàng ngũ tứ đại tiểu hoa lưu lượng đình đám.
Sau khi công bố các tác phẩm đề cử, phần trao giải cá nhân bắt đầu. Những năm trước chỉ có bốn giải: nam – nữ chính xuất sắc nhất, nam – nữ phụ xuất sắc nhất. Năm nay, thêm hai hạng mục mới: *Giải Nghệ sĩ được yêu thích nhất* và *Giải Nghệ sĩ được quan tâm nhất năm*.
Dù đều là giải mới, nhưng chỉ nghe tên cũng thấy sự chênh lệch. Ai trong giới đều ngầm hiểu: “giải nghệ sĩ có độ thảo luận cao nhất” chỉ là giải hình thức.
Khi MC xướng tên đề cử, cả hội trường nín thở chờ đợi.
“Giải Nghệ sĩ được yêu thích nhất năm 2022 của Danh kịch thịnh điển, đề cử gồm có——”
“Minh Ý——”
“Mạnh Trân Trân——”
“Kỷ Tư Tư——”
Cùng lúc đó, màn hình lớn chiếu lại những phân cảnh nổi bật của họ.
“Giải Nghệ sĩ được quan tâm nhất năm 2022, đề cử gồm có——”
“Minh Ý——”
“Mạnh Trân Trân——”
“Phùng Tiêu——”
Ngay lập tức, cả hội trường xôn xao.
Lý do? Trong hơn mười mùa tổ chức, chưa từng có diễn viên nào được đề cử cả hai giải cá nhân cùng lúc.
Tất cả đều nín thở, chờ đợi cơn bão sắp nổ ra.
MC mỉm cười: “Có vẻ mọi người cũng thấy cuộc cạnh tranh năm nay khốc liệt. Vậy, ai sẽ là người chiến thắng?”
“Cùng chờ xem——”
Minh Ý hít sâu. Cô ra mắt đã ba năm, đây là lần đầu được đề cử giải thưởng lớn. Nói không hồi hộp là dối lòng.
“Sau đây, tôi xin công bố, người chiến thắng hạng mục *Giải Nghệ sĩ được quan tâm nhất năm* là——”
“Minh Ý!”
Cả khán phòng vang lên tiếng vỗ tay. Minh Ý mỉm cười đứng dậy, nhẹ nhấc tà váy, đôi giày cao gót bảy phân khẽ chạm sàn, bước chậm về phía sân khấu.
Tối nay, cô diện một chiếc váy dạ hội đen hai dây. Dây mảnh vắt nhẹ trên xương quai xanh, lưng trần lộ rõ xương bướm tinh tế. Thiết kế đuôi cá ôm sát cơ thể, tôn vinh vóc dáng kiều diễm. Chỉ riêng thân hình đã đủ khiến cô nổi bật giữa rừng mỹ nhân.
Thực lòng, cô không nghĩ mình sẽ đoạt giải. Với một cái tên chìm nghỉm ba năm như cô, được đề cử đã là bất ngờ.
Vì vậy, cô không chuẩn bị phát biểu. Lên sân khấu, cô chỉ nói vài câu cảm ơn rồi ôm cúp trở về.
Có lẽ vì chiến thắng quá bất ngờ, Minh Ý vẫn còn choáng váng khi ngồi xuống – lòng bỗng dưng có cảm giác như vừa trúng thưởng.
Chưa kịp tỉnh lại, bên tai vang lên giọng nói pha chút mỉa mai: “Xem ra hôm nay cũng chỉ đủ trình giành lấy cái *‘giải nước’* thôi nhỉ.”
*水奖 (shuǐ jiǎng): “giải nước” – cách nói mỉa mai chỉ những giải thưởng hình thức, không có giá trị thực chất, trao vì quan hệ hay dỗ dành, không phản ánh đúng năng lực.
Mạnh Trân Trân khẽ nghiêng đầu, nụ cười lịch sự, giọng thì thầm như sợ người khác nghe thấy.
Minh Ý lập tức tỉnh táo, quay sang, ánh mắt không né tránh.
Mạnh Trân Trân từng là đối thủ truyền kiếp của cô. Hồi đại học, hai người thường bị so sánh. Khi đó, Minh Ý vượt trội hơn về mọi mặt. Mạnh Trân Trân bụng dạ nhỏ nhen, không ít lần gây khó dễ.
Ra trường, Mạnh Trân Trân ký với công ty giải trí top 5 Lệ Thành, Minh Ý về một công ty vô danh. Ba năm sau, Minh Ý mờ nhạt, sự nghiệp Mạnh Trân Trân lên như diều gặp gió. Những tài nguyên ban đầu của Minh Ý cũng bị cô ta cướp sạch. Chỉ đến khi chuyển sang Tinh Nghệ, tình hình cô mới khởi sắc.
Dù vậy, trong giới vẫn có thứ bậc. Dù cùng ra mắt, theo quy tắc, Minh Ý vẫn phải gọi Mạnh Trân Trân một tiếng “tiền bối”.
Hai ánh mắt chạm nhau hai giây. Chưa kịp mở lời, giọng MC lại vang lên từ sân khấu:
“Giải Nghệ sĩ được yêu thích nhất năm 2022 thuộc về——”
“Kỷ Tư Tư!”
Minh Ý khẽ nhếch môi, thở dài: “Vâng, đúng là em không bằng chị Trân Trân – đến cả ‘giải nước’ cũng không có mà cầm.”
Nói xong, nụ cười tắt lịm, cô quay về phía lễ đài, cùng mọi người vỗ tay chúc mừng.
Phía sau, Mạnh Trân Trân trừng mắt nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của cô, tay siết chặt đến mức móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay.
–
*Danh kịch thịnh điển* kết thúc khi đồng hồ chỉ đúng mười giờ. Vì Thịnh An Ninh có việc, Minh Ý phải đợi hơn nửa tiếng. Khi hai người ra về, hội trường gần như trống rỗng, chỉ còn họ là những người cuối cùng rời đi.
Vừa bước ra cửa xoay, Minh Ý đã thấy một chiếc Bentley đen đỗ ngay phía trước, cùng biển số quen thuộc.
Không có gì lạ – dãy số 8 trên biển quá nổi bật, cả Lệ Thành không có chiếc thứ hai.
Chưa kịp dời mắt, Thịnh An Ninh đã thì thầm: “Này, kia chẳng phải Mạnh Trân Trân sao? Chị thấy cô ta ra sớm hơn mình nửa tiếng, sao giờ vẫn chưa đi?”
Minh Ý mới để ý. Đứng trước cửa sau chiếc Bentley đúng là Mạnh Trân Trân.
“Chậc, biển số ngông thật. Xe lại là Bentley, giá sàn cũng vài triệu.”
Ánh mắt Thịnh An Ninh dán chặt, nghiêng người thì thầm: “Chị nghe nói gần đây Mạnh Trân Trân bám được kim chủ lớn. Em nghĩ trong xe kia là ai không?”
Minh Ý cười nhạt, không đáp.
Nếu thật vậy, Phó Thời Lễ đúng là mắt mù.
Cùng lúc đó, người trong xe dường như cũng nhận ra họ.
Cửa kính sau hạ xuống nửa chừng, lộ ra gương mặt nghiêng lạnh lùng của người đàn ông. Dưới ánh đèn mờ, anh ngẩng đầu. Đôi mắt sâu thẳm như mặt hồ băng, chạm thẳng vào ánh mắt cô qua khoảng không.
Anh dừng lại một chút, môi khẽ mở: “Lên xe.”
Mạnh Trân Trân lập tức rạng rỡ: “Vậy em cảm ơn Phó tổng ạ.”
Sắc mặt Phó Thời Lễ lập tức lạnh hơn, anh không liếc cô ta lấy một lần. Chỉ khẽ nghiêng đầu, ánh mắt buốt giá đổ dồn lên gương mặt Minh Ý.
Giọng anh lạnh đến đóng băng: “Anh bảo em mau lên xe.”