2. Chương 2: Người Chồng Nhựa

Tình Yêu Đến Muộn - Diệp Kiến Tinh

Chương 2: Người Chồng Nhựa

Tình Yêu Đến Muộn - Diệp Kiến Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa dứt lời, không khí quanh chiếc xe lập tức trở nên căng thẳng, nặng nề.
Nụ cười cố gắng lấy lòng trên gương mặt Mạnh Trân Trân giờ đây cũng không còn giữ nổi, méo mó như sắp vỡ tan bất cứ lúc nào.
Cô ta cứng người quay sang nhìn Minh Ý, sắc mặt phức tạp: “Ý Ý… em quen Phó tổng rồi à?”
Minh Ý vẫn đứng yên, ánh mắt bình thản liếc về phía người đàn ông trong xe – người đàn ông ăn vận vest chỉnh tề.
Phó Thời Lễ mặc một bộ âu phục đen tuyền, may đo thủ công tinh xảo, cổ áo sơ mi cài kín đến tận cúc cuối cùng, cà vạt thắt gọn gàng, toát lên vẻ lạnh lùng, cấm dục. Gương mặt thanh tú với sống mũi cao, mắt sâu, đeo kính gọng bạc, ánh nhìn lạnh như băng, khiến người đối diện không khỏi cảm thấy xa cách.
Tính ra, lần cuối Minh Ý gặp Phó Thời Lễ là tám tháng trước. Nếu không phải những món quà tết và khoản tiền đều đặn gửi về, cô chắc đã tưởng ông chồng “nhựa” này của mình từ lâu đã xuống mồ.
Thu ánh mắt lại, Minh Ý khẽ nhếch môi, cố tình nở một nụ cười quyến rũ với anh: “Hình như… cũng không thân thiết lắm.”
Tám tháng biệt tích trong vòng mười hai, kiểu chồng nhựa như vậy thì làm sao mà thân thiết cho được?
Phó Thời Lễ khẽ gõ ngón tay lên cửa xe, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Minh Ý, không rời.
Hôm nay, Minh Ý trang điểm đậm, kết hợp với ngũ quan hoàn hảo, càng nổi bật hơn bao giờ hết – vừa sắc sảo, vừa quyến rũ. Dù nụ cười trên môi lúc này mang theo vài phần ẩn ý, Phó Thời Lễ cũng không thể phủ nhận – cô hôm nay thực sự rất đẹp. Một vẻ đẹp khó quên.
Dưới ánh sáng mờ ảo, biểu cảm của anh khó lòng đoán định. Anh im lặng nhìn cô một lúc, rồi lạnh lùng lên tiếng: “Minh Ý.”
Giọng nói mang theo chút cảnh cáo, pha lẫn sự thiếu kiên nhẫn.
Từ trước đến nay, người đàn ông này chưa bao giờ dành nhiều kiên nhẫn cho cô. Minh Ý cũng không định tiếp tục khiêu khích. Cô thu ánh mắt, cúi đầu nói vài câu với Thịnh An Ninh, rồi xách túi, bước trên đôi giày cao gót quen thuộc, đi vòng sang phía bên kia xe. Trước khi lên xe, cô còn quay đầu mỉm cười với Mạnh Trân Trân: “Tạm biệt chị Trân Trân.”
Nói xong, cô cúi người bước lên xe, khép cửa lại.
Chỉ vài giây sau, chiếc Bentley đen lao vút đi, để lại Mạnh Trân Trân đứng ngỡ ngàng, ánh mắt tròn xoe kinh ngạc, rồi nhanh chóng biến mất vào màn đêm.
Xe từ từ hòa vào dòng phương tiện trên đường lớn. Giờ này, phố xá khá thưa vắng. Dù vậy, chiếc xe mang biển số đặc biệt kia dù có chạy giữa trung tâm Lệ Thành lúc đông đúc nhất cũng chưa từng gặp trở ngại nào.
Trên xe, Minh Ý và Phó Thời Lễ ngồi cách xa nhau ở hai đầu ghế sau, khoảng cách giữa họ như một vực sâu không đáy – không ai đả động đến ai.
Cuối tháng Mười, nhiệt độ Lệ Thành đã xuống dưới mười lăm độ. Gió đêm lạnh buốt, chỉ đứng đợi vài phút ngoài cửa cũng khiến Minh Ý run lên bần bật. Lên xe được một lúc, cô mới thấy ấm dần lại.
Không khí trong xe không hề có mùi nước hoa rẻ tiền, thay vào đó là hương tuyết tùng thoang thoảng, mát lạnh dễ chịu, len lỏi nhẹ nhàng theo luồng gió ấm, chạm vào khứu giác cô.
Minh Ý ngẩng đầu, ánh mắt liếc sang gương mặt góc cạnh của Phó Thời Lễ.
Thấy anh đang nhắm nghiền mắt nghỉ ngơi, cô mới dám thoải mái quan sát lâu hơn.
Dưới ánh sáng mờ, Phó Thời Lễ ngồi thẳng trên ghế da thật, đôi chân dài được bao bọc bởi chiếc quần tây cao cấp, chéo nhẹ nhàng. Tay anh đặt chồng lên nhau trên đùi, lông mày hơi nhíu, môi mím chặt thành một đường thẳng – trông như vừa trải qua một ngày dài mệt mỏi.
Dù không bàn đến điều gì khác, chỉ riêng khuôn mặt này của Phó Thời Lễ từ trước đến nay vẫn không hề thay đổi. Như thể được thời gian ưu ái, dù là thời trẻ hay giờ đây, Minh Ý buộc phải thừa nhận – anh đúng là đẹp trai, một vẻ đẹp hoàn hảo, đủ khiến người ta rung động.
Chỉ tiếc là…
Minh Ý khẽ cười, ánh mắt dừng lại trên gương mặt anh vài giây rồi lặng lẽ dời đi.
Phí cả một gương mặt đẹp như vậy.
Nửa tiếng sau, xe từ từ tiến vào khu Tây Ngọc Nhạc Đình.
Tây Ngọc Nhạc Đình nằm ven sông, là căn nhà tân hôn của Minh Ý và Phó Thời Lễ – đồng thời cũng là khu biệt thự cao cấp bậc nhất Lệ Thành, với cơ sở vật chất hiện đại và giá trị khủng. Kiến trúc mang phong cách châu Âu, mỗi căn biệt thự đều được đặt tên riêng.
Biệt thự của cô và Phó Thời Lễ mang tên [Cầm sắt hoạ minh], hàm ý vợ chồng hòa thuận, tình cảm gắn bó bền lâu.
Một cái tên đẹp đẽ như vậy, dùng cho một cuộc hôn nhân kiểu “vợ chồng nhựa” như họ, quả thực là quá lãng phí. Không biết nếu kiến trúc sư đặt tên cho căn nhà mà biết được thực tế này, liệu có cảm thấy chua xót không.
Xuống xe, Minh Ý nhanh chân bước tới cửa, vừa định đưa tay nhập mật khẩu thì chợt sực nhớ – cô đã quên sạch mật khẩu từ lâu rồi.
Cô và Phó Thời Lễ kết hôn được một năm. Dù gọi là nhà tân hôn, nhưng tổng cộng cô chưa ở đây quá một tháng. Trước kia trong nhà có người giúp việc, chỉ cần bấm chuông là được, nên cô chẳng bao giờ cần nhớ mật khẩu.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân từ phía sau vang lên, ngày càng gần. Ngay sau đó, giọng nói quen thuộc vang lên từ trên đỉnh đầu:
“Không vào à?”
Minh Ý khựng lại. Khoảng cách quá gần khiến cô có thể ngửi thấy mùi tuyết tùng thoang thoảng quen thuộc bám trên người Phó Thời Lễ.
Lấy lại bình tĩnh, cô hơi mím môi, ấp úng: “Em quên mật khẩu rồi.”
Phó Thời Lễ im lặng một lúc, ánh mắt dừng trên đỉnh đầu cô, rồi từ từ cúi người, tay vươn qua bên tai cô.
Minh Ý chưa kịp phản ứng, lưng đã chạm vào một vòng tay lạnh giá nhưng quen thuộc. Ngay lập tức, mùi tuyết tùng bao trùm lấy cô từ phía sau, như muốn nuốt chửng cả người cô.
Thân thể Minh Ý cứng đờ, tim đập mạnh không kiểm soát.
Cô chưa kịp định thần, thì trước mặt đã vang lên tiếng “tít” nhẹ. Theo phản xạ, cô nhìn sang – một bàn tay với những khớp xương rõ ràng đang nhấn vài cái lên bàn phím khóa.
Ngay sau đó, tiếng “cạch” vang lên, cửa mở.
Phó Thời Lễ rút tay về, giọng thản nhiên: “Mật khẩu là sáu số 0.”
Minh Ý: “…”
Cô trợn mắt, lườm một cái, rồi hậm hực bước vào. Muốn cô tin là anh không cố tình? Đánh chết cô cũng không tin.
Cô vốn dĩ không giỏi nhớ số, đặc biệt là các dãy số dài như mật khẩu hay số điện thoại. Trong đời sống hằng ngày thì không sao, nhưng cứ đến lúc cần là quên ngay.
Nên thường ngày, cô toàn đặt mật khẩu bằng sáu số giống nhau – sáu số 1 hoặc sáu số 0. Chắc chắn Phó Thời Lễ biết cô hay quên, nên đã cố tình bảo người cài sẵn mật khẩu là sáu số 0, lại không báo trước, để giờ anh có thể “tình cờ” dùng nó mở cửa, tiện thể chế giễu trí nhớ kém của cô một cách tàn nhẫn.
Chỉ nghĩ thôi mà Minh Ý đã nghẹn ứ cổ họng, ấm ức đến mức muốn khóc. Thật sự quá khổ.
Vào nhà, Minh Ý chẳng thèm để ý đến Phó Thời Lễ, đá phịch đôi giày cao gót rồi đi thẳng vào trong. Dù ít khi ở đây, nhưng cô vẫn quen thuộc với cách bố trí nội thất.
Hai người vào nhà, chẳng ai nói với ai câu nào. Từ nhỏ, Phó Thời Lễ đã vậy – nói dễ nghe là lạnh lùng, nói khó nghe là thờ ơ. Minh Ý cũng chẳng buồn bắt chuyện, định bụng để anh tiếp tục làm tròn vai ông chồng nhựa. Dù sao, lần sau gặp lại cũng chưa biết khi nào, không sống chung hàng ngày thì cũng chẳng có gì phải ngại.
Nghĩ vậy, Minh Ý chẳng buồn để tâm Phó Thời Lễ làm gì, đi thẳng lên tầng với đôi dép đi trong nhà trắng pha hồng pastel. Khi bước lên cầu thang, cô còn cố tình dậm mạnh để phát ra tiếng, như thể trút bớt tức giận trong lòng.
Biệt thự có rất nhiều phòng. Lên tầng hai, rẽ phải, phòng đầu tiên bên phải là phòng ngủ chính của cô, đối diện là phòng phụ của Phó Thời Lễ.
Một năm trước, cô và Phó Thời Lễ đăng ký kết hôn. Vì công việc, cô đề nghị hoãn hôn lễ với gia đình. Dù chưa tổ chức đám cưới, nhưng đã đăng ký nghĩa là vợ chồng hợp pháp. Hôm sau, cả hai bị người nhà ép dọn đồ, rồi “ấn đầu” đưa thẳng vào nhà tân hôn.
Ban đầu Minh Ý tưởng việc thỏa thuận ngủ riêng sẽ phải tranh cãi dữ dội, ai ngờ khi Phó Thời Lễ chuyển đến, thấy hành lý cô đã đặt trong phòng ngủ chính, liền ra lệnh mang đồ của mình sang phòng phụ.
Hôm đó Minh Ý đi quay quảng cáo, hôm sau về thấy cảnh tượng đó tức điên lên, đứng trước cửa phòng phụ mắng Phó Thời Lễ tận nửa tiếng mới chịu thôi.
Theo lời cô: – Nếu có ai cần chê thì cũng là cô chê anh, chứ dựa vào đâu mà anh dám chê cô?
Lúc ấy còn định đợi Phó Thời Lễ về để cãi nhau cho ra lẽ, ai ngờ mấy tháng sau, hai người đều đi sớm về muộn, hiếm khi gặp mặt. Sau đó Minh Ý vào đoàn phim, Phó Thời Lễ thì bay khắp nơi, thế là một đợi, đợi hoài đến tận bây giờ.
Nhìn cánh cửa đối diện, ký ức uất ức trào về trong đầu. Minh Ý trừng mắt về phía đó, tức tối mắng nhỏ: “Đồ đàn ông khốn nạn!” rồi mới quay người đẩy cửa phòng ngủ chính bước vào.
Phòng ngủ chính được thiết kế theo phong cách Bắc Âu – tường màu hồng phấn và xanh nhạt, giường sắt uốn kiểu công chúa, tủ quần áo trắng kiểu châu Âu. Mọi thứ đều đúng gu thẩm mỹ của cô. Mỗi lần bước vào, cô đều thầm khen mắt nhìn tinh tế của kiến trúc sư.
Minh Ý đóng cửa, quan sát một vòng thấy không có gì bất thường, liền mở tủ lấy bộ đồ ngủ cotton quen thuộc rồi vào phòng tắm.
Khi cả người chìm trong nước ấm, mệt mỏi cả ngày mới từ từ tan biến. Quả nhiên, chẳng gì thư giãn bằng ngâm mình trong bồn tắm.
Có lẽ vì bồn massage quá thoải mái, Minh Ý ngâm tới tận hai tiếng mới chịu ra. Thay đồ xong, vừa định đắp mặt nạ thì điện thoại reo.
Cô cúi nhìn màn hình – là cuộc gọi từ bố cô, Diệp Thư Thừa.
Nhà họ Diệp có ba người con, Minh Ý là con gái duy nhất, mang họ mẹ.
Ban đầu cô không định nghe, nhưng chuông điện thoại cứ reo dai dẳng không ngừng, đến khi cô làm xong các bước dưỡng da cơ bản vẫn chưa chịu dừng. Cuối cùng, cô lau tay, bước tới nghe máy.
Điện thoại vừa áp vào tai, chưa kịp lên tiếng, đã nghe giọng trách móc vang lên:
“Sao giờ mới nghe máy?”
Minh Ý hôm nay quá mệt, chẳng muốn tranh cãi qua điện thoại, chỉ ậm một tiếng: “Lúc nãy con không nghe thấy. Có chuyện gì vậy ạ?”
“Bố nghe nói Thời Lễ về rồi. Vừa hay anh con bảo dạo này con rảnh. Ngày mai anh con với Tiểu Trác đều nghỉ, con với Thời Lễ về nhà ăn cơm, cả nhà sum họp.”
Minh Ý mím môi, ừ một tiếng nhẹ, dù trong lòng chẳng muốn chút nào.
Cúp máy, cô miễn cưỡng bước ra khỏi phòng, đi đến căn phòng đối diện, gõ nhẹ hai tiếng lên cửa.
Cô chỉ gõ hai tiếng rồi dừng lại, nghĩ bụng nếu Phó Thời Lễ đã ngủ, cô có thể lấy cớ từ chối, tiện thể đổ hết trách nhiệm sang anh – vừa đỡ phiền, vừa tránh được bữa cơm khó chịu.
Nào ngờ, khi Minh Ý đang tính xem nên nói thế nào với bố, cánh cửa đột nhiên mở ra từ bên trong, ánh đèn vàng ấm áp tràn ra ngoài.
Phó Thời Lễ khoác chiếc áo choàng ngủ bằng lụa đen, cổ áo hơi xộc xệch, để lộ làn da trắng lạnh và xương quai xanh nổi bật. Sự tương phản giữa màu đen và trắng tạo nên vẻ đẹp mê hoặc. Dây áo choàng ở hông buộc hờ hững, rõ ràng là vừa vội mặc vào, có chút lôi thôi – khác hẳn với vẻ ngoài chỉn chu, lạnh lùng như yêu nghiệt thường ngày của anh.
Từ trước đến nay, anh luôn cẩn trọng trong mọi việc, chưa từng để mình xuất hiện thiếu chỉnh tề. Rất hiếm khi thấy anh trong bộ dạng này.
Thấy Minh Ý đứng im, mắt không chớp mà nhìn anh, Phó Thời Lễ mất kiên nhẫn lên tiếng: “Nhìn đủ chưa?”
Minh Ý giật mình, chợt nhận ra mình đã nhìn anh quá lâu.
Phó Thời Lễ bình thản nhìn cô: “Có chuyện gì?”
Minh Ý vội quay đi: “Bố em bảo ngày mai đưa anh về ăn cơm. Nếu anh bận thì thôi cũng được.”
Cô đã lường trước anh sẽ từ chối – Phó Thời Lễ quanh năm bận rộn, hiếm khi có thời gian rảnh. Cô chỉ cần chuyển lời là xong, nói xong liền quay người định đi.
Không ngờ, cổ tay bỗng lạnh buốt – lực tay chắc nịch của Phó Thời Lễ đã nắm lấy cô. Minh Ý nhíu mày, quay lại nhìn anh đầy khó hiểu.
Phó Thời Lễ hơi cúi đầu, ánh mắt đen sâu thẳm dừng lại trên người cô một lúc, rồi chậm rãi buông tay, thản nhiên hỏi: “Anh có nói là không đi à?”
“?”
Minh Ý nghi hoặc nhìn anh: “Anh… rảnh thật à?”
Không đúng. Người này bận đến mức tám tháng chẳng gặp vợ lấy một lần. Hơn nữa, anh đâu phải kiểu người chịu diễn trò vợ chồng hạnh phúc cùng cô?
“Mấy giờ?” Phó Thời Lễ không chớp mắt, vẫn nhìn thẳng vào cô.
Minh Ý bỗng chột dạ, sợ anh nhìn thấu mưu mẹo nhỏ nhoi ban nãy, vội lảng ánh mắt: “À… hình như bốn giờ chiều.”
“Biết rồi.”
“Ừm.”
Dù hơi bất ngờ, nhưng cô cũng hoàn thành nhiệm vụ. Giờ thì phía Diệp Thư Thừa cũng dễ giải thích. Trời đã muộn, cô chẳng muốn dây dưa thêm với Phó Thời Lễ, nghe xong câu trả lời liền quay về phòng, tiện tay đóng sầm cửa lại.
Bên ngoài cửa, Phó Thời Lễ vẫn đứng nguyên tại chỗ. Yết hầu khẽ chuyển động. Ngón tay anh vô thức vuốt nhẹ lòng bàn tay, sắc mặt trầm lặng, khó dò đoán.